遇见温柔2

Không thể tin được.

Hai người còn chưa từng gặp mặt bao giờ, nhưng anh ta lại sẵn sàng đền bù thiệt hại cho cậu. Chỉ muốn kết hôn với cậu? Phải chăng anh ấy là một fan hâm mộ ngốc nghếch nào đó?

Bất kể bộ não nhỏ bé của Lưu Quan Hữu nghĩ như thế nào, cậu tuyệt đối không thể nào hình dung ra được. Có khi cậu cho rằng mình đang bị lừa, nhưng bản thân cậu lại chẳng có gì để mà bị người đó lừa dối cả. Phải chăng là muốn cơ thể của cậu? Lưu Quan Hữu nhìn lại chính mình, có vẻ như tình trạng của cậu bây giờ cũng quá "tốt" đi!?

Tất thảy những điều vô lý vẫn chưa được giải đáp, công ty giải trí ở đây đã không thể cầm cự được thêm nữa. Không chỉ ngăn chặn mọi lịch trình của cậu, mà tất cả tài sản đã thương lượng đều bị đổi cho người khác rồi.

Các giám đốc điều hành và đặc vụ đang cố thúc giục cậu gặp mặt một số "ông trùm tài chính hậu trường" một cách bí mật càng sớm càng tốt. Cậu đã xem qua danh sách, đều là những nhân vật khét tiếng.

Thời gian không chờ một ai, và cậu phải đưa ra quyết định nhanh chóng.

Sau một hồi suy đi nghĩ lại vẫn không có câu trả lời, cậu quyết định chọn giải pháp tung đồng xu. "Nếu là A thì sẽ đồng ý kết hôn, còn nếu là B thì bỏ đi."

A

A

Lại là A.

Ba lần tung liên tiếp đều là A, Lưu Quan Hữu càng phải tin rằng số mệnh vốn đã có sự an bài của nó. "Tôi chọn plan A. Kết hôn."

Bên kia cũng là một nhà hoạt động. Sau khi đưa ra câu trả lời xác nhận, chỉ trong vòng chưa đầy 20 phút, tài khoản của Lưu Quan Hữu đã có thêm một khoản tiền, mà số tiền này còn lớn hơn nhiều so với số tiền cậu cần có để bồi thường.

Còn chưa kịp để cậu nói lời cảm ơn, bên kia đã nhờ Đường Cửu Châu gửi đến cho cậu một tin nhắn khác. "Ủng hộ tất cả ước mơ của Lưu Quan Hữu. Người đại diện của cậu đã đáp chuyến bay muộn nhất đến nước H để xử lí việc chấm dứt hợp đồng."

Trong vòng 2 ngày, các đầu báo của làng giải trí nước H và toàn Đông Nam Á đã bị chi phối bởi một tin tức: Neil Lưu Quan Hữu đã đề nghị chấm dứt hợp đồng và tuyên bố sẽ trở về Trung Quốc phát triển trong thời gian tới.

Tin nóng hổi lan truyền khắp mọi ngóc ngách đường phố chỉ có chuyện chấm dứt hợp đồng. Sau cái đêm Giáng sinh cậu bị ngất xỉu, chuyện gì đã xảy ra sau đó không ngừng trở thành tâm điểm đồn đoán của tất cả mọi người.

Điện thoại của Lưu Quan Hữu hầu như không ngừng hoạt động. Đều là cuộc gọi và tin nhắn từ công ty, gia đình, người thân và bạn bè. Ngoại trừ trả lời wechat của Đường Cửu Châu và người đại diện mới của cậu - Thường Hoa Sâm ra, cậu đều không buồn quan tâm đến.

Thường Hoa Sâm có ngoại hình vô cùng nổi bật, khí chất ngời ngợi, có tiềm năng ra mắt. Anh còn có khả năng kinh doanh xuất sắc, là một học giả bậc nhất, thông thạo luật và số học. Điều hiếm hoi hơn nữa đó là anh là một người rất ân cần và hiền lành.

Cậu vốn tưởng rằng tình huống giữa hai bên sẽ rất kéo dài, nhưng lại không hề xảy ra. Chưa đến một tuần, bên phía nước H đã xử lí xong vấn đề hợp đồng, chi phí bồi thường cũng được giảm xuống mức tối thiểu. Những việc còn lại chỉ cần để cho đội ngũ luật sư thực hiện là được.

Thật đúng là một tài năng trẻ! Phải chăng anh là một người môi giới?

"Quan Hữu, mọi việc ở đây đã được giải quyết. Cậu nghĩ khi nào là thời điểm thích hợp để quay về Trung Quốc?"

"A?" áo khoác của Lưu Quan Hữu bị quấn xuống, cậu không khỏi chấn động. "Thường ca, chuyện này anh quyết định là được."

Vé máy bay được đặt vào ngay đêm hôm đó. Lưu Quan Hữu đã làm việc chăm chỉ ở nước H gần 10 năm, hành lý cậu có không quá nhiều. Hai chiếc vali, đánh dấu hành tình 10 lưu lạc của cậu.

Trước khi đi, cậu vẫn muốn có thể đích thân nói lời từ biệt với Đường Cửu Châu. Cậu gọi điện cho anh trên đường đến sân bay. "Cửu Châu, tôi về nhà đây!"

"Chúc mừng, Quan Hữu!" Đường Cửu Châu bình tĩnh nói. "Vậy thì chúng ta hẹn gặp lại ở nhà!"

Giữa bạn bè với nhau không cần nói nhiều, chỉ cần một câu nói cũng đủ để hiểu ý nhau rồi.

Ngay sau khi thông tin về chuyến bay trở về được đưa ra, các phóng viên và người hâm mộ là những người biết tin nhanh nhất. Thường Hoa Sâm, người đã lường trước những điều này, đã thay đổi chữ kí và một số thay đổi tạm thời. Mọi người đều bị chiêu này đánh đòn, chỉ có một trong số các fan trung thành chụp lại được mờ mờ ảo ảo hình ảnh của cậu.

Người tính không bằng trời tính, đáng tiếc rằng thời tiết không mấy thuận lợi. Buổi tối có tuyết rơi nhẹ rời rạc, lâu dần lại biến thành tuyết dày, máy bay hôm đó đều bị hoãn lại.

Thường Hoa Sâm cười nhẹ. "Mùa đông đến bằng một trận tuyết, trong thời gian chờ đợi thì những vì sao lại sáng rực rỡ. Có lẽ có ai đó đang háo hức chờ cậu trở về."

Ý nghĩa sâu xa trong câu nói của anh, Lưu Quan Hữu trong lòng xuất hiện đầy câu hỏi và mong muốn có được câu trả lời. "Thường ca, anh có phải đến từ Hạo Hãn Thần Tinh không?"

"Không hẳn."

"Vậy anh có biết Đoàn Tinh Tinh không?"

"Cậu nói Đoàn Tổng..." Thường Hoa Sâm còn chưa kịp nói đã bị điện thoại cắt ngang. "Xin lỗi, tôi đi nghe điện thoại đã."

Cuộc gọi dường như rất quan trọng, anh đã mất khá nhiều thời gian để trả lời. Đến khi quay lại, gương mặt anh tuấn ấy không ngừng gõ vào màn hình laptop.

Lưu Quan Hữu đành cúi đầu gỡ móng tay một cách lơ đãng. Nhiều năm qua, mỗi khi cậu bị áp lực hay tâm trạng không tốt, cậu sẽ vô thức gỡ móng tay của mình. Bàn tay mười ngón thanh mảnh, nhưng móng tay thì lại xấu xí trông thấy.

"Xin thông báo những hành khách của chuyến bay OZ335 đến Bắc Kinh, Trung Quốc, có thể bắt đầu lên máy bay."

Loa thông báo cuối cùng cũng bắt đầu phát thông tin lên máy bay. Vị trí của khoang hạng nhất rất thoải mái. Thường Hoa Sâm vẫn còn bận rộn với công việc của mình trên đường đi, thế nên cậu không thể đặt thêm câu hỏi nào nữa.

---

Lúc về đến Bắc Kinh đã là 3 giờ sáng hôm sau, luồng không khí hỗn loạn và tầm nhìn thấp khiến cậu có hơi khó chịu. Hai người bước xuống theo lối đi VIP, đoạn đường đi dài hàng trăm mét đã được phóng viên và người hâm mộ chào đón anh nhiệt liệt.

"Xin thứ lỗi, làm ơn để chúng tôi qua." Thường Hoa Sâm cố hợp tác với các nhân viên an ninh để chặn dòng người. "Mọi người chú ý an toàn, đừng chen chúc!"

"Quan Hữu!"

"Neil!"

"Lưu Quan Hữu bảo bảo!"

"Nhìn đây này, nhìn đây này!"

Cả đường đi đều bị thu nhỏ khó có thể đi lại. Trong giây phút bất cẩn, mu bàn tay của cậu đã bị xước bởi những chiếc đèn quạt sắc nhọn cứa vào.

"Quan Hữu, cậu không sao chứ?" Thường Hoa Sâm thấy vậy liền nhanh chóng chặn hung thủ.

"Tôi không sao, chúng ta đi thôi." Lưu Quan Hữu cười lãnh đạm.

Đoạn đường chỉ có mấy trăm mét lại mất gần 40 phút đi bộ. Đến khi đến được bãi đỗ xe, cả hai người đều ướt đẫm mồ hôi.

"Tài xế đến rồi." Thường Hoa sâm dẫn cậu đến một chiếc xe cao cấp màu đen kín đáo. "Tôi sẽ đi một chiếc xe khác để dễ dàng chuyển hướng họ đi."

"Được rồi." Lưu Quan Hữu cảm kích khôn tả. "Vậy thì Thường ca, còn lịch trình thì sao?"

"Cậu cứ nghỉ ngơi vài ngày cho thật tốt, chuyện sau này chúng ta nói sau, tôi sẽ sớm liên hệ với cậu." Thường Hoa Sâm cười rạng rỡ. "Cậu vất vả rồi, Quan Hữu."

Những năm qua, cậu đã quen với sự thờ ơ lạnh nhạt từ người đại diện cũ của mình, vì vậy cậu bỗng dưng cảm thấy chạnh lòng trước sự quan tâm đó. "A? Không hề không hề, tôi không có vất vả, rõ ràng tôi đã làm gì đâu. Vậy thì, tạm biệt Thường ca."

Người tài xế đứng lặng lẽ bên thành xe, áo khoác và quần tây màu đen, nước da ngăm đen, đội mũ lưỡi trai che kín mặt. Dù ăn mặc rất bình thường nhưng cũng không kém sang khiến người khác khó quên.

Lưu Quan Hữu cố để hành lý vào thùng xe, nhưng tài xế đã lấy trước. "Cảm ơn."

Khi lên xe cậu không may bị ngã đập đầu vào cửa. Cậu vô cùng bất ngờ với cảnh tượng trước mắt, đồ trang trí trong xe đều là pikachu. Chú chuột điện màu vàng có nụ cười toe toét xuất hiện trên mọi đồ đạc, từ gối ném cho đến phụ kiện xe hơi.

"Oa! Thật là chu đáo!" Lưu Quan Hữu cảm thấy như được chữa khỏi. Yêu thích pikachu là một bí mật mở, những người hâm mộ của cậu đều biết điều đó.

Điều hòa trong xe rất ấm, chiếc cốc giữ nhiệt trên tay cũng có họa tiết pikachu, cậu mở nắp ra uống một hớp, vừa đủ để sưởi ấm cả cơ thể đang lạnh buốt. "Cảm ơn anh."

Tài xế vẫn không trả lời, chuyên tâm lái xe. Khi rời khỏi bãi đỗ xe, máy liền nhắc nhở thời gian: "Bạn đã đậu xe trong 9 giờ 54 phút. Vui lòng thanh toán 200 tệ."

"Xin lỗi đã để anh đợi lâu như vậy." Lưu Quan Hữu có chút áy náy.

"Đợi cậu thì bao lâu tôi cũng có thể." người tài xế cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói của anh thực sự rất dịu dàng.

Lưu Quan Hữu tò mò ngẩng đầu lên, quan sát qua kính chiếu hậu liền có thể nhìn thấy khuôn hàm góc cạnh cùng đôi môi căng mọng của anh.

Mệt mỏi cả ngày trời. Trong xe lại quá ấm áp khiến cậu ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Khi tỉnh dậy thì trời cũng đã sáng, xe đã đậu trong hầm để xe của một biệt thự cao cấp.

Không biết từ khi nào chiếc chăn pikachu đã được đắp lên người cậu, Lưu Quan Hữu vươn vai sau một giấc ngủ ngon lành.

"Đã đến nơi rồi phải không? Xin lỗi, tôi ngủ quên mất." Lưu Quan Hữu dụi dụi mắt. "Sao anh không đánh thức tôi dậy?"

Người lái xe cảm nhận được ánh nhìn của cậu, anh hạ thấp vành mũ xuống.

"Vẫn còn sớm, cậu có thể ngủ thêm một lát nếu muốn." tài xế trên tay cầm một cái túi đưa cho cậu, bao kì bên ngoài là dòng logo của một hiệu thuốc nào đó.

Cậu ngạc nhiên đưa tay nhận lấy. "Cho tôi sao?"

"Tay cậu bị thương, nhớ chú ý bôi thuốc vào." tài xế chỉ vào tay cậu.

Vết thương bị chiếc đèn quạt cắt không sâu, chỉ để lại một vết đo đỏ cũng không rõ ràng lắm, nhưng anh ta vẫn có thể nhìn ra.

"Anh tốt thật đấy! Đúng là quá chu đáo!" mấy hôm nay những gì cậu nhận được đều là sự ấm ấp đến cảm động.

Nghĩ đi nghĩ lại, cậu phải nói với Thường Hoa Sâm để tăng lương cho người tài xế này thôi.

Bước xuống xe, cậu ngước mắt nhìn lên tòa nhà 3 tầng trước mặt. Lưu Quan Hữu trước giờ không mấy am hiểu về giá cả nhà đất, cư nhiên cảm thấy nơi này trông khá đắt đỏ. "Tôi sống ở đây sao? Một mình?"

Người tài xế hiển nhiên không có ý định nói chuyện phiếm, anh ta lấy hành lý từ trong cốp xe ra, sau đó cúi đầu, hai tay đưa cho một chiếc chìa khóa. "Đây là chìa khóa cổng, mật mã vào nhà là ngày sinh nhật của cậu."

"A, cảm ơn." Lưu Quan Hữu trong lòng đầy nghi hoặc muốn nói gì đó, nhưng tài xế chớp mắt đã lên xe rời đi.

Còn chưa kịp nhìn thấy mặt mũi anh ta trông thế nào, Lưu Quan Hữu có chút tiếc nuối.



Tbc.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro