Chương 3 - Phản bội
Đêm buông xuống, đường phố thành phố S sáng rực ánh đèn. Hàn Hạo Phong kéo lê thân thể mỏi mệt đẩy cửa căn hộ. Một ngày ở cục cảnh sát lại đầy ắp bận rộn, bắt trộm, xử lý tranh chấp, thân hình rắn rỏi dù bền bỉ đến đâu thì đôi mắt đen vẫn lộ vẻ mệt mỏi. Bỗng anh ngửi thấy mùi cơm thơm từ bếp bay ra, khóe miệng bất giác cong lên.
"Lỗi ca, em về rồi đây." Hàn Hạo Phong vứt cặp tài liệu, cởi áo khoác cảnh phục, bên trong là chiếc áo thun trắng bó sát, lộ rõ đường nét cơ ngực và cơ bụng. Vai và lưng phát triển, tạo thành hình tam giác ngược đẹp mắt không khoa trương, đùi săn chắc đầy sức bền, tỷ lệ mỡ cực thấp, dáng người tập gym vừa vặn khiến anh lúc nào cũng tràn đầy sức sống. Anh bước vào bếp, thấy Nghiêm Lỗi đang quay lưng về phía mình, bóng dáng cường tráng kéo dài dưới ánh đèn. Tối nay anh mặc áo ba lỗ và quần ngắn đơn giản, áo bó sát lồng ngực cường tráng, quần ôm lấy hai đùi thô chắc, đang đứng bên bếp xào rau.
Nghiêm Lỗi quay lại, nụ cười rạng rỡ như nắng mai: "Hạo Phong, về rồi à? Hôm nay chắc mệt lắm hả? Cơm sắp xong rồi, anh làm món thịt kho tàu và canh rau em thích." Giọng anh dịu dàng, đôi mắt nâu đầy yêu thương, cánh tay cường tráng vươn tới vỗ nhẹ vai Hàn Hạo Phong. Hàn Hạo Phong không nhịn được, từ phía sau ôm chặt lấy lưng rộng của Nghiêm Lỗi, cơ ngực rắn rỏi dán sát làn da rám nắng, mặt vùi vào cổ anh, hít lấy mùi đàn ông quen thuộc hòa quyện hương bếp núc. "Ưm... Lỗi ca, anh nấu cơm trông đẹp trai quá. Ôm một cái, bổ sung năng lượng cho em." Anh thì thào, hai tay vòng qua ôm lấy sáu múi bụng cứng như đá của Nghiêm Lỗi.
Nghiêm Lỗi khẽ cười, hơi cúi người để Hàn Hạo Phong ôm, cặp mông cong tròn khẽ đẩy vào hạ thể anh. "Mèo con tham ăn, vừa tan ca đã đòi ôm? Cơm nguội thì đừng trách anh." Anh quay đầu hôn lên trán Hàn Hạo Phong, đôi lông mày rậm nhướng nhẹ, nụ cười ấm áp làm cả căn bếp sáng bừng. Hàn Hạo Phong buông ra, hai người cùng dọn thức ăn lên bàn. Bàn ăn giản dị, hai người ngồi đối diện, Hàn Hạo Phong ăn ngấu nghiến, vừa ăn vừa kể chuyện hôm nay. "Hôm nay bắt được một tên trộm, thằng nhãi chạy nhanh lắm, em rượt ba con phố mới tóm được, suýt nữa hụt hơi. Vẫn là ở chỗ Lỗi ca thoải mái nhất, ăn cơm anh nấu là hết mệt."
Nghiêm Lỗi gắp miếng thịt cho anh, bàn tay cường tráng khẽ vuốt mu bàn tay anh: "Làm cảnh sát đúng là khổ. Lần sau cẩn thận, đừng liều. Hôm nay anh dạy một học trò, thằng nhóc Vương Minh ấy, tặng anh một món quà, bảo chúc mừng anh thoát ế. Ngượng chết đi được, lại còn là một hộp bao cao su." Anh lắc đầu, mắt nâu thoáng chút bất đắc dĩ nhưng vẫn cười ấm áp. Khuôn mặt rám nắng hơi đỏ, vai rộng nhún nhún. "Nhưng anh vẫn nhận, không nỡ từ chối. Thằng bé trông như đã buông được rồi, cũng tốt."
Hàn Hạo Phong nhướng mày, cười lớn: "Học trò tặng bao cao su? Lỗi ca đúng là có sức hút thật. Nhưng... trước giờ mình toàn không bao mà? Lần này muốn thử đeo bao à?" Anh trêu, mắt đen đầy cưng chiều, dưới gầm bàn đùi săn chắc chạm chạm vào đùi thô chắc của Nghiêm Lỗi. Nghiêm Lỗi lườm anh một cái nhưng không nhịn được cười: "Ăn cơm đi! Tối tính sau." Hai người vừa ăn vừa trò chuyện, từ công việc đến chuyện vui ở hồ bơi, mọi thứ đều tự nhiên và hạnh phúc. Ăn xong, Hàn Hạo Phong rửa bát, Nghiêm Lỗi lau bàn, không khí trong căn hộ tràn ngập ấm áp. Hàn Hạo Phong nhìn bóng lưng Nghiêm Lỗi, lưng rộng tam giác ngược và cặp mông cong tròn, trong lòng dâng lên dòng ấm áp: đây chính là người đàn ông của anh, vừa rạng rỡ vừa đáng tin.
Tắm rửa xong, hai người lau khô người, trần truồng bước vào phòng ngủ. Thân hình rắn rỏi của Hàn Hạo Phong lấp lánh dưới đèn, cơ ngực cơ bụng đường nét rõ ràng, dương vật nửa cương lắc lư, mắt đen nhìn chằm chằm thân thể cường tráng rám nắng của Nghiêm Lỗi, cơ ngực vuông vức và sáu múi bụng khiến anh nuốt nước miếng. "Lỗi ca, tối nay để em chủ động nhé?" Anh đẩy Nghiêm Lỗi ngã xuống giường, khuôn mặt đẹp trai kề sát, hôn lên đôi môi ấm áp. Nghiêm Lỗi nằm ngửa, cánh tay cường tráng gối sau đầu, mắt nâu đầy mong chờ: "Được thôi, tiểu dâm đãng. Còn muốn cưỡi anh nữa chứ." Dương vật anh đã cương cứng, dài mười tám phân, thô to như rồng giận, đầu khấc to lớn, gân xanh nổi rõ. Hai đùi rám nắng dang rộng, lộ cặp mông cong và hai hòn đầy đặn.
Hàn Hạo Phong ngồi lên, hai đùi săn chắc kẹp lấy eo Nghiêm Lỗi, tay nắm lấy dương vật nóng hổi, nhắm vào lỗ hậu của mình. Nhưng đúng lúc anh định ngồi xuống, Nghiêm Lỗi bỗng nhớ ra gì đó, lấy hộp bao cao su đen từ túi đầu giường, mắt sáng lên như chú cún tò mò. "Hạo Phong, chờ chút. Suýt quên cái này, ha ha." Nghiêm Lỗi mở hộp, lấy ra một chiếc bao đen, bao bì thoang thoảng mùi hương kỳ lạ. Anh xé ra, đeo vào dương vật thô lớn của mình, động tác thuần thục, đầu khấc bị bao bọc chặt chẽ.
Hàn Hạo Phong ngẩn ra, vốn định nói trước giờ toàn không bao bắn tinh vào trong mới sướng, nhưng nhìn đôi mắt nâu lấp lánh hưng phấn của Nghiêm Lỗi, trông như cậu bé lớn đáng yêu, anh mềm lòng, cưng chiều cười: "Thôi được, Lỗi ca muốn thử thì thử. Dù sao dương vật của anh đeo gì cũng làm em sướng." Anh lấy lub từ đầu giường, bôi đầy lỗ hậu và dương vật Nghiêm Lỗi, rồi chậm rãi ngồi xuống. Lỗ hậu nuốt trọn đầu khấc, siết chặt chiếc bao đen. "Ưm... Lỗi ca, dương vật anh nóng quá... dù có bao vẫn làm em căng đầy... a..." Hàn Hạo Phong rên khẽ, cơ lưng rắn rỏi cong lên, thân hình tam giác ngược phô bày hoàn mỹ dưới ánh đèn. Anh bắt đầu nhún lên xuống, thịt lỗ cọ xát dương vật, tiếng da thịt va chạm vang lên, hai đùi săn chắc dùng sức, cơ đùi trong siết chặt.
Nghiêm Lỗi sướng đến gầm nhẹ, cánh tay cường tráng vươn ra ôm eo Hàn Hạo Phong, sáu múi bụng phập phồng. "Đệt... Hạo Phong, lỗ dâm của em biết mút quá... đeo bao vẫn chặt thế này... sướng thật... ưm a... nhún nhanh lên, con chó cái... mông em kẹp giỏi quá... sướng chết mất." Đôi mắt nâu của anh đầy yêu thương, lông mày rậm nhíu lại, nụ cười ấm áp hóa thành đường cong dâm đãng. Hàn Hạo Phong tăng tốc, trong lỗ nước nhờn tuôn trào, lub hòa với chất liệu bao khiến cọ xát càng trơn tru. "Lỗi ca... dương vật anh đâm trúng tuyến tiền liệt em rồi... á! Sướng quá... đâm sâu thế này... em yêu dương vật thô của anh lắm... ưm ưm..." Anh rên rỉ dâm loạn, mắt đen ướt át, khuôn mặt đẹp trai méo mó, cơ ngực nảy lên, hai tay chống lên cơ ngực vuông vức của Nghiêm Lỗi, xoa nắn núm vú cứng ngắc.
Nghiêm Lỗi không nhịn nổi ngồi dậy, thân hình cường tráng ôm chặt Hàn Hạo Phong, vai rộng vòng qua lưng rắn rỏi của anh, hôn lên môi, lưỡi quấn quýt, miệng đầy mùi đàn ông nồng nặc. "Hạo Phong... anh yêu em... lỗ em kẹp anh sướng quá... địt, hôn anh đi..." Hai người ôm chặt quấn lấy nhau, hai đùi thô chắc của Nghiêm Lỗi hẩy lên, phối hợp với nhún của Hàn Hạo Phong, dương vật khuấy đảo trong lỗ. Hạnh phúc và yêu thương lan tỏa, dương vật Hàn Hạo Phong cọ xát sáu múi bụng Nghiêm Lỗi, nhỏ giọt dịch tuyến tiền liệt. "Lỗi ca... em sắp bắn... dương vật anh to quá... thoải mái quá... thật biết đâm... á! Bắn cho em... ưm... a..." Nghiêm Lỗi gầm nhẹ, ôm chặt anh điên cuồng hẩy mấy cái, dòng tinh nóng bắn trong bao đen, Hàn Hạo Phong cũng đồng thời lên đỉnh, tinh dịch phun lên cơ ngực rám nắng của Nghiêm Lỗi, hai người thở dốc quấn quýt, dư vị tình yêu còn đọng lại.
Sau khi bắn, Nghiêm Lỗi đột nhiên rùng mình, mắt nâu thoáng mơ hồ, như có thứ gì đó kéo giật ý thức. Nhưng rất nhanh anh lấy lại bình thường, chỉ là dục vọng càng mãnh liệt hơn. Anh nhẹ nhàng đẩy Hàn Hạo Phong, giọng khàn khàn: "Hạo Phong, nằm sấp đi, chờ anh chút." Hàn Hạo Phong còn đang lâng lâng sau cao trào, ngoan ngoãn nằm sấp, mông săn chắc vểnh lên, lỗ hậu vẫn co bóp, nhỏ giọt lub. "Lỗi ca... sao thế? Còn muốn nữa à?" Anh ngoảnh lại, mắt đen mơ màng, khuôn mặt đẹp trai ửng đỏ.
Nghiêm Lỗi rút dương vật ra, chiếc bao đen đầy tinh dịch, trắng đục dính nhớp, mùi tanh lan tỏa. Anh tiện tay vứt sang bên, cánh tay cường tráng run run lấy thêm một chiếc mới từ hộp, nhanh chóng đeo vào dương vật. Cây thịt thô lớn còn nửa cứng lập tức hồi sinh, gân xanh nổi rõ. "Ưm... tiếp tục chịch em... anh chưa đã..." Nghiêm Lỗi thì thào, giọng thêm vài phần hoang dã. Anh bôi lub, nhắm lỗ hậu, hẩy mạnh một phát, cả cây đâm trọn, va chạm khiến hai đùi săn chắc của Hàn Hạo Phong run rẩy. "Á! Lỗi ca... mạnh quá... dương vật anh lại vào rồi... địt... sướng quá..." Hàn Hạo Phong kêu lên, thịt lỗ bị căng ra, sướng đến mức mắt đen trợn trắng.
Lần này động tác của Nghiêm Lỗi mãnh liệt hơn trước rất nhiều. Anh ôm lấy lưng Hàn Hạo Phong, vai rộng đè xuống, thân thể cường tráng rám nắng phủ lên hình tam giác ngược rắn rỏi, dùng eo chó điên cuồng nhấp, tiếng da thịt vang như mưa rào, mỗi cú đều đâm tận cùng. Cánh tay thô chắc vòng chặt, hôn gáy Hàn Hạo Phong, mồ hôi đầm đìa, sáu múi bụng va vào mông phát ra âm thanh trầm đục. "Hạo Phong... chịch chết em... lỗ em chặt quá... kêu to lên... anh thích tiếng em rên dâm..." Nghiêm Lỗi thở hổn hển, giọng đầy yêu thương nhưng pha bạo lực, mắt nâu đỏ ngầu như dã thú chiếm hữu. Mồ hôi từ tóc ngắn đen nhỏ xuống, lướt qua lông mày rậm, rơi lên lưng Hàn Hạo Phong.
Hàn Hạo Phong sướng đến rên không ngừng, âm thanh càng lúc càng lớn, thân hình rắn rỏi cong lên, vai lưng siết chặt. "Á! Lỗi ca... mạnh quá... đâm vào tận trong em rồi... ưm a... chịch em... mạnh nữa đi... dương vật anh cứng quá... á! Sướng chết mất..." Anh rên rỉ dâm loạn, dương vật lại cương, cọ xát ga giường. Nghiêm Lỗi càng nghe tiếng rên càng hăng, mông cong hẩy mạnh, hai đùi thô chắc kẹp chặt, eo chó như máy đóng cọc, tốc độ chịch nhanh kinh người, cả người ướt đẫm mồ hôi, thở hổn hển. "Con chó cái... kêu đi... lỗ em mút dương vật anh muốn gãy... địt, sinh ra để cho anh chịch... anh yêu em..." Anh lật Hàn Hạo Phong lại, hôn lên đôi môi đẹp trai, lưỡi thô bạo quấn quýt, đồng thời dương vật vẫn điên cuồng nhấp, nước nhờn trong lỗ bắn tung, chiếc bao đen bóng loáng vì lub.
Hàn Hạo Phong bị chịch đến thần hồn điên đảo, mắt đen ướt át, rên rỉ như khóc: "Lỗi ca... mạnh quá... em hỏng mất... á! Đâm trúng rồi... ưm ưm... bắn đi... em muốn anh lắm... em cũng yêu anh..." Nghiêm Lỗi thấy anh sướng đến mê mẩn, không nhịn nổi nữa, gầm lên một tiếng, ôm chặt eo anh điên cuồng hẩy mấy cái, dương vật bắn tinh trong lỗ. Lần này tinh nhiều và đặc hơn, chiếc bao đen phồng lên, đầy ắp trắng đục. Rút ra, Nghiêm Lỗi mồ hôi như mưa, cơ ngực cường tráng phập phồng, thở hổn hển. Khuôn mặt rám nắng đầy thỏa mãn, mắt nâu lóe lên ánh sáng khác thường. "Hạo Phong... sướng quá... lỗ em kẹp giỏi thật." Anh thì thào, hôn môi Hàn Hạo Phong một cái, "Đi tắm trước đi, anh... mệt rồi."
Hàn Hạo Phong thở hổn hển đứng dậy, hai đùi săn chắc còn run, lỗ hậu sưng đỏ, sướng đến mức anh cười: "Hôm nay Lỗi ca sao lại hung hăng thế? Chịch em đến mềm chân luôn." Anh hôn trán Nghiêm Lỗi rồi vào phòng tắm. Tắm xong ra thì đèn phòng ngủ đã tắt, Nghiêm Lỗi đã ngủ say, ngáy khò khò như bị rút hết sức lực. Thân hình cường tráng cuộn tròn trên giường, da rám nắng còn lấp lánh mồ hôi, dương vật nửa cứng vẫn đeo chiếc bao đen đầy tinh, trắng đục dính nhớp, mùi tanh lan tỏa đầu giường. Hàn Hạo Phong bước tới, khẽ cười: "Lỗi ca, anh bắn nhiều quá đấy à? Thôi, mai dọn cũng được. Chúc anh ngủ ngon." Anh không nỡ đánh thức, chui vào chăn, ôm lấy lưng rộng, cánh tay rắn rỏi vòng qua eo Nghiêm Lỗi, hít mùi đàn ông quen thuộc, thỏa mãn nhắm mắt ngủ. Đêm khuya tĩnh lặng, mọi thứ dường như hoàn mỹ, nhưng không ai hay rằng sự quái dị của hộp bao cao su đã lặng lẽ len lỏi.
Trời vừa hửng sáng, trong căn hộ thành phố S mờ sương buổi sớm, Hàn Hạo Phong mở mắt đen, điều đầu tiên nhìn thấy là lưng rộng trong vòng tay mình, làn da rám nắng phập phồng dưới chăn mỏng. Cuộc yêu tối qua vẫn khiến thân hình rắn rỏi của anh hơi ê ẩm, lỗ hậu âm ỉ đau, nhưng khóe miệng lại nở nụ cười thỏa mãn. Hai mươi hai tuổi, anh luôn dậy sớm, công việc cảnh sát rèn cho anh thói quen sắt đá. Anh nhẹ nhàng rút cánh tay, cơ ngực rắn rỏi rời khỏi lưng cường tráng của Nghiêm Lỗi, lặng lẽ xuống giường. Bàn chân trần bước nhẹ, đến bên giường cúi xuống hôn lên trán anh, mái tóc ngắn đen vẫn còn mùi mồ hôi đêm qua. "Lỗi ca, chào buổi sáng. Em đi làm đây, tối gặp." Anh thì thầm, mắt đen đầy dịu dàng, khuôn mặt đẹp trai càng thêm rạng rỡ trong ánh bình minh. Nghiêm Lỗi vẫn ngủ say, không tỉnh, cơ ngực cường tráng phập phồng theo nhịp thở, chiếc bao đen vẫn bọc dương vật nửa mềm, trắng đục bên trong lấp lánh ánh nhớp. Hàn Hạo Phong lắc đầu cười khẽ, không làm phiền, nhanh chóng mặc cảnh phục, đùi săn chắc chui vào quần dài, vai lưng chống áo khoác, cầm cặp tài liệu đẩy cửa ra ngoài. Tiếng khóa cửa khẽ vang, căn hộ lại yên tĩnh, chỉ còn Nghiêm Lỗi ngủ một mình.
Một lúc sau, nắng sớm lọt qua khe rèm, mắt nâu của Nghiêm Lỗi chậm rãi mở ra. Anh xoa xoa lông mày rậm, cảm giác toàn thân nặng nề, như bị thứ gì đè lên, đầu óc mơ hồ, chẳng muốn nghĩ ngợi gì. Hai mươi bảy tuổi, bình thường luôn tràn đầy sức sống, sáng sớm thường làm vài chục hiệp chống đẩy, nhưng hôm nay chỉ muốn nằm ườn. "Ưm... đầu chóng mặt quá... chuyện gì vậy?" Anh lẩm bẩm, giọng khàn khàn, cánh tay cường tráng chống người ngồi dậy, cơ ngực rám nắng vuông vức bật lên. Anh lắc đầu, vai rộng nhún nhún, hai đùi thô chắc trượt ra khỏi chăn, bàn chân chạm sàn mới phát hiện hạ thể vẫn dính nhớp. Cúi xuống nhìn, dương vật vẫn đeo chiếc bao đen đêm qua, bên trong đầy tinh dịch, phồng rộp, trắng đục lắc lư trong bao, tỏa mùi tanh nồng. "Đệt... đêm qua bắn nhiều thế sao? Thằng nhóc Hạo Phong suýt rút cạn anh." Nghiêm Lỗi tự giễu, nhưng đầu óc vẫn nặng, anh không nghĩ nhiều, bàn tay cường tráng đưa xuống, nắm mép bao chậm rãi rút ra.
Khoảnh khắc rút bao, dương vật bật mạnh, cây thịt dài mười tám phân lập tức cương cứng, gân xanh nổi rõ, đầu khấc to lớn đỏ bừng như dã thú bị nhốt lâu ngày. Nghiêm Lỗi sướng đến run người, một dòng điện từ hạ thể chạy thẳng lên não, "Á... địt! Rút cái bao mà sướng thế này? Dương vật cứng kinh khủng... ưm a..." Anh gầm khẽ, mắt nâu thoáng mơ hồ, nhưng khoái cảm quá mãnh liệt khiến anh không nhịn được cúi xuống ngửi chiếc bao đầy tinh. Mùi tinh tanh nồng nặc xen lẫn hương ngọt kỳ lạ xộc vào mũi, anh lại thấy thơm kinh khủng, như chất gây nghiện. "Mùi này... địt, thơm vãi... nước lỗ của Hạo Phong hòa tinh anh, ngửi thôi đã muốn bắn." Đầu càng nặng hơn, anh lắc đầu, đứng dậy vào phòng tắm. Nước nóng dội lên thân thể cường tráng rám nắng, lưng rộng tam giác ngược nước chảy thành dòng, hai đùi thô chắc kẹp dương vật cương cứng, anh tiện tay lấy sữa tắm xoa đầu khấc và hai hòn, nhưng trong đầu chỉ toàn cảm giác sướng của dương vật, công việc, Hạo Phong, đều mơ hồ.
Tắm xong, anh lau khô người, trở lại giường lấy thêm một chiếc bao đen mới, xé bao, mùi hương kỳ lạ lại tỏa ra. Anh đeo vào dương vật, chất liệu siết chặt khiến cây thịt càng phồng to. "Ưm... đeo vào là thoải mái ngay... dương vật cứng quá..." Nghiêm Lỗi ngồi trên giường, hai đùi thô chắc dang rộng, tay nắm dương vật bọc bao bắt đầu vuốt lên xuống. Càng lúc càng nhanh, đầu óc chỉ còn khoái cảm của dương vật, chẳng nghĩ được gì, chỉ còn dục vọng nguyên thủy. "Địt... sướng quá... dương vật to hơn rồi à? Sao cảm giác thô hơn... ưm a... đen đen, dâm đãng vãi..." Anh không nhận ra cơ bắp mình cũng to hơn, cơ ngực càng vuông vức đầy đặn, sáu múi bụng càng sâu, cánh tay như sắt, vai rộng làm giường lún xuống. Nhưng đầu óc nặng nề, chỉ lo vuốt, miệng không ngừng chửi thề từ đôi môi vốn ấm áp. "Á! Dương vật sướng chết mất... địt, cái bao này bọc chặt thật... muốn bắn rồi... bắn đầy cái bao dâm này... ưm ưm... lỗ Hạo Phong... địt, sướng quá..." Anh thở hổn hển, mắt nâu đỏ ngầu, tóc ngắn ướt mồ hôi, lông mày rậm nhíu chặt. Tay nhanh như bay, hai hòn đập vào đùi trong kêu bốp bốp, cuối cùng gầm lên, "Bắn! Địt mẹ... phun!" Dương vật bắn trong bao, dòng tinh nóng làm chiếc bao đen lại phồng đầy trắng đục.
Rút bao ra, Nghiêm Lỗi thở hổn hển, liếc đồng hồ trên tường, "Đệt! Muộn rồi!" Anh vội đứng dậy, thân hình cường tráng lắc lư, vớ lấy chiếc quần bơi đùi đỏ bên giường, nhét dương vật còn nửa cứng vào, bướu to căng phồng, rồi mặc áo ba lỗ trắng bó sát cơ ngực vuông, quần ngắn đỏ ôm đùi thô và mông cong, lao ra cửa. Đầu vẫn nặng, nhưng không kịp nghĩ, lái xe thẳng đến hồ bơi. Hồ bơi lớn nhất thành phố S nhộn nhịp, ánh nắng sớm chiếu trên mặt nước xanh, Nghiêm Lỗi đỗ xe, đi vào phòng thay đồ. Bên trong trống trải, anh cởi áo ba lỗ trắng, lộ thân trên cường tráng rám nắng, cơ ngực cơ bụng càng thêm đồ sộ, rồi kéo quần ngắn đỏ xuống, chiếc quần bơi đùi đỏ bọc dương vật vẫn cương, bướu to nhô cao, đường viền rõ mồn một. "Ưm... sao vẫn cứng thế này? Đầu chóng mặt quá... kệ đi." Anh lắc đầu, mắt nâu mơ màng, không muốn nghĩ nhiều, cầm còi cứu hộ đi ra bờ hồ.
Mấy đồng nghiệp và khách bơi sớm đi ngang đều không nhịn được trêu: "Huấn luyện viên Nghiêm, hôm nay tinh thần thế? Bướu to căng quần sắp rách rồi!" Một cứu hộ trẻ cười lớn, mắt liếc cặp mông cong và đùi thô. Một chị khách đỏ mặt cúi đầu, "Trẻ trung đúng là tốt, khí khái thế này đẹp trai thật." Nghiêm Lỗi đầu óc nặng nề, chỉ ngượng ngùng cười, nụ cười ấm áp gượng gạo, "Ha ha... chào buổi sáng mọi người." Anh không nói thêm, đi đến ghế cứu hộ ngồi xuống, nhưng dương vật cứng khó chịu, cọ xát vào lớp vải trong khiến anh không nhịn được kẹp chặt hai đùi thô. Quản lý hồ bơi, một người đàn ông ngoài ba mươi lực lưỡng, vỗ vai rộng của anh, "Tiểu Nghiêm, trẻ trung khí khái thật! Nhìn thân hình này, khỏe như trâu, học viên có phúc đấy. Hôm nay dạy thêm vài ca, đừng lười." Mắt quản lý cũng liếc bướu to, cười đầy ý tứ. Nghiêm Lỗi gật đầu, "Vâng, em biết rồi sếp." Nhưng trong đầu chỉ toàn cảm giác căng tức của dương vật, cả ngày dạy học đều mất tập trung.
Đến chiều, Vương Minh tan học đến hồ bơi. Hôm nay cậu mặc quần tam giác xanh huỳnh quang hơi dâm đãng, bọc lấy mông gầy và đôi chân nhỏ. Thấy Nghiêm Lỗi đang sắp xếp phao bên hồ, mắt cậu sáng lên, chạy tới chào: "Huấn luyện viên! Chiều tốt lành, em đến học đây. Hôm nay dạy bơi tự do phải không?" Giọng cậu hưng phấn, sau cặp kính là đôi mắt nhìn chằm chằm thân thể cường tráng rám nắng của Nghiêm Lỗi, đặc biệt là bướu to dưới quần đỏ.
Nghiêm Lỗi quay đầu, khoảnh khắc nhìn thấy Vương Minh, đầu óc ong một tiếng, dương vật trong quần đột ngột giật mạnh, sướng đến mức bắn ra một dòng tinh nhỏ, dòng nóng trào vào quần, may mà không ai thấy, nhưng anh cảm nhận được sự ẩm ướt dính nhớp. "Ưm... Vương Minh, em đến rồi." Giọng Nghiêm Lỗi khàn khàn, mắt nâu lóe lên khác thường, lông mày rậm nhíu lại, nụ cười ấm áp trở nên cứng nhắc. Vương Minh đã thấy bướu to khẽ rung, cậu cười gian bước tới, nhỏ giọng trêu: "Huấn luyện viên, hôm nay đặc biệt to nhỉ, quần căng hết lên rồi. Vừa rồi có phải bắn không? Em ngửi thấy mùi rồi đấy. Với lại... thân hình anh sao lại càng khỏe hơn? Cơ ngực to thế, cơ bụng sờ chắc cứng lắm." Khuôn mặt trắng trẻo của Vương Minh kề sát, mắt liếc mông cong và đùi thô của Nghiêm Lỗi, sở thích biến thái trỗi dậy, đặc biệt mê mùi đàn ông nồng nặc.
Nghiêm Lỗi đỏ mặt, khuôn mặt oval rám nắng nóng ran, đầu óc nặng nề, vội đổi chủ đề: "Đừng... đừng nói bậy. Nào, vào học đi. Hôm nay dạy bơi tự do, xuống nước." Anh quay người đi về phía hồ, cánh tay cường tráng vung lên, nhưng dương vật nửa cứng cọ xát khiến bước chân hơi loạng choạng. Vương Minh đi theo, cả hai xuống nước, Nghiêm Lỗi đỡ eo gầy của cậu, dạy tư thế quạt tay. "Tay thế này... chân đạp thẳng..." Nhưng vừa chạm vào cơ thể Vương Minh, làn da trắng hồng mịn màng và cảm giác gầy gò khiến dương vật Nghiêm Lỗi sướng đến mức liên tục bắn tinh từng đợt nhỏ, trắng đục trào trong quần rồi thấm ra. "Ưm... không thể nào... sao mình lại có cảm giác với thằng nhóc này? Nó chỉ là học sinh cấp ba... địt, trong đầu sao lại nghĩ đến Hạo Phong... không, sao toàn là Vương Minh?" Nghiêm Lỗi nội tâm hỗn loạn, mắt nâu nhìn chằm chằm mông Vương Minh, đường cong gầy nhưng cong dưới lớp quần tam giác xanh huỳnh quang lắc lư. Anh tưởng tượng dương vật mình đâm vào lỗ dâm ấy, chịch cậu đến sướng chết. "Á... tập trung... quạt tay..." Quá trình dạy học mất tập trung, giọng khàn khàn như đang thở dốc. Vương Minh cảm nhận được điều dị thường, bước tới vỗ vai anh, "Huấn luyện viên, anh sao thế? Mặt đỏ quá, không khỏe à?" Cái chạm bất ngờ khiến Nghiêm Lỗi sướng đến run người, hai đùi thô chắc kẹp chặt, ánh mắt trở nên đói khát, mắt nâu đỏ ngầu như sói đói nhìn con mồi. Trong đầu đầy hình ảnh mông cậu, làn da trắng hồng bị mình chịch đến sưng đỏ. "Vương Minh... mông em... muốn chịch quá..."
Anh không nhịn nổi nữa, cánh tay cường tráng ôm lấy eo gầy của Vương Minh, cơ ngực rộng dán sát lồng ngực nhỏ bé, "Lại đây... anh dạy em tư thế khác." Giọng trầm thấp mang theo hoang dã. Vương Minh trong lòng mừng như điên nhưng giả vờ vùng vẫy, "Huấn luyện viên... đừng mà, anh không phải có bạn trai rồi sao? Anh cảnh sát sẽ giận đấy... thả em ra..." Giọng cậu làm nũng, mắt sau kính lấp lánh hưng phấn, thân hình gầy yếu không hề đẩy mạnh. Nghiêm Lỗi cúi xuống thì thầm bên tai cậu, hơi thở nóng hổi phả ra, "Bây giờ anh chỉ muốn em... mông em làm dương vật anh cứng muốn chết... địt, đi theo anh." Anh kéo Vương Minh, thân hình cường tráng che khuất tầm nhìn, hai người nhanh chóng vào phòng thay đồ, khóa cửa. Trong phòng tối om, Nghiêm Lỗi quay lại, ôm chặt Vương Minh hôn cuồng nhiệt, môi thô bạo nghiền nát đôi môi bình thường nhưng hồng hào, lưỡi thô ráp đâm vào khuấy đảo, hít ngửi mùi trên người cậu — mùi mồ hôi thiếu niên nhàn nhạt hòa mùi clo khiến anh càng hưng phấn. "Ưm... Vương Minh... miệng em ngọt quá... ngửi em là muốn bắn... địt, tiểu dâm đãng, từ lúc thấy em anh đã muốn chịch..." Nghiêm Lỗi thở gấp, bàn tay cường tráng xoa nắn lồng ngực gầy của Vương Minh, vai rộng đè xuống, da rám nắng dán sát da trắng.
Vương Minh giả vờ đẩy, "Huấn luyện viên... ưm... đừng... a... lưỡi anh thô quá..." nhưng trong lòng sở thích biến thái bùng phát, ngửi mùi đàn ông của Nghiêm Lỗi, dương vật trong quần tam giác xanh đã cương. Nghiêm Lỗi thô bạo kéo quần cậu xuống, mông gầy trắng hồng lộ ra, lỗ hậu hồng hào co chặt. Anh nhổ nước bọt vào tay, bôi lên đầu khấc và lỗ, "Địt... lỗ dâm của em hồng quá... non thật... nhìn chặt vãi... muốn đâm vào quá... ưm a... kẹp chặt vào, tiểu tiện nhân." Nghiêm Lỗi kéo quần đỏ của mình xuống, dương vật thô lớn bật ra, đã to hơn thành mười chín phân, màu hơi đen càng thêm dâm đãng, nhảy nhót trong không khí. Anh nhắm lỗ hậu, hẩy một phát đâm trọn, va chạm khiến hai đùi gầy của Vương Minh run rẩy. "Á! Huấn luyện viên... to quá... dương vật anh làm em căng chết mất... ưm a... đâm vào rồi... thô quá..." Vương Minh kêu lên, kính lệch, tóc mái dài rối bù, khuôn mặt trắng hồng méo mó vì sướng.
Nghiêm Lỗi ôm chặt eo gầy của cậu, eo chó điên cuồng nhấp, tiếng da thịt vang khắp phòng thay đồ, hai đùi thô chắc kẹp chân nhỏ, sáu múi bụng va vào mông. "Địt mẹ... Vương Minh, lỗ dâm của em chặt quá... kẹp dương vật anh sướng chết mất... kêu đi, con chó cái... mông em sinh ra để anh chịch... ưm ưm... hôm nay không chịch chết em thì thôi... anh địt! Dâm thật..." Anh hôn cuồng cổ Vương Minh, hít ngửi mùi mồ hôi trên da trắng, lưỡi liếm vành tai, động tác thô bạo như dã thú. Cánh tay cường tráng vòng chặt, lưng rộng cong lên, mồ hôi từ tóc ngắn đen nhỏ xuống, lông mày rậm đẫm mồ hôi. "Á! Huấn luyện viên... đâm sâu nữa... dương vật anh đâm vào tận trong em rồi... ưm a... mạnh quá... em mê mùi dương vật anh lắm... bắn cho em... chịch chết tiểu dâm hóa này đi..." Vương Minh rên rỉ dâm loạn, thân hình gầy cong lên, tay bấu cơ ngực vuông vức của Nghiêm Lỗi, xoa nắn núm vú cứng, sở thích biến thái được thỏa mãn, ngửi mùi tinh và mồ hôi của Nghiêm Lỗi, sướng đến chảy nước mắt.
Nghiêm Lỗi nghe tiếng rên càng hăng, động tác càng mạnh, dương vật khuấy đảo trong lỗ, bao đen cọ xát thịt lỗ, nước nhờn bắn tung. "Tiểu kỹ nữ... kêu to lên... lỗ em mút hai hòn anh đau nhức... địt, anh sắp bắn... đổ đầy lỗ dâm của em... ưm a!" Anh gầm lên, ôm chặt eo Vương Minh điên cuồng hẩy mấy cái, dương vật phun trào trong lỗ hậu cậu, dòng nóng đầy ắp, trắng đục tràn ngập. Rút ra, dương vật cuối cùng cũng mềm, nhưng vẫn nửa cứng, tinh trắng đục từ đầu khấc nhỏ xuống sàn. Dục vọng rút đi, đầu óc Nghiêm Lỗi đột nhiên tỉnh táo, mắt nâu hiện đầy kinh hãi và hoảng loạn, "Địt... anh làm gì vậy? Vương Minh... này... Hạo Phong... anh mẹ nó đang làm cái gì thế này..." Cảm giác tội lỗi dâng trào, anh đẩy Vương Minh ra, thân hình gầy ngã ngồi dưới sàn, mông trắng vẫn co bóp, lỗ hậu sưng đỏ nhỏ nước bọt. Nghiêm Lỗi run rẩy kéo quần đỏ lên, bướu to vẫn phồng, vớ áo ba lỗ trắng và quần ngắn đỏ, quay người chạy mất dạng, lưng rộng đâm cửa lao ra, để lại Vương Minh ngồi đó cười gian. "Hì hì... huấn luyện viên, anh chạy không thoát đâu... đây mới chỉ là bắt đầu." Vương Minh sờ lỗ hậu, cười gian liếm môi, nếm một ngụm tinh đặc của Nghiêm Lỗi, đôi mắt sau cặp kính đầy vẻ đắc thắng.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro