Nợ 1 Cái Bắt Tay, Trả Bằng Cả Cuộc Đời
Harry nhìn xuống bàn tay đang chìa ra trước mặt mình - trắng bệch, những ngón tay dài và thanh tú, như chính chủ nhân của nó. Draco Malfoy đứng đó, dáng người thẳng tắp, gương mặt vẫn giữ vẻ kiêu hãnh quen thuộc, nhưng đôi mắt xám bạc thì khác... không còn lạnh lùng như trước, mà sâu thẳm, đầy điều chưa nói.Harry hít một hơi thật sâu. Trong đầu cậu thoáng hiện lên những năm tháng ở Hogwarts - những cuộc cãi vã, những trận đấu Quidditch, những lời chế giễu. Draco từng là kẻ thù không đội trời chung của cậu. Nhưng hôm nay, mọi thứ đã đổi khác. Cái bắt tay này... Harry biết mình nợ Malfoy điều đó. Có lẽ còn hơn thế nữa.Cậu đưa tay ra, chạm vào bàn tay kia. Cảm giác lạnh lẽo ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho một sự chắc chắn kỳ lạ. Hai bàn tay siết chặt lấy nhau, như một lời hứa không thành tiếng."Chào Draco," Harry nói, giọng trầm nhưng rõ ràng. "Harry. Harry Potter."Draco khẽ nhếch môi, một nụ cười mỏng manh thoáng qua."Biết rồi," cậu đáp, giọng nhẹ như gió, nhưng đôi mắt thì sáng lên một tia gì đó - không phải thù hận, mà là... hy vọng?…

