Bước tiến ngoạn mục của nam phụ

Bước tiến ngoạn mục của nam phụ

4 0 3

Tiếng xe cộ vơi dần khi đồng hồ điểm 11 giờ, chỉ lác đác vài xe đi ngang. Ai cũng nhìn Lam cả, nhìn đôi mắt ngập nước của nó mà dấy lên sự tò mò. Lam chẳng thèm để ý nữa, nó chỉ muốn khóc thật lớn.Gió thổi mạnh khiến những chiếc lá rẻ quạt bay loạn xạ, kéo theo đó là mùi hương bạc hà nằm trong tiềm thức đã lâu. Mũi giày Nike Force Air 1'07 đập vào mắt, bao năm vẫn vậy dù chỉ nhìn mờ mờ nhưng vẫn có thể đoán ra.Lam đánh vào ngực Hoàng, nó dùng hết sức mà đánh chẳng quan tâm anh có đau hay không. Rõ ràng đã lựa chọn rời đi, cớ gì lại quay lại vào lúc nó thảm hại như thế này. Lam vừa giận vừa nhớ Hoàng, nó nhớ như in mùi hương bạc hà vẫn luôn quấn quanh nó vào những ngày hè của năm cấp 3.-Tao vẫn còn yêu mày.-Sao tao dám tin điều đó ?…

Ngọt

Ngọt

14 0 8

"Châu bật camera lên, nó len lén zoom từ 0,5x cho đến 2x. Chụp một cái tách là Châu giấu điện thoại liền, nó có tật giật mình nhưng một lúc sau nó cũng giả vờ cầm điện thoại và diễn nét mặt nghiêm túc. Cho đến khi ấn vào tấm ảnh, nó mới nhận ra mọi sự hèn nhát đã bại lộ. Chàng trai trong tấm ảnh nhìn thẳng vào camera cười, thậm chí còn kịp giơ tay hình chữ V. Không tin vào mắt mình, Châu zoom ra rồi lại zoom vô tấm ảnh tận hai ba lần. Nhắm mắt rồi lại mở, sự thật vẫn như vậy. Điên rồi, nó bị phát hiện rồi.-Chụp lén à.-Ừm. Châu ngước mắt lên nhìn, đầu nó vô tình đụng trúng cằm của Nguyên. Nó thậm chí còn nhìn được khóe môi đang cong lên của cậu bạn, điều này khiến nó không thể không đỏ mặt. Lần đầu đứng gần như thế, lần đầu nhục như thế.-Chụp lại đi. Đăng Nguyên cầm camera, cả hai đứa chụp vội tấm ảnh. Bức ảnh đầu tiên ra đời trong hoàn cảnh không thể nào éo le hơn, Châu ước nó được chụp khi Châu xinh hơn, tóc tai gọn gàng chứ không phải ngay cái thời tiết oi bức đến đáng ghét như thế này.-Cầm đi.-Châu chuyển khoản cho đưa số tài khoản đây.-Khỏi, mua một tặng một. Đăng Nguyên lơ Bảo Châu, cậu không thèm để ý nó mà cắm ống hút. Trà vải vẫn là cái gì khiến cậu cảm thấy một ngày cũng không quá tệ. Châu cũng cắm ống hút, dù cảm giác cái mùi bịa chuyện nồng nặc nhưng nó sẽ không cãi. Nó sẽ bù đắp bằng cách khác." Copy cho đỡ trống heh🥁…

[Full ] Chuyện chúng mình

[Full ] Chuyện chúng mình

451 48 51

"Hoàng Dương, cậu có biết không ? Khi ánh mắt chúng ta giao nhau dẫu bao nhiêu lần tớ vẫn muốn nói "tớ thích cậu". - Tớ bị mất bút xanh rồi, chỉ còn bút đỏ và đen. - Lấy bút đỏ đi. Tôi muốn em kí dòng mực đỏ lên vết áo xanh, riêng nơi nhịp đập đó, tôi vội vàng lưu giữ nỗi nhớ về em. An tìm chỗ kí trên áo Dương, từ cổ áo cho đến thân áo đều có chữ kí, chả có chỗ trống nào. Chỉ còn vị trí ban nãy cô đặt tay vào vẫn còn trống, An lúng túng hỏi: - Tớ...kí ở đây được không ? - Chừa cho cậu đó. Bút mực đỏ được kí ngay tim, như đặc quyền Hoàng Dương dành cho Minh An. Trong thật nhiều chữ kí màu xanh ngay chỗ trái tim lại có màu đỏ. An kí chữ kí của mình còn không kèm theo hình tam giác phía sau là số 14. Khi có 14 hình tam giác, ta có thể ghép lại một hình trái tim. Ui, sến súa gì đâu khi ghi mà An còn ngượng đỏ cả mặt. Chắc Dương không biết đâu nhỉ ?" tớ viết nó vào đầu năm lớp 10, quãng thời gian đáng nhớ cũng là bước ngoặc lớn của tớ. những nhân vật được xây dựng dựa trên bạn của tớ và cả nv Đăng mối tình đầu của An cũng chính là người mà tớ thích cụ thể là 6 tháng trước còn hiện tại thì tớ không biết. trong "Chuyện chúng mình" có hai couple là Dương- An, Phú và Vy nhưng tớ thích cặp P và V hơn. những chuyện tình trong đây thường là những mẩu chuyện đáng yêu trong đời sống của tớ. An là cô nàng không may mắn vì trượt nguyện vọng một, bỏ lỡ hẹn ước với mối tình đầu. Mục tiêu của cô nàng chính là đậu đại học, An giỏi môn Toán vì có nền tảng từ nhỏ và cô cũng không ngừng ôn…

Ánh ban mai

Ánh ban mai

284 47 29

"Phong vẫn ngủ ở bàn như thường ngày, trông cậu ta như con mèo lười. Đám con gái chăm chú nhìn Phong, cũng đúng cậu ta đẹp thật Tôi xoa xoa tay cho đỡ lạnh, khiếp mùa đông này thì tay tôi lại lạnh quéo. Tôi nổi hứng muốn trêu Phong, tôi chọt tay vào má cậu ta. Ai mà chịu nổi sự lãnh lẽo này. Khi tay tôi chạm vào má Phong, ấm lắm cơ. Nhưng Phong phản xạ nhanh lắm, cậu tay kéo tay tôi đặt vào trong áo gile.Tôi cảm nhận được lớp vải mềm của áo sơ mi và sự mềm mại đan xen lớp vải len của gile, thật sự rất ấm. Tôi lúng túng muốn rút tay ra nhưng Phong vẫn ngủ, không có chút gì chứng minh đã thức nên Vũ Ngọc cũng đành đặt tay ở đấy. Phải chăng cậu ta, tưởng nhầm tay tôi là vật gì đó nên mới cầm nhầm chăng ? Tôi cũng không rõ dẫu sao tay cậu ta cũng ấm.Sau một hồi lâu khi điều hòa của lớp được bật lên rốt cuộc Phong cũng thả tay tôi ra." Đây là câu chuyện về Phong và Ngọc, hai đứa hay giở trò con bò với nhau. Tớ viết năm cấp 2 nên có nhiều tình tiết cũng khá phi logic với văn nói nên hơi tục.…