dnal; dưới đáy thanh âm

dnal; dưới đáy thanh âm

1,697 287 17

Phúc Nguyên không hề nao núng. Cậu chậm rãi bước ra khỏi bóng tối, ánh trăng rợi vào gương mặt đẹp đẽ, mái tóc được chải chuốt tỉ mỉ và bộ vest đắt tiền hoàn toàn lạc lõng giữa khu nhà hoang. Cậu vẫn giữ chiếc máy thu âm trước ngực, môi nở một nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt quét qua Lâm Anh như thể đang nhìn một kiệt tác hiếm có."Âm thanh của anh..." Phúc Nguyên cất tiếng, giọng nói mượt mà như nhung. "Nó còn thật hơn cả cái chết của gã nằm dưới kia."…

dnal; lặng

dnal; lặng

628 117 7

"Anh có thấy Đà Lạt mệt mỏi không?" Nguyên đột ngột hỏi khi nhìn những đoàn xe du lịch bắt đầu đổ vào phố.Lâm Anh nhấp một ngụm cà phê đen đặc: "Không. Tôi thấy nó đang thở. Một nhịp thở chậm hơn Hà Nội, nhưng sâu hơn. Ở đây, tôi cảm giác mình không cần phải diễn bất cứ vai nào cả." "Và tôi nghĩ, tôi bắt đầu thích nhịp thở này rồi. Cả tiếng piano của cậu nữa."…