(Nhã x Huy) Mê Man
Mê man là một cảm xúc khi tôi gần bên em...…
Mê man là một cảm xúc khi tôi gần bên em...…
Chẳng phải vừa khóc rồi trên môi lại nở nụ cười...…
Thẫn thờ sau một lần thoát chết thật khó để có thể tỉnh táo lại như thường...…
Năm phần trăm bị mất đi không phải là thiếu…
Ánh trăng sáng ấy rất mờ, rất sâu nhưng vẫn luôn soi sáng mọi đường đi...…
Thơ Ngây luôn thiệt thòi trong chiến tranh này vì nó mà chúng ta không biết cách phòng thủ...…
Đừng để lệ cứ mãi lăn dài trên má...…
Áo dài em bận trông dịu dàng, vạt áo em khẽ phất lên trong gió khiến tôi cứ muốn ngước nhìn em mãi...…
Tận cùng của nỗi nhớ là như nào nhỉ?...…
Không biết ngày ấy và bây giờ chúng ta đã thay đổi gì nhỉ?…
Tuổi Thanh Xuân vỏn vẹn...…
Chỉ nhìn qua khe cửa, nhìn thấy đôi mắt cậu, trong lòng tôi tạo ra quá nhiều cảm xúc khác nhau...…
Anomic không chỉ là mất vị giác...…
Chiến tranh không cho họ nhiều cơ hội để gần nhau theo cách con người bình thường hiểu, nhưng lại đẩy họ vào những khoảnh khắc sinh tử buộc phải dựa vào nhau…
Gió cuốn đi cuộc tình này...…
Chỉ là những thứ nhỏ nhặt tạo nên cuộc tình này...…
Càng nghĩ lại càng nghiện…
Say người...…
Tình đầu không hề dang dở. Nó chỉ đang đợi họ trở lại đúng thời điểm mà đáng lẽ ra họ thuộc về nhau.…
Chẳng phân biệt được gì nữa...…