[04]

Tối hôm đó, Kim Namjoon tới gặp Kang Taehyun, thì ra hai người là anh em họ nhưng Beomgyu không hề biết, chính hắn bảo anh để ý tới em một chút, cũng nâng đỡ em một chút. Kim Namjoon quả thật có ưu ái Beomgyu hơn, nhưng năng lực của em, anh cũng không thể phủ nhận. Dạo gần đây, anh biết thằng em họ quý báu của mình và Beomgyu có xảy ra nhiều chuyện, hình như cũng đã chia tay rồi. Kim Namjoon vốn tưởng hai đứa chỉ giận dỗi trẻ con như mọi lần, không ngờ xa nhau cũng nửa tháng rồi. Kang Taehyun uống cạn ly rượu rồi nói.

"Anh ấy phát hiện ra em với Lim Hanyoung qua lại bất chính, thế là cắt đứt liên lạc với em luôn!"

"Lim Hanyoung là cô gái mà em bảo giống Beomgyu hồi mới yêu ấy hả?"

"Vâng!"

"Anh không hiểu em nghĩ gì, cũng không phải là em nên không rõ cảm xúc của em như thế nào! Nhưng mà Taehyun, hôm nay Beomgyu đã ngất trong phòng họp..."

Kang Taehyun sửng sốt nhìn anh, nửa tháng qua hắn không gặp em, cũng chẳng có cách nào hỏi xem em đang sống như thế nào! Có thể hắn chưa đủ quan tâm, nên không tìm cách. Nhưng Kang Taehyun chưa từng quên em, cũng biết có lần em về nhà, đứng trước cửa lại quay đi.

Hắn còn cho rằng, hình bóng của mình, em đã sớm không còn nhớ tới và sống rất tốt! Ai ngờ...

"Anh ấy làm sao vậy?"

"Anh không rõ, tốt nhất em nên xem lại bản thân mình đi. Còn yêu thì đừng đẩy nhau ra xa quá, có ngày không tìm thấy đâu. Anh nhắc em một chuyện, ngày mai Beomgyu tham gia một sự kiện lớn, có thể sẽ uống nhiều đấy, em nhớ tới đó!"

"Em biết rồi!"

Kang Taehyun trằn trọc cả đêm không ngủ được. Hắn nhớ em, cũng không ngừng đau lòng khi phải tưởng tượng ra vẻ mệt mỏi của em ngày hôm nay. Làm sao mà Beomgyu của hắn, người Kang Taehyun đã từng nâng niu, từng yêu thương, lại trở nên xa cách hắn tới vậy? Tình trạng của em thế nào, sức khỏe em ra sao, hắn chẳng hề biết gì cả. Em đi đâu, làm gì, có ăn uống đầy đủ không, Kang Taehyun cũng không rõ.

Kang Taehyun cho rằng mình hiểu Beomgyu, nhưng một chút về em, hắn lại chẳng hề biết gì!

...

Buổi tiệc của KNJ group được tổ chức hoành tráng tại khách sạn lớn bậc nhất thành phố Seoul. Thảm đỏ được trải dài từ đại sảnh đến cửa gian phòng tổ chức sự kiện. Không gian được bày trí một cách ấm cúng nhưng vẫn tinh tế khoe sự giàu có của doanh nghiệp. Trong căn phòng có 30 chiếc đèn phale được lắp trên trần nhà và hai bên sân khấu. Hoa trang trí được nhập khẩu từ Australia 50 bó hoa, trong đó có 20 đóa hoa hồng vàng được đặt tại 20 bàn tiệc. Loài hoa này có ý nghĩa tạo ra sự may mắn, thành công và thắng lợi.

Sự kiện lần này được KNJ tổ chức nhằm quảng bá sản phẩm mới thuộc lĩnh vực trang sức và đá quý, đó là loại nhẫn mang tên "seulement l'amour". Seulement l'amour có nghĩa là tình yêu duy nhất, dòng sản phẩm cao cấp này sẽ khắc chế theo yêu cầu của khách hàng, tức là nhẫn của mỗi cặp đôi sẽ chỉ có 102 trên thế giới này. Dù có xa nhau đến đâu, cũng sẽ thuộc về nhau. Tủ kính đặt chiếc nhẫn trưng bày được đặt trên bề mặt kính 999 đóa tulip xinh đẹp, như lời bày tỏ tình yêu dành trao nhau.

Không gian lãng mạn ngập tràn sắc hoa này đều là Beomgyu đảm nhận từ mục lên ý tưởng đến mục thực hiện, nên mọi thứ được sắp đặt như thế nào, có ý nghĩa ra sao, em là người hiểu rõ nhất. Cũng chỉ có em hiểu được vì sao lại là hoa tulip màu đỏ...

Choi Beomgyu tựa vào bàn rượu, trên tay cầm một ly vang đỏ lắc nhẹ. Thực ra, em không giỏi uống, chỉ là trong tình thế bắt buộc, em cũng là muốn mở rộng mối quan hệ của mình. Ban nãy có ăn một ít bánh ngọt nên chắc vẫn uống được tầm mười ly. Đến tham dự bữa tiệc có rất nhiều đối tác và cổ đông, sau khi Beomgyu phát biểu lúc đầu giờ ai ai cũng chú ý đến em. Beomgyu thấy rất vui vì việc mình làm thành công gây ấn tượng đến khách quý. Có điều, họ thi nhau đến mời rượu em, tiếp cũng khá mệt.

Lúc sau, Kim Namjoon xuống cùng em, anh giới thiệu cho em một vị khách, người đó là Choi Soobin - giám đốc truyền thông và đối ngoại của tập đoàn KTH. Y là người có năng lực, có kinh nghiệm, Kim Namjoon nói có thể giúp đỡ em nhiều trong dự án sắp tới. Nên muốn giới thiệu để hai người trở thành bạn. Choi Soobin đó rất cởi mở, rót rượu vào ly cho em rồi nhiệt tình trò chuyện. Beomgyu vì vậy nên không còn ngại ngần, đáp lại lời y.

Beomgyu đang trò chuyện khá vui vẻ thì phía ngoài sảnh có thêm khách mời tới. Em cũng vì bệnh nghề nghiệp nên ngó ra xem, còn chuẩn bị tinh thần tiếp đón. Người bước vào là người quen, rất quen là đằng khác, cũng là người em đã nửa tháng không gặp rồi. Kang Taehyun tới, còn đi cùng Lim Hanyoung, thậm chí khoác tay rất thân mật và hắn còn cầm trên tay một bó hoa tulip. Beomgyu lập tức quay mặt lại, nhưng Kang Taehyun đã nhìn thấy em rồi.

Hắn tới bắt tay với Kim Namjoon, chúc mừng ra mắt sản phẩm thành công, còn cố tình khen nhẫn rất đẹp, hắn muốn đặt một chiếc. Beomgyu nhếch môi nghĩ, Kang Taehyun và Lim Hanyoung vậy mà đã sắp cưới rồi sao? Em chẳng thèm để ý đến hắn, người thích em cũng có rất nhiều, em cũng có thể chọn một người, không cần hắn nữa!

Nghĩ vậy thôi nhưng mà tinh thần em cũng chùng xuống khá nhiều, em ngồi xuống hàng ghế dài ở đằng xa phía sân khấu, lặng lẽ ngắm nhìn Kang Taehyun đến trải nghiệm sản phẩm. Trông hắn có vẻ rất thích thú, Beomgyu tự nhiên lại mỉm cười. Em cũng chẳng rõ bản thân vì sao lại cười, chỉ là giờ không còn tỉnh táo nữa cho nên có chút ảo tưởng. Ảo tưởng hắn sẽ chọn cho em một chiếc nhẫn, cũng ảo tưởng hắn sẽ tặng bó hoa đó cho em.

Cũng chẳng biết Beomgyu đang tỉnh hay nằm mơ, nhưng Kang Taehyun lại bước về phía em và tặng cho em bó hoa trên tay hắn. Choi Beomgyu cười nói.

"Beomgyu, nằm mơ cũng đừng mơ ngu ngốc đến vậy chứ!"

Kang Taehyun không ngờ em say rượu tới mức nghĩ mình đang nằm mơ, hắn ngồi xuống bên cạnh, ôm lấy em rồi thì thầm.

"Beomgyu, anh không nằm mơ. Là em!"

Beomgyu rên rỉ hai tiếng nhỏ nơi cuống họng rồi đẩy hắn ra, lơ mơ đứng dậy muốn rời đi. Không để em kịp chạy đi đâu, hắn kéo tay em khiến Beomgyu ngã lên người hắn. Kang Taehyun chớp thời cơ hôn lên môi em. Beomgyu bị hắn hôn môi nên thức tỉnh, em tức giận cắn mạnh vào môi hắn. Kang Taehyun kêu a một tiếng, em ngồi thẳng người dậy liền tát hắn rồi rời đi. Hắn đờ đẫn nhìn bóng lưng em, thấy một gã đàn ông khác dẫn em đến bàn rượu của gã, còn nói muốn mời em một ly. Nhưng lúc đó, Beomgyu say rồi, trong người cũng đang hơi mệt nên đã từ chối khéo.

"Han Tổng, bây giờ tôi có việc một chút. Thật xin lỗi không thể uống cùng anh, hẹn lần tới được không? Tôi nhất định sẽ mời anh đầu tiên, thông cảm cho tôi nhé!"

Gã ta trơ trẽn đáp lại.

"Beomgyu, uống cùng tôi một ly thôi cũng không tốn quá nhiều thời gian của em đâu. Uống xong đi cũng chưa muộn mà."

Kang Taehyun tức đến nghẹn họng, không ngờ đám đối tác của Kim Namjoon này, nhiều người để ý tới em như vậy. Cũng đúng thôi, lúc Beomgyu còn là sinh viên mới ra trường, đã có bao nhiêu tập đoàn lớn nhòm ngó em. Vừa xinh vừa giỏi, muốn uống cùng em một ly có là gì, họ còn muốn đưa em về làm việc cho họ nữa kìa. Kang Taehyun thấy Beomgyu cam chịu uống với gã, rõ ràng sắc mặt em không tốt, chắc cũng chưa ăn tối cho đàng hoàng, người ta đã từ chối như vậy rồi còn cố ép. Hắn bực mình đến bàn rượu của gã, nói.

"Han Tổng, tôi thấy cậu ấy chắc là có việc gấp, hay để tôi uống cùng anh một ly?"

"Ồ, Kang Tổng, tôi thấy em ấy cũng chưa gấp. Cùng lắm nếu Kim Tổng đuổi việc em ấy vì chậm trễ, tôi nguyện đưa em ấy về làm mà, anh yên tâm!"

"Vậy, anh từ chối uống cùng tôi sao?"

"Vậy thì cả ba chúng ta cùng uống đi!"

"Nhưng tôi, không muốn Beomgyu uống cùng chúng ta."

Gã cười khẩy, nói

"Ơ kìa, anh hẹp hòi quá rồi. Dù gì tôi cũng mời em ấy trước, nếu vậy thì anh chờ một chút đi nhé."

Choi Beomgyu nghe đến ù lỗ tai, muốn nhanh chóng rời khỏi đây liền nhanh chóng cắt ngang lời Kang Taehyun đang định nói.

"Kang Tổng, anh chờ chút đi. Han Tổng, tôi uống với anh một ly."

"Được, chúc mừng thành công!"

"Chúc mừng..."

Choi Beomgyu uống xong với gã rồi xin phép rời đi. Kang Taehyun cũng vì thế mà không để ý tới gã nữa, lặng lẽ đi theo sau em. Beomgyu tới một góc khuất, em hơi chóng mặt mà gục xuống sàn. Tựa người lên bức tường phía sau, ngửa cổ thở đầy khó khăn. Kang Taehyun vội vàng chạy tới.

"Beomgyu, anh sao thế? Không khỏe sao?"

"Không liên quan đến cậu, đi đi."

"Beomgyu..."

"Tôi nói cậu mau cút."

Choi Beomgyu bị hắn làm phiền, em đứng lên rời đi, nhưng đầu óc quay cuồng suýt chút nữa ngã, cũng may Kang Taehyun kịp đỡ lấy em.

"Còn nói em đi đi, anh như vậy, em không thể đi được!"

"Lim Hanyoung còn đang đợi cậu, tôi không cần."

"Beomgyu, anh đừng cứng đầu nữa. Anh say rồi!"

"Buông tôi ra..."

"Choi Beomgyu!"

Hắn ôm chặt em không buông, mặc kệ Beomgyu vùng vẫy đến kiệt sức. Kang Taehyun lớn tiếng quát em một câu khiến Beomgyu giật mình, tròn mắt nhìn hắn sau đó liền đẩy hắn ra, ngồi thụp xuống, che mặt khóc nức nở. Hắn biết mình to tiếng làm em sợ rồi, lập tức ôm em vào lòng, khẽ xoa tấm lưng của em, dỗ dành.

"Em xin lỗi, đừng khóc, là lỗi của em!"

Kang Taehyun gỡ bàn tay đang che đi khuôn mặt nhỏ của em xuống, lau nước mắt rồi hôn lên đôi mắt nóng bỏng của em. Beomgyu quay mặt đi không nhìn hắn, một lúc sau mới nói.

"Chúng ta chia tay rồi, đừng làm vậy nữa. Tôi không sao cả."

Em đứng lên bỏ đi, còn gọi trợ lý lái xe đến đón, để lại mình hắn vẫn ngơ ngác ngồi ở đó. Đánh mất tình yêu của anh một lần, muốn lấy lại khó thật đấy, Beomgyu!




_dongjae_

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro