[08]

"Bỏ nó đi được không?"

"Beomgyu?"

Hắn không biết em tỉnh từ khi nào, cũng không biết sao em lại có thể ở đây. Nhưng lời Beomgyu vừa nói khiến hắn nghe xong như bị đâm thủng lỗ tai. Bản thân hắn còn chưa hiểu chuyện gì, Beomgyu lại có thể buông lời nhẫn tâm một cách dễ dàng vậy sao? Hắn biết, em đang căm ghét hắn nhưng cũng không thể tệ bạc với bản thân mình như vậy chứ?

Kang Taehyun tiến tới gần, nắm tay em rồi nhẹ nhàng nói.

"Beomgyu, đừng mà. Em sẽ cùng anh nuôi con mà!"

Em hất tay hắn ra, ánh mắt vô cùng kiên quyết nhìn bác sĩ.

"Tôi không muốn, bác sĩ bỏ nó đi được không? Tôi không muốn con tôi mang dòng máu của cậu, Kang Taehyun!"

Chuyện này, tất nhiên sẽ giải quyết theo mong muốn của Beomgyu, tuy cái thai còn nhỏ chưa quá nguy hiểm, nhưng vẫn hại đến sức khoẻ vô cùng. Kang Taehyun ôm chặt lấy em, cầu xin em đừng làm vậy. Beomgyu không ngờ lại cực kỳ sắt đá, nhất định không giữ lại đứa bé.

"Tôi quyết rồi, cậu mau biến đi!"

Kang Taehyun không hiểu, sao em có thể tàn nhẫn như thế, ngay cả với chính mình và con ruột của mình. Kang Taehyun hiểu em đang giận hắn, nhưng rõ ràng đứa trẻ không có tội, làm như thế là giết một mạng người mà! Tại sao Choi Beomgyu mà hắn yêu, lại nhẫn tâm đến thế? Kang Taehyun không kìm lòng được, lớn tiếng quát em một câu.

"Được, anh muốn làm gì thì làm. Tôi không ngờ anh lại là người như vậy đấy? Không phải đó là con anh sao, anh nhẫn tâm đến thế cơ à?"

Hắn nói xong liền bỏ đi, để lại em với bác sĩ trong phòng. Thật sự bác sĩ cũng chưa biết phải làm sao nếu Beomgyu quyết tâm bỏ, khuyên cũng không được thì cũng không thể từ chối. Đấy là cơ thể của em, em có quyền lựa chọn. Ông chỉ hỏi lại Beomgyu một câu, ai ngờ thấy em khóc.

"Cậu có chắc chắn sẽ bỏ nó không?"

"Tôi không bỏ!"

Em làm sao có thể như lời hắn nói, làm sao tự giết chết con của mình được chứ?

"Vậy tại sao?"

"Đừng nói với Kang Taehyun, cứ coi như là ông giúp tôi phá bỏ cái thai rồi!"

Em không muốn vì sự ràng buộc này, giữ lại người không còn yêu!

...

Tại sao con lại tới lúc này? Xin lỗi vì khiến con sợ rồi...

Chúng ta, có thể tự dựa dẫm vào nhau, không cần đến người ấy đâu, đúng không?

Em có thể tự mình nuôi con, cũng chẳng cần Kang Taehyun phải quan tâm, phải chịu trách nhiệm!

Beomgyu tự mình quay về nhà, Kang Taehyun cũng chẳng đến nữa. Hắn tức em đã bỏ con của hắn, lại chẳng hề suy nghĩ, em như vậy sao có cái gan đó? Em từ trước đến nay chỉ yêu mình hắn, người khiến em đau đớn, người phản bội em trước nay cũng chỉ có hắn. Thế nhưng, Choi Beomgyu vẫn rất yêu hắn, làm sao có khả năng bỏ đứa con này chứ? Hơn nữa, còn là máu mủ của em.

Đời này của em, không cần Kang Taehyun phải thương hại.

Kang Taehyun không ngờ Beomgyu có thể tàn nhẫn đến thế? Hắn đã cho rằng, mình có thể bù đắp, có thể bên cạnh chăm sóc em... Choi Beomgyu chắc chắn chỉ muốn chặt đứt mối liên quan của cả hai, nhưng không ngờ lại chọn phá bỏ đứa bé.

Kể từ ngày hôm đó, Kang Taehyun không còn đến tìm em nữa. Chuyện tình cảm của hắn và Lim Hanyoung có vẻ như đã hàn gắn, tiến triển rất tốt, hắn còn đưa cô đi dự tiệc cùng, được giới thiệu là người yêu. Có vẻ như còn sắp cưới rồi, vì dạo gần đây, tin đồn họ đã đính hôn xuất hiện rất nhiều.

Beomgyu không quan tâm đến chuyện đó để tránh ảnh hưởng đến cảm xúc của mình. Nhưng nhiều lúc em cũng rất tủi thân, trong nhà luôn chỉ có một mình, những lúc mệt cũng không ai chăm sóc, buồn cũng chẳng một ai tâm sự cùng.

Rốt cuộc hắn thật sự vì câu nói của em, mà đã chấm dứt mối quan hệ này. Dù rằng hắn mới là người sai, nhưng lại không hề cảm thấy có lỗi. Nếu em có bỏ đứa nhỏ thật, người đau cũng là em chứ đâu phải hắn. Cho nên, em có thể tự mình sinh ra và nuôi lớn đứa nhỏ này. Nó sẽ là con của một mình em, không liên quan đến Kang Taehyun.

Có điều, tình trạng nôn nghén của em khá nặng, nên cơ thể thường xuyên trong trạng thái mệt mỏi. Dạo gần đây, công việc bận rộn hơn trước khá nhiều. Em không nói chuyện mình có thai với ai cả, nên cũng không có người chia sẻ cũng như đỡ việc cho em. Thật ra, Beomgyu cũng là người tham công tiếc việc, nói chung nếu có người làm đỡ việc cho em, em cũng không yên tâm giao phó.

Chỉ có Huening Kai biết chuyện của em. Vì Beomgyu ở một mình mà suốt ngày bận rộn, nên y thường hay sang nấu cơm cho em. Đợi khi Beomgyu về nhà, y cũng dọn dẹp nhà cửa giúp em xong xuôi. Tới lúc đó sẽ ra về, vì sống với mẹ nên Huening Kai dù rất muốn cũng không thể qua ở luôn với em được, mà Beomgyu thì không chịu qua ở cùng y. Vậy cũng chỉ có thể nấu cơm cho em, em về đến nhà thì y sẽ hỏi thăm một chút rồi đi.

Ngày nào em cũng cố gắng ăn uống đầy đủ, nhưng ăn cơm lại thường xuyên buồn nôn. Cố gắng lắm mới ăn được vài thìa, ăn cũng rất lâu nhưng lại nôn ra hết. Hôm nay, Huening Kai nấu cơm rất ngon, em ngồi vào bàn cũng hào hứng hơn mọi ngày rất nhiều. Beomgyu hy vọng ngày hôm nay, em có thể ăn ngon miệng, như vậy mới không mệt nữa. Đúng là đã có khởi sắc, em ăn hết một bát cơm mà không thấy khó chịu gì cả.

Beomgyu vui vẻ, cứ tưởng mình có thể ăn uống vào rồi, không lo em bé mệt nữa. Em nghỉ ngơi một lát rồi vào phòng làm việc. Mỗi lần nhìn màn hình máy tính là em lại thấy hoa mắt, ngồi vào bàn làm việc được một lúc bỗng thấy buồn nôn. Em cố gắng nén xuống, dù sao mãi mới ăn được một bát cơm, em không nghĩ tới việc đó nữa, tập trung làm việc. Cuối cùng, em nhịn không được, làm việc thêm một lúc nữa liền chóng mặt, lao vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Beomgyu mệt tới mức đứng không vững, phải bám vào tường đi ra ngoài, nằm xuống giường nghỉ ngơi một lúc.

Em làm gì cũng chỉ có một mình, những lúc như này cũng đơn độc khiến em tủi thân mà rơi nước mắt. Không ngờ, thời gian này lại khó khăn và trôi qua chậm đến thế! Có những hôm, nửa đêm em cũng ở trong phòng vệ sinh mà không ngừng nôn ói. Tới mức phải gọi Huening Kai tới vì quá mệt, lúc y qua đến nơi thì em đã ngất trong đó từ lúc nào.

Beomgyu nhắm mắt ngủ, công việc có lẽ để mai làm cũng được. Sáng hôm sau em thức dậy, ăn chút bánh mì lót dạ, rồi chuẩn bị tài liệu, lái xe đi làm. Không ai mang thai ốm nghén nặng như em còn có thể tự mình lái xe đi làm. Em cũng chẳng ngờ, bản thân gánh vác một mình giỏi đến thế, có lẽ cũng bởi không có người yêu thương mình ở cạnh. Kang Taehyun từ hôm em nói bỏ cái thai, quát em một câu, sau đó liền không thấy hắn nữa. Có lẽ bận chuẩn bị đám cưới với Lim Hanyoung rồi! Em cũng chẳng còn gì để níu kéo, người đã hết yêu có cố gắng rồi cũng sẽ đến lúc hắn rời bỏ em mà thôi!

Em đến công ty, tập trung giải quyết nốt việc hôm qua còn dở dang. Làm việc được tầm hai tiếng, cũng sắp sửa xong đề án mới rồi, em bỗng thấy đầu hơi nhức. Beomgyu lập tức nghỉ tay, đi ra ghế sofa nằm một chút. Em có thể cố gắng, nhưng đứa nhỏ trong bụng thì không thể quá sức được. Nằm được một lúc, đầu óc em cứ choáng váng hết cả khiến em xây xẩm mặt mày. Hai mắt cũng đau nhức, em chóng mặt rồi buồn nôn. Beomgyu vội vã lao vào nhà vệ sinh.

Choi Yeonjun gõ cửa phòng nhưng không có ai lên tiếng, phòng của em làm cửa kính nên có thể nhìn thấy bên trong không có người. Cậu mở cửa đi vào, định để tài liệu lên bàn cho em rồi quay ra, không ngờ nghe tiếng em nôn ói trong phòng vệ sinh. Choi Yeonjun vội vã chạy vào. Thấy Beomgyu bám chặt tay lên bồn rửa mặt, không ngừng nôn, cậu hoảng hốt tới đỡ lấy em, xoa lưng cho em đỡ khó chịu. Đợi Beomgyu nôn xong, cậu dìu em ra ngoài, lo lắng sờ trán của em. Hình như có hơi sốt nhẹ.

"Em bị ốm sao? Anh mua chút cháo cho em nhé!"

"Không cần đâu ạ, lấy cho em chút nước được rồi ạ."

"Được, đợi anh chút!"

Beomgyu uống nước xong đã đỡ hơn một chút, nhưng vẫn còn mệt. Em nằm xuống ghế, nói mình ngủ một tiếng sẽ thức dậy làm việc tiếp, không ngờ lại ngủ quên đến tận ba giờ chiều. Kim Namjoon qua phòng làm việc của Beomgyu, em mới thức dậy. Anh thấy mặt mũi em xanh xao, trưa nay còn không thấy đi ăn nên đã mua chút đồ qua cho em. Tưởng Beomgyu bận công việc quên cả ăn, không ngờ lại mệt quá ngủ quên mất. Kim Namjoon hỏi em ốm à, rồi đưa cho em hộp cơm nói mau ăn cho khoẻ. Anh còn đòi ngồi ở đó, xem Beomgyu ăn hết mới chịu đi. Còn nói, không thể để cánh tay phải ốm được, Beomgyu chẳng biết làm sao để từ chối, đành phải nhận.

Thấy em chần chừ không đụng đũa, sắc mặt còn kém hơn khi nãy, anh lo Beomgyu ốm nặng mới hỏi.

"Sao rồi? Em ăn không được à?"

Beomgyu thấy anh cứ nhìn mình mới cố ăn một miếng.

"Em ăn rồi đó, anh về đi."

"Ừ, nhớ giữ gìn sức khỏe."

Kim Namjoon đi rồi, em không ăn nữa, đóng hộp cơm lại cất đi. Lúc sau mới nhớ ra chuyện tối nay sẽ đi tiếp khách cùng anh, thảo nào Kim Namjoon bỗng nhiên lại lo lắng cho em thế.

Tối hôm đó, Kim Namjoon và em tới một nhà hàng cao cấp, gặp gỡ đối tác mới về lĩnh vực đồ gỗ mà em đang cho triển khai. Vị đối tác này là giám đốc của tập đoàn gỗ HJ, tên Hwang Dongyu. Y đã có mười năm kinh nghiệm làm việc với từng loại gỗ, không có loại nào là chưa từng nghe qua. Beomgyu bắt tay với y rồi ngồi xuống bàn.

Chưa gì em đã sớm thấy nôn nao vì y gọi lẩu cá. Tuy rất thơm nhưng lại có chút vị tanh khiến em không khỏi khó chịu. Mở đầu câu chuyện bao giờ cũng phải có ly rượu, sau khi phục vụ rót ra ba ly vang đỏ sóng sánh, ba người nâng ly với nhau. Vì hơi mệt còn đang mang thai nên em chỉ uống một chút, vậy mà y bắt em uống hết cả ly, còn nói làm vậy là không tôn trọng hai người còn lại. Beomgyu chỉ đành thuận theo, uống cạn ly rượu.

Uống hết ly rượu, em bắt đầu cảm thấy ghê cổ, dạ dày muốn trào ngược lên khiến Beomgyu không khỏi ớn lạnh. Kim Namjoon để ý tới em, mấy nay thường thấy Beomgyu không khỏe, nên ly rượu tiếp theo anh liền đỡ lời cho em.

"Cậu ấy đang ốm có lẽ không uống được nhiều, anh thông cảm."

Hwang Dongyu liền ồ lên một tiếng, sau đó xin lỗi vì không biết. Còn nói vậy thì ăn nhiều một chút, sau đó liền gắp miếng cá đến bát của em. Beomgyu gật đầu cảm ơn y, tuy nhiên em nói vẫn có thể uống cùng y hết ly này.

"Được, vậy tốt quá!"

"Dạ, cảm ơn anh."

Sau ly rượu đó, Kim Namjoon và Hwang Dongyu đã bắt đầu tập trung vào ăn và bàn công việc. Beomgyu chỉ biết cầm đũa lên chứ không ăn, bởi em đang cảm thấy trong người vì mùi vị này mà vô cùng khó chịu. Kim Namjoon nhắc em mau ăn đi, Beomgyu gật đầu, miễn cưỡng gắp một miếng nhỏ xíu cho vào miệng. Chỉ vừa mới nuốt xuống đã thấy muốn nôn ra, đầu óc em cũng trở nên quay cuồng. Bàn chuyện làm ăn được một lúc, có vẻ đã đi tới thống nhất nên hai người họ muốn cạn thêm một ly. Beomgyu cũng đồng ý bởi em chẳng có lý do nào để từ chối.

Uống cạn ly rượu thứ ba, bụng em hơi nhói đau. Đang mang thai lại không ăn được gì mà uống tận ba ly rượu, Choi Beomgyu đúng là không biết thương bản thân mình. Sau đó, em vì khó chịu quá mà xin phép vào nhà vệ sinh một lát. Beomgyu rời khỏi phòng, cơ thể em lập tức muốn ngã quỵ, phải bám vào tường mới có thể tới được phòng vệ sinh. Mở được cánh cửa bước vào, em khó chịu tới nỗi chưa kịp đến bồn rửa tay mà cúi người nôn ngay tại chỗ.

Bụng đau nhói khiến em đứng không vững mà ngã xuống sàn, vẫn không ngừng nôn ói. Rất lâu sau đó mới có thể ngừng lại, cả cơ thể đổ đầy mồ hôi đến run lên.

Kim Namjoon mãi chưa thấy em quay lại nên đã tới tìm em. Đẩy cửa bước vào đã thấy Beomgyu kiệt quệ nằm dưới sàn, anh liền tới đỡ em lên, muốn dìu em ra ngoài. Nhưng vì em đau bụng quá không đứng lên được, anh dìu đi được một đoạn ngắn đã khuỵu xuống, ôm bụng mình rên rỉ nhỏ.

Kim Namjoon cõng em lên, gọi cấp cứu rồi đưa em tới bệnh viện. Anh xin lỗi đối tác rồi nói lần sau sẽ mời y bữa khác. Hwang Dongyu nói không cần, lần tới gặp sẽ ký hợp đồng luôn.

Anh vội vã gọi điện cho Kang Taehyun. Lúc này hắn đang ở cùng cô xem phim, nhận được cuộc gọi còn định không nghe máy, nghĩ thế nào lại ấn nghe.

"Sao đấy anh?"

"Beomgyu xảy ra chuyện rồi, em tới bệnh viện đi."

"Đâu phải việc của em. Em và anh ấy chia tay lâu rồi mà!"

"Kang Taehyun, anh cho em năm phút để tới đây, nếu không hối hận không kịp."

Anh nói xong liền cúp máy, Kang Taehyun cũng vì lời của anh mà lo lắng, liền lấy xe tới bệnh viện.




_dongjae_

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro