[16]
Beomgyu tỉnh dậy sau giấc ngủ dài vì khóc quá nhiều. Hai mắt em đau nhức phải mất một lúc lâu mới mở lên được. Nhìn xung quanh thấy mình đang ở nhà, căn nhà lâu không về có hơi bụi làm mũi em có chút đau nhức. Mấy tuần qua, em đã đi tới rất nhiều nơi, có biển, có núi, đầu óc thư giãn không ít. Lần này quay về muốn bắt đầu thực hiện dự án đã ký hợp đồng với ông chủ Lee, chỉ là tinh thần chưa kịp đi lên thì đã đau lòng vì hắn kết hôn.
Beomgyu thẫn thờ rời khỏi giường, vào nhà tắm rửa qua khuôn mặt của mình rồi dọn dẹp nhà cửa. Công việc này khá thư thái, giúp em bớt nghĩ nhiều, có điều vận động chân tay hơi nhiều, làm xong liền nhức mỏi khắp người. Tự nấu cho mình một bữa tối thịnh soạn rồi cũng tự mình ngồi vào bàn ăn, mở một bộ phim lên xem. Món ăn rất ngon, phim cũng rất hay, kể về một cặp đôi lịch kiếp qua rất nhiều dòng thời gian, nhưng kết cục chính là họ đều đánh mất nhau. Beomgyu xem xong có suy nghĩ rằng, nếu em cũng có thể lịch kiếp, sẽ xuyên không vào một vị Hoàng đế, sau đó để Kang Taehyun trở thành nam Hậu của mình, buộc hắn bên em đến khi chết.
Nhưng em không có năng lực đó, cũng không giữ được Kang Taehyun, thì chỉ có thể tự mình sống tiếp, biết sao đây!
...
Tối hôm nay là đêm tân hôn của Kang Taehyun và Lim Hanyoung, nhưng hắn lại chẳng có chút hứng thú nào, hơn nữa cứ nhớ mãi tới em. Lúc chiều, Choi Soobin nói buổi sáng gặp Beomgyu khóc suýt ngất đi, trong lòng hắn trở nên nặng trĩu. Tấm thiệp của em hắn cũng đọc rồi, đại loại là chúc mừng hắn, mong hắn và Hanyoung có thể sống bên nhau thật hạnh phúc.
Kang Taehyun đau lòng, sao em ngốc thế nhỉ? Chẳng biết em có quan tâm đến bản thân mình nhiều không? Không biết đã đau lòng bao nhiêu, lại có thể chúc hắn mãi hạnh phúc!
Cho dù em có "chúc" hắn bất hạnh, cô đơn hay sớm chia xa Lim Hanyoung, Kang Taehyun cũng không trách em được nửa lời. Em tốt bụng quá, hắn lại thấy mình tồi tệ.
Lim Hanyoung đẩy hắn ngã xuống giường rồi hôn lên cánh môi Kang Taehyun. Hắn bất ngờ nhưng cũng chẳng đẩy cô ra, nằm yên lặng chẳng nói gì. Lim Hanyoung biết hắn đang nhớ đến ai, cô không nhiều lời liền cởi bộ đồ trên người mình xuống, cởi luôn đồ hộ Kang Taehyun.
Kang Taehyun thuận tay tắt điện rồi ôm lấy eo Hanyoung, lại cứ nhớ tới vòng eo mềm mại của Beomgyu.
Cuộc hôn nhân này, hắn bỗng nhiên thấy hối hận rồi!
Trải qua một đêm tân hôn nồng nhiệt bên vợ mới của mình, sáng hôm sau Kang Taehyun thức giấc không thấy ai bên cạnh, chẳng hiểu sao lại tìm kiếm Beomgyu. Hắn bước ra ngoài phòng khách thấy Hanyoung đang chuẩn bị đồ ăn sáng cho cả hai vợ chồng mới nhớ ra bản thân vừa kết hôn ngày hôm qua. Hắn ngồi vào bàn ăn, ăn xong sẽ sang nhà bố mẹ hắn để chào hỏi.
Họ quyết định không đi tuần trăng mật bởi công việc của Taehyun khá bận, Lim Hanyoung lại rất ngoan ngoãn nói không cần nghỉ dưỡng, cô cũng muốn cùng hắn đi làm. Kang Taehyun hôn lên trán Hanyoung rồi nói, sau khi giải quyết xong tất cả sẽ đưa cô tới New York vui chơi. Đương nhiên Lim Hanyoung rất vui vẻ liền đồng ý ngay.
Ngày hôm đó sang nhà bố mẹ Taehyun, hắn cùng bố ngồi trong phòng nói chuyện làm ăn. Vậy nên, Lim Hanyoung đã cùng mẹ chồng tới trung tâm thương mại mua sắm chút đồ. Woo DahAhn hỏi cô đêm động phòng như thế nào, thành công khiến cô mặt đỏ bừng, ngại ngùng nói rất cuồng nhiệt. Bà nghe vậy thì vô cùng hài lòng còn chúc cô sớm mang thai, để nhà họ Kang có cháu bồng bế.
Đến giờ cơm tối, Kang Taehyun tới đón mẹ và vợ về nhà dùng nữa. Chẳng hiểu mắt mũi hắn để đâu lại đâm sầm vào người ta khiến hai người kia ngã xuống sàn. Kang Taehyun ngơ ngác một hồi ngẩng lên nhìn, hoá ra người hắn đâm vào lại là Beomgyu. Hắn hoảng hốt chạy tới đỡ em dậy, gấp gáp hỏi em có sao không? Choi Beomgyu lại coi hắn như người lạ vô tình va phải, trả lời rất khách sáo.
"Tôi không sao, cảm ơn cậu."
Giọng nói thân thuộc của em lại nói một cậu vô cùng xa lạ, khiến Kang Taehyun không kiềm lòng được, nhìn em gọi một tiếng.
"Beomgyu!"
Beomgyu miễn cưỡng nhìn hắn, lại vô tình không thể thoát khỏi ma lực trong ánh nhìn thâm tình của người đối diện. Kang Taehyun quả thật rất muốn ôm em vào lòng nhưng hắn cứ tiến lại gần thì em lại né tránh. Cứ mãi nhìn nhau tới bất động, thì mẹ hắn và Lim Hanyoung đi đến.
Beomgyu thấy mẹ hắn liền xin phép rời đi, Woo DahAhn tức tối vì em dám lại gần quyến rũ Taehyun trong khi hắn đã có vợ. Bà kéo tay Beomgyu lại, chưa kịp để em hiểu ra chuyện liền thẳng tay tát em một cái. Beomgyu đau đến điếng người, nước mắt cũng vì thế mà rơi xuống. Em chẳng biết phải làm thế nào trong tình cảnh này cả, đến Kang Taehyun cũng không dám tin vào mắt mình. Chỉ có Lim Hanyoung ngoài mặt tỏ ra hoảng hốt nhưng lại vô cùng hả hê.
Một vị tổng tài nào đó từ xa đi tới, có vẻ như là chủ chuỗi trung tâm thương mại này, nhìn rất quen mặt. Anh là Shin KangDeok, trước đây khi còn đi học là tiền bối của Kang Taehyun và Choi Beomgyu. Còn một điều nữa là anh thích Beomgyu từ rất lâu rồi. Shin KangDeok tới ôm lấy Beomgyu vào lòng, ân cần lau nước mắt cho em, hỏi.
"Tới tìm anh đúng không?"
Beomgyu gật đầu. Hôm nay em tới đây để gặp anh, vì tối qua anh gọi nói là mới về nước nên muốn mời Beomgyu đi ăn một bữa. Bố của anh là chủ trung tâm thương mại này cũng mới trao lại quyền điều hành cho anh. Lần này trở về, nghe nói Kang Taehyun phản bội Beomgyu còn đã kết hôn rồi nên anh liền muốn mang em về nhà mà nuôi. Từ khi còn đi học, KangDeok hay gọi Beomgyu là gấu nhỏ, anh lại rất muốn được chăm gấu một lần. Ai ngờ đang đợi em tới thì lại gặp cảnh này, khiến tim anh lập tức đau nhói.
Shin KangDeok ôm em thật chặt còn xoa đầu em, Kang Taehyun nhìn thấy cảnh này hai bàn tay nhắm chặt chỉ muốn tới đấm anh một cái. Sao lại dám ôm Beomgyu của hắn như vậy chứ? Anh cúi xuống nói nhỏ với em.
"Gấu nhỏ, em không cần sợ."
Anh ngẩng lên chất vấn với Kang Taehyun.
"Cậu làm gì gấu nhỏ của tôi để mẹ cậu tát em ấy vậy?"
Woo DahAhn không ngờ Choi Beomgyu sống chết yêu Taehyun tận mười năm trời. Vậy mà liền có bạn trai mới rất nhanh, Kang Taehyun như vậy cũng không biết sáng mắt ra. Hắn cau mày hỏi lại.
"Gấu nhỏ? Của anh?"
"Phải! Cậu muốn giải thích sao đây?"
Lim Hanyoung thấy vậy liền đứng ra bảo vệ hắn.
"Này anh, ăn nói tử tế chút đi."
Woo DahAhn thấy vậy cũng rất hài lòng về con dâu mới của mình. Bà lên giọng nói, lại giống như mỉa mai Beomgyu.
"Con bé nói đúng đó, con bé biết điều như vậy, chẳng mặt dày giống như ai kia. Gấu của cậu thì cậu cứ nuôi đi nhưng mà phiền cậu để nó bớt tới gần người đã có gia đình một chút, bởi cả nhà tôi không thích gấu."
Anh nghe vậy định lên tiếng nói lại thì thấy Beomgyu khẽ giật vạt áo của anh. Shin KangDeok cúi xuống nhìn em, gấu của anh đã khóc tới sưng đỏ mắt, giọng nói cũng nghẹn lại khiến anh vô cùng đau lòng. Mấy năm qua không thể bên cạnh chăm sóc em nhỏ này, trong lòng rất khó chịu. Beomgyu nhỏ tiếng nói.
"Anh ơi, đi thôi!"
"Được rồi!"
Shin KangDeok liền bế Beomgyu lên trước tầm mắt đang tối dần của Kang Taehyun. Em giấu đi gương mặt đã sớm đỏ ửng của mình trong lồng ngực anh, Shin KangDeok nói một câu liền rời đi.
"Cũng chẳng biết là gấu nhỏ của tôi có thích gia đình cậu hay không? Nhưng mà, tôi thấy em ấy có vẻ từ chối gặp lại rồi đó!"
Kang Taehyun đờ người ra, chân tay cũng cứng lại chẳng cách nào di chuyển nổi. Woo DahAhn bĩu môi một cái rồi nắm tay Lim Hanyoung đi ra phía cửa.
"Kang Taehyun, con không mau đi, đứng đó làm gì vậy?"
Kang Taehyun chẳng nói gì chỉ quay lưng đi theo sau họ.
Phải rồi, là hắn đánh mất...
Sao có thể tìm lại được?
_dongjae_
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro