Chap 15: Vở kịch...

Sáng hôm sau, Soobin vươn tay mà ngáp dài ngáp ngắn xuống lầu định bụng theo thói quen vào bếp chuẩn bị bữa sáng thì chợt ngửi thấy mùi thơm của trứng chiên phảng phất đâu đó, mùi thơm này đã đưa y đến căn bếp. Lúc này Soobin tròn mắt đứng bất động ngạc nhiên nhìn Beomgyu đang hì hục làm bữa sáng trong bếp...

Nội tâm Soobin như gào thét: "Oh my god!! Đây là Beomgyu á? "

Anh - Beomgyu quay lại đằng sau thì thấy Soobin đã đứng đó từ lúc nào khiến anh có chút giật mình, mém chút nữa nguyên cái hộp cơm dành cho Taehyunie yêu dấu của anh rơi đổ hết rồi...

Soobin chậm rãi đi đến đưa tay đặt lên trán Beomgyu như đang kiểm chứng rằng anh có bị sốt không và ngay sau đó y liền nhận lại cái lườm nguýt của anh nên y đành rút tay lại...

- Aigoo, cơn gió nào đã đưa Beomie yêu dấu của anh vào bếp làm bữa sáng vậy?

Soobin - y vừa đặt mông ngồi vào chỗ ăn vừa châm chọc sương sương đứa em trai của mình...
- Chẳng phải em đã nói sáng nay làm bữa sáng giúp anh bù cho việc hôm qua anh giúp em dọn những thứ trên sân thượng sao?

Lúc này Soobin mới ậm ừ nhớ ra, thôi cũng chẳng đáng ngạc nhiên. Beomgyu nhớ ra nay làm bữa sáng cũng hay rồi...
- Em làm thêm phần cơm mang đi đâu vậy?

Anh vừa ăn bánh mì vừa cười tủm tỉm, e thẹn ngại ngùng các kiểu... Mặt của Soobin đúng kiểu kì thị á:)
- Thì người ta làm cho Taehyunie đó!

Eo ôi nổi da gà rồi này, làm cho bánh mì trong tay của y rơi xuống. Mấy đứa có bồ là vậy đó, cơ mà y cũng có mà nhỉ?
- Anh là sao đây? Chẳng phải anh cũng có người yêu sao ??
- Ừ thì...Quên được chưa?

Có vụ quên ngang luôn á nha:)!! Beomgyu không thèm để tâm đến nữa, nhanh chóng ăn xong bữa sáng đến gặp Taehyunie của anh thôi nhưng Soobin nào có tha, y vừa ăn vừa nhìn Beomgyu. Trong lòng cứ mách bảo rằng hôm nay anh - Beomgyu có gì đó là lạ, khác hơn thường ngày. Đôi mắt y dò xét khắp người anh rồi dừng ngay phần môi đang chu chu ra mỗi lần cắn bánh mì mà ăn. Nó...rất là khác nha!!!

- Ủa Beomgyu, môi em bị sao mà sưng lên vậy? Chỗ này này...
Soobin thắc mắc hỏi, còn mình họa chỉ tay vào cánh môi dưới. Anh nghe xong ngại đỏ mặt không biết lấy cái gì đội hay kiếm xẻng đào để giấu cái mặt như quả cà chua chín này...

Trong phút chốc bỗng Soobin - y hét lên một tiếng "A!" làm anh giật mình rớt bánh mì xuống dĩa...
- Ya, anh làm gì hét lớn vậy?

- Không, không lẽ đêm qua... Em với Kang Taehyun...

Y vừa nói vừa chỉ chỉ hai ngón trỏ vào nhau... Chính xác là giờ ai đó hãy đưa cho Choi Beomgyu cái quần để đội đi!
- Thì...Thì anh nghĩ sao thì vậy đó!

Y cười hắc ra hơi, chống nạnh hai bên hông mình mà nghênh mặt lên nhìn anh:
- Ồ hay nhỉ? Cũng may mẹ nuôi Jina đi công tác xa một tháng, chứ mà thấy cũng ngon cơm lắm :)!

Soobin ngừng chọc Beomgyu mà quay lại với gương mặt nghiêm túc :
- Beomie à, anh cảm thấy khá lo lắng! Em có chắc thằng nhóc đó thích em thật chứ?

Beomgyu ngước lên nhìn y, thật sự anh cũng chẳng biết nói thế nào nhưng trong lòng lại luôn đặt trọn niềm tin vào Kang Taehyun...
- Em tin em ấy! Em ấy là có tình cảm với em...

Nghe câu nói khẳng định kia của anh, y cũng đỡ lo phần nào nhưng có cái gì đó khiến y cảm thấy Taehyun không bình thường như y đã nghĩ. Mà nói thật ra thì...

"Giờ nghĩ lại, nhìn thằng bé Taehyun rất giống...với cậu bé năm xưa mà mình từng gặp! Không lẽ... Aishh, chắc không thể nào đâu..."

Y ngừng suy nghĩ lung tung mà ăn nốt bánh mì, Beomgyu sẽ là người đi học đầu tiên vì anh thích đi bộ hơn là đi cùng xe với Yeonjun và Soobin. Vì mỗi lần mà đi cùng xe như vậy thì thế nào cũng ăn cẩu lương ngập mặt...
………………………………………………………

Đúng nghĩa với cái  danh boyfriend, Kang Taehyun - cậu đứng trước cổng trường chờ "Lover của cậu" đến... Nhìn xa xa thì thấy có một dáng người nhỏ bé chạy đến, trên tay còn cầm theo một hộp cơm nữa. Cậu bất giác bật cười khi nhìn thấy hình ảnh đó, đó không phải giả vờ đâu mà là xuất phát từ cảm xúc thật của cậu đấy. Cậu còn không biết tại sao mình lại cười khi nhìn thấy anh cơ mà !?

Beomgyu nhanh chóng chạy đến trước mặt cậu nở một nụ cười khiến ai nhìn vào cũng muốn rụng tim...
- Taehyunie! Chào buổi sáng vui vẻ!

Sau câu chào đó của anh, cậu mỉm cười rồi đưa tay đặt lên đầu anh mà xoa lấy xoa để...
- Chào buổi sáng babi!

Chỉ một câu ngắn gọn của cậu thôi mà khiến trái tim nhỏ bé của anh đập thình thịch. Anh là đang dần dần yêu cậu chết mất!!
- Em ăn sáng chưa Taehyunie ?
Cậu lắc nhẹ đầu:
- Nay em đi sớm nên không ăn sáng...

Anh phồng má nhìn cậu mà chau chân mày khiểntrách :
- Sao em không ăn sáng chứ? Không tốt chút nào... Nhưng không sao, anh có mang cho em hộp cơm nè!!
Hộp cơm này anh đã chia ra sẵn. Một phần là bữa sáng, phần còn lại là bữa trưa!

Cậu chăm chú nghe theo những lời anh nói, không hiểu sao trong lòng cậu cảm thấy có chút gì đó nhói nhói.
Cậu nghe anh luyên thuyên nhưng ánh mắt cậu vẫn dán vào gương mặt đáng yêu kia của anh. Suy đi nghĩ lại anh rất tốt với cậu vì cậu không nghĩ rằng anh sẽ làm cơm cho cậu...
- Taehyunie à, em có nghe anh nói không đấy?

- Dạ...Dạ nghe chứ ?
Beomgyu mỉm cười rồi nắm tay cậu đến nhà ăn của trường, nhanh chóng kiếm một cái bàn trống và kéo cậu ngồi xuống:
- Anh thấy đồ ăn của trường ăn cũng ngán với lại không đủ dinh dưỡng nên làm bữa sáng cho Soobin hyung rồi sẵn làm bữa sáng cho em luôn. Em mau ăn đi!!

Anh tỉ mỉ mở hộp cơm ra và mọi hành động đó cậu đều nhìn thấy. Sau người mẹ hiền từ và người chị nhân hậu kia đến bây giờ cậu được anh chăm sóc, nói đúng ra thì bà ngoại cậu cũng đã qua đời vì do tuổi già sức yếu nên từ khi Taeji - người chị của cậu mất, cậu đã phải tập sống tự lập hơn.

Hiện tại cậu có cảm giác rằng Beomgyu như ba người họ vậy. Càng ngẫm về quá khứ và suy nghĩ cho hiện tại, có cái gì đó khiến trái tim cậu đau nhói quá!

"Không được Taehyun!! Chỉ nhất thời thôi đúng không? Mày không thể thích anh ta được!! "

Vừa dứt khỏi dòng suy nghĩ, cậu ngước lên nhìn thì thấy một cậu con trai trông không mấy đàng hoàng đang ra kí hiệu ngoắc tay về phía cậu...
- Beomie hyung à, em đi vệ sinh rửa tay một chút. Lát nữa em quay lại sau nhé!

"Ừm" Anh gật đầu nhìn cậu bắt đầu rời đi. Anh cảm thấy hạnh phúc sao đó, anh có thể mở lòng mình cũng là do một phần nhờ có cậu. Vừa mỉm cười vừa mân mê chiếc nhẫn trên tay, xem ra anh rất trân quý nó:
- À mình cũng nên đi mua sữa cho em ấy. Như vậy mới có sức học!

Nghĩ là làm anh đặt balo xuống ghế như đánh dấu chỗ này có người rồi chạy vào trong mua sữa...
………………………………………………………

- Kang Taehyun, chào nhá!!
Hắn ta chào một cách nham nhở:
- Tiền đâu người anh em?

Cậu thong thả im lặng đưa tay vào túi và lấy ra một phong bì trắng bên trong cũng khá dày đấy...
- Ờ đây tổng cộng 400.000 won cho hai đợt phi vụ !

Hắn ta cười lớn khi cầm trong tay số tiền lớn thế kia...
- Quả nhiên rất uy tín. Cơ mà...sao mày lại làm như thế đối với Choi Beomgyu??? Mày không thích anh ta thật lòng à?

Taehyun cười khảy hắng giọng cứ như câu hỏi khi nãy đúng là một câu hỏi đầy ngu ngốc nhất đến giờ mà cậu nghe được:
- Nếu tôi thích anh ta thật lòng thì sẽ không nhờ cậu đánh anh ta đâu.

Nói xong, cậu cười đắc ý nhớ lại cuộc giao kèo giữa cậu và hắn ta lúc trước...

……………………………

Tyun.Kang:
Êi chào!

Antinè:
Kang Taehyun? Sao nào, muốn kiếm
chuyện với tao à?

Tyun.Kang:
Ể, tôi không rảnh thế :))
Chẳng qua muốn hỏi rằng cậu là đang
rất ghét Choi Beomgyu?

Antinè:
Phải thì sao? Anh ta có gì mà bọn con
gái ngu ngốc trong trường nhảy dựng
như thế ?:)))

Tyun.Kang:
Ra là ganh ghét à =))

Antinè:
Vậy thì đã sao? Mày ngứa đòn à :))

Tyun.Kang:
Khoan đã nào! Tôi muốn cậu làm một phi vụ là đánh Choi Beomgyu, cậu muốn không :-)?

Antinè:
Được nhưng tao được gì chứ?

Tyun.Kang:
Tiền :))) 200.000 won = 1 phi vụ! Nhưng làm theo kế hoạch của tôi

Antinè:
2...200.000 won?? Nhiều đấy anh bạn!
Được thôi, kế hoạch thế nào :D?



Tyun.Kang:
Hôm trước cậu đánh hơi đau đấy, ê cả đầu này...

Antinè:
Hăng quá, ai có dè đâu:v

Tyun.Kang:
Tôi muốn cậu làm thêm một phi vụ nữa, số tiền nhân thêm hai là 400.000won :))

Antinè:
Hợp tác với mày chắc tao dễ giàu:))
Được, có kế hoạch?

Tyun.Kang:
Có, ngày mai tôi hẹn anh ta lên sân thượng và kế hoạch như thế này...
………………………………………………………
- Ya Kang Taehyun? YA!!!

Hắn ta vỗ vai cậu, cậu rất nhanh thoát khỏi dòng suy nghĩ của quá khứ..
- Gì cơ?
- Mày làm gì tao kêu không nghe? Lần sau có nhờ việc đánh Choi Beomgyu, cứ kêu tao!

Taehyun nhếch môi mà gật đầu như đã đồng ý, hắn ta nhởn nhơ cầm số tiền nhét vào túi rồi bỏ đi...

- KANG TAEHYUN!!!

Có vẻ như ai đó đang hét lớn tên cậu, cậu vừa quay lại để xem là ai thì bị một cú đấm mạnh thẳng vào mặt, cú đấm đó đã làm cậu ngã huỵch xuống đất...
- Đồ khốn! Mày dám làm thế với em tao à?

Cậu nhăn mặt đưa tay chạm vào vết thương ngay vùng khóe môi dường như đã rỉ máu, ra là Choi Soobin. Thì ra y đã nghe hết được mọi chuyện...

End Chap 15
20210710
………………………………………………………
Rồi có biến sương sương

Chỉ cần nhìn vào số tiền 200.000 won, 400.000 won thì cũng đủ biết số tiền lớn cỡ nào rồi!

Kang Taehyun quả là không ngại để chi số tiền lớn như thế để góp một phần trong việc trả thù :<

Bye guys!!!

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro