Chap 134: "Gặp được anh, có lẽ chính là chuyện tốt đẹp nhất cả đời này của em."

Hai weibo đổi mới chưa lâu, server sập. Điền Chính Quốc vừa mới ung dung đến Tinh Diệu đã bị Trịnh Hạo Thạc lom lom nhìn cậu, "Hay lắm! Chúc mừng cậu đã trở thành nghệ sĩ đầu tiên trong năm làm sập server weibo!"

Điền Chính Quốc ngượng ngùng, "Tôi không ngờ server sập."

"Không dám giấu cậu, trừ weibo ra diễn đàn cũng bị treo luôn. Fans và quần chúng hóng drama vừa thấy weibo bị treo đã nhanh chóng chuyển chiến trường, bây giờ không chỉ lập trình viên của weibo gấp rụng hết cả tóc mà cả lập trình viên của mấy diễn đàn lưu lượng lớn cũng kinh hồn táng đảm!"

Trịnh Hạo Thạc nói tiếp, "Cậu đây là quá xem thường danh tiếng của mình hay là quá xem thường danh tiếng của Kim tổng? Hay cậu quá xem thường độ hot của chuyện này?" hắn chỉ hai cái điện thoại được đặt ngay ngắn trên bàn làm việc, "Tôi đã tính trước được nên cậu vừa đăng weibo, phản ứng đầu tiên của tôi chính là tắt máy. Nhu Nhu tắt máy chậm, suýt nữa nổ điện thoại!"

Điền Chính Quốc ngồi xuống ghế, thuận tay cầm một cây bút lên, xoay bút theo thói quen, "Nói thật, Trịnh ca này, vừa nãy trên đường đi tôi nghĩ tới nghĩ lui, nhưng cuối cùng cũng không dám xem phản ứng trên mạng."

"Ồ, Quốc Quốc cũng có lúc căng thẳng hả?" Trịnh Hạo Thạc nghịch chìa khóa xe, nhướng mày, "Tôi còn nhớ ngày hai tháng bảy năm kia, cậu tới gặp tôi ngay trong căn phòng làm việc này, sau đó tôi kêu cậu hát một bài, cậu vừa mở miệng đã hát giáo ca của đại học Ninh thành. Trọng điểm là cậu không nhớ lời bài hát, ung dung lấy điện thoại ra từ túi quần, mở lời nhạc ra bắt đầu hát. Thần thái đó, tính cách đó còn bình tĩnh hơn cả tôi. Chớp mắt một cái, thời gian trôi qua thật mau."

Đặt chìa khóa xe lên bàn, Trịnh Hạo Thạc trấn an cậu, "Từ lúc cậu đăng bài đến bây giờ tôi luôn theo dõi chiều gió, không có vấn đề gì. Chỉ có những antifans trung thành của cậu cho dù đá phải tường xi măng cũng kiên quyết không quay đầu bị bài weibo của chủ tịch đảng antifans, Kim Thái Hanh làm cho hoảng sợ choáng váng, trọng thương nghiêm trọng, để lại bóng ma tâm lý mà thôi."

Nói xong, hắn mở ra một trang web trên máy tính, đưa máy tính cho Điền Chính Quốc nhìn, "Nào, nhìn fans của cậu trổ tài Sherlock Holmes đi."

Tựa đề của thiệp là "Những hint nhỏ chúng ta từng bỏ qua năm đó . . ."

"Kim Thái Hanh và Điền Chính Quốc công khai!!! Là một Bánh Gạo Nếp lâu năm và là fans mới của Hanh Quốc, tui tay cầm kính lúp, vai vác kính hiển vi, vũ trang đầy đủ tới đây phát đường! Báo động, đằng trước siu siu ngọt!!

Mùa hai "Thiên Lại", Điền Chính Quốc mời đám Hạ Minh Hi tới một hội sở để hát karaoke, ngay ngày hôm đó boss không thu tiền toàn bộ hội sở. Theo như điều tra, hội sở chính là sản nghiệp dưới danh nghĩa của Kim Thái Hanh, có ngọt không?

Nhân viên nội bộ của giải trí Tinh Diệu tiết lộ sau khi Điền Chính Quốc gia nhập Tinh Diệu, tần suất Kim tổng tới Tinh Diệu một đường đi lên!

Điền Chính Quốc livestream, lần nào cũng được một ID tên là Quốc Quốc Hữu Điền đập 999 viên kim cương, tổng giá trị quà tặng là chín trăm chín mươi ngàn đồng! Đây chắc là . . . dùng thay cho 999 đóa hồng? Nếu tui đoán đúng, người này hẳn là Kim Thái Hanh! Quốc Quốc còn từng chỉ đích danh anh ấy trong livestream, nhắc anh ấy phải giữ gìn sức khỏe!

Phú nhị đại tung ảnh hồ sơ bệnh án lên trong sự việc của Hứa Huyên kia vừa mới đăng weibo, nói là người khi đó kêu hắn tung ảnh hồ sơ bệnh án lên chính là, Kim Thái Hanh!

Lần đầu tiên weibo Tạ tổng tổ chức rút thăm trúng thường, là vào ngày Quốc Quốc đứng hạng nhất "Thiên Lại"!

Quốc Quốc chụp quảng cáo dùng đuôi cáo hàng limited của Hersey, Kim tổng mua đứt! Hàng cao cấp Quốc Quốc mặc, Kim tổng mua đứt! Ý tứ đại khái là . . . hàng giống với em ấy chỉ có tôi mới được có? Đeo đồng hồ đôi cũng không phải trùng hợp, đó thật sự là ĐỒNG! HỒ! ĐÔI!!!

Kim tổng từng mua hot search thứ hai là #Bắn_tim, việc làm khó hiểu như vậy, bây giờ ngẫm lại, chắc là làm cho Quốc Quốc nhìn!

Trong show tạp kỹ ngày hai mươi tháng tư, Quốc Quốc bị hỏi thích một người sẽ có cảm giác gì? Quốc Quốc trả lời: là cả hai luyến tiếc không muốn về nhà! Chậc, ngọt ngấy!

Album của Quốc Quốc bán thành công, tiếp ứng xa hoa ẩn danh —— thân máy bay dán mặt bìa album, bút tích của Kim tổng! Tiếp ứng tòa nhà đèn LED kèm theo pháo hoa, bút tích của Kim tổng! Tường đèn LED viết Quốc Quốc đừng buồn, bút tích của Kim tổng! (bổ sung: Cao ốc là của Kim tổng)

Kim tổng chê khoai tây sợi xào của Quốc Quốc xấu bỏ xừ, bây giờ nhìn lại, khoai tây sợi xào Quốc Quốc khoe, là Kim tổng xào!

Động đất ở Cảnh thành, Quốc Quốc bị kẹt dưới thung lũng, Kim tổng lập tức chạy tới đó!

Đường Hiểu Kha từng bỏ tiền yêu cầu Điền Chính Quốc rời khỏi ban giám khảo show "Để Tôi Hát", nhân viên nội bộ tiết lộ khi đó Kim tổng lập tức đầu tư gấp đôi, bắt Đường Hiểu Kha cút! Sau đó Đường Hiểu Kha lái xe đâm Quốc Quốc, người liều mình cứu Quốc Quốc trong camera chính là Kim tổng!

Trong lễ trao giải Kim Khúc, Điền Chính Quốc hôn nhẫn tỏ tình, lời tỏ tình đó chính là nói cho Kim Thái Hanh nghe! Weibo hai người đồng thời đăng tin, tỏ tình với đối phương!"

"—— vờ lờ! Bác cút lên top cho tui! Hai người kia ngọt chết mất! Tui xỉu! A a a thực sự toàn bộ đều là đường a a a! Còn nữa, hình như Quốc Quốc từng nói người cậu ấy thích giống như đường phèn thì phải? Không ngờ cậu ấy thích ăn đường phèn? Đường phèn, bề ngoài cứng lạnh nhưng bên trong vô cùng ngọt ngào!!"

"—— xin hỏi mọi người có thấy chua không? Tui chuyển hộ khẩu tới dưới tán cây chanh rồi nha! Viết huyết thư cầu hai người lập tức kết hôn! Thật sự quá ngọt, tui lại đi xem lại camera quay cảnh Đường Hiểu Kha lái xe đâm Quốc Quốc, Kim tổng thật sự không hề do dự lấy nửa giây, dùng tính mạng của mình bảo vệ Quốc Quốc! Ban đầu tui thấy Quốc Quốc hẹn hò còn định không làm fan nữa mà chuyển sang con đường chỉ yêu âm nhạc của anh, nhưng khi tui trông thấy một màn này, trời đất ơi ai mà chịu nổi đây trời! QAQ"

"—— trọng điểm chú ý của tui là, Kim Thái Hanh thì nắm giữ tập đoàn tài chính siêu to của gia đình, Điền Chính Quốc lại nắm tiền tài của hai bên thuyền vương Hà Kiêu và Thanh Sơn Điền thị, tổng giá trị kinh tế của hai người sau khi về chung một nhà . . . quá khủng bố!"

"—— Kim tổng của tụi tui không chỉ thuận lợi xâm nhập vào nội bộ antifans mà còn thuận lợi leo lên chức chủ tịch đảng anti luôn! Bây giờ thân phận thật đã bị bại lộ, các anti sắp nổ tung tại chỗ rồi ha ha ha! Kim tổng thật sự đã tự mình mở đường máu, trả giá quá nhiều, suy nghĩ theo hướng người thường không ai dám nghĩ!"

Trịnh Hạo Thạc đọc lại một lần, thổn thức, "Sau khi đọc xong thiệp, tôi nhận ra có một số sự kiện đến tôi cũng không biết!" Hắn di chuột về phía sau, "Còn nữa, có fans cực kỳ tinh mắt, nhận ra đôi cúc tay áo cậu từng mang lúc tham dự hoạt động là đôi cúc tay áo được một người dùng giá hai triệu mua lại trong một buổi đấu giá, lúc ấy Kim tổng cũng có mặt ở đó." Hắn hỏi Điền Chính Quốc, "Đây là thật hay giả vậy, đôi cúc tay áo đó là Kim tổng đưa cậu hả?"

Điền Chính Quốc vừa nghe bèn không nhịn được cười, "Là thật, nhưng lúc Kim Thái Hanh đưa tôi thì nói đôi cúc tay áo này chỉ có hai trăm đồng."

Trịnh Hạo Thạc líu lưỡi, "Quả nhiên đại gia người nào kẻ nấy ai cũng giống nhau!"

Điền Chính Quốc mỉm cười nói thêm, "Kim Thái Hanh không biết một điều, thật ra lúc ấy tôi cũng có mặt trong buổi đấu giá."

"Được rồi, " Trịnh Hạo Thạc mặt vô biểu tình, "Đây là tình thú của đám nhà giàu các cậu!"

Hơn một giờ sau weibo mới trở lại bình thường. Chỉ trong nháy mắt, hai tag #Weibo_sập và #Kim_Thái_Hanh_trả_giá_quá_nhiều cùng nhau lên hot search. Fans, người yêu thích âm nhạc và quần chúng hóng drama spam hai cái tag này đầy trang đầu, sau khi bày tỏ niềm hưng phấn xong thì lại rối rít kéo cả đám đến dưới tag #Kim_Thái_Hanh_trả_giá_quá_nhiều, bắt đầu spam tiếp.

"—— ha ha ha không ngờ anh lại là người như thế này, Kim tổng!"

"—— hắc bạn trai hắc vô cùng nghiêm túc, không cẩn thận còn lên làm chủ tịch đảng antifans! Antifans mỗi ngày lót dép ngồi chờ Kim tổng đăng bài hắc Điền Chính Quốc bày tỏ, chỉ trách bản thân năm đó đã tin nhầm người! Cười ỉa!"

"—— đổi sang góc độ khác nhìn lại, Điền Chính Quốc đúng là màu sắc duy nhất trong weibo ngàn dặm trắng tinh của Kim tổng! Lại bị thồn đường rồi! CP tui chèo sao lại ngọt thế này cơ chứ!"

"—— sau khi hai người kia công khai bày tỏ, tui nhìn cái gì cũng thành màu hồng! Lại nghe "Khúc Nhạc Chiều" thêm một lần, tự giác thồn đường vào họng mình!"

Chuyện này được spam trên mạng tận mấy ngày, mãi đến tận tháng ba hoa lê trắng nở đầy sân rồi rơi rụng từng đóa, nhiệt độ mới xem như hạ xuống.

Lúc Kim Thái Hanh tới, Điền Chính Quốc đang sắp xếp quần áo —— thời tiết đang dần ấm hơn, cậu định chuyển đống quần áo mỏng ở biệt thự Tư Ninh sang Vịnh Ngân Hà.

"Chẳng phải mùa xuân đã tới rồi sao, nghiên mực hồi trước em dùng quá nặng, em định đổi sang cái nghiên mực hình đuôi rồng này." Điền Chính Quốc bỏ nghiên mực đen được khắc cành trúc vào trong hộp gỗ, sau đó cậu vừa bỏ thêm mấy thỏi mực Huy Châu vào hộp vừa nói chuyện với Kim Thái Hanh, "Hồi trước ông ngoại rất thích dùng cái nghiên mực này, nói nó thô ráp không giữ bút, trơn nhẵn dễ mài mực. Nhắc tới đây, khoảng thời gian này em vẫn luôn bận rộn chuyện viện bảo tàng, không có luyện chữ được, anh nhất định phải đốc thúc em đấy."

Kim Thái Hanh cầm lấy hộp gỗ đựng nghiên mực, đồng ý, "Ừ."

"Chị em vừa phát hành album mới, nói em cũng phải tham dự buổi họp báo, em định mặc bộ đồ anh mua cho em mấy ngày trước, đeo cái kẹp cà vạt mới và cúc tay áo . . ."

Thu dọn đồ xong, Điền Chính Quốc khóa cánh cổng biệt thự Tư Ninh lại, cùng ngồi lên xe với Kim Thái Hanh. Bánh xe lăn qua đường đá xanh, đi qua hàng cây ngô đồng tươi tốt ở hai bên đường, quẹo qua mấy khúc cua, lọt vào tầm mắt là viện bảo tàng Thanh Sơn đang thi công. Một tảng đá được dựng bên cạnh bảo tàng, ở trên khắc dòng chữ "Thiên tái bất phản, duy Điền Thanh Sơn".

Xe tiếp tục đi về phía trước, lướt qua vô số ánh nắng và bóng cây, Điền Chính Quốc cầm tay Kim Thái Hanh, thấy đối phương nhìn mình, cậu mỉm cười, gọi, "Kim Thái Hanh."

"Ừ?"

"Gặp được anh, có lẽ chính là chuyện tốt đẹp nhất cả đời này của em."

Lỗ tai Kim Thái Hanh ửng đỏ, chăm chú nhìn đôi mắt Điền Chính Quốc, dường như trong đó có ngàn ánh sao tỏa sáng rạng rỡ, hắn nghiêm túc đáp lại, "Anh cũng vậy."

—————— Hoàn chính văn ——————

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro