Chương 48: Không phải ảo giác.

Năm giờ sáng, bầu trời đen kịt dần hiện lên sắc trắng.

Trước cửa trại tập huấn ồn ào náo nhiệt, mới sáng sớm đã tập trung đủ người.

Năm nay thi quốc gia tổng cộng có mười một thí sinh, có không ít phụ huynh theo cùng, hầu hết đều muốn ở bên đứa con nhà mình trải qua thời khắc vinh quang của cuộc đời này.

"Mọi người đừng chen lấn! Xếp hàng vào!"

Thầy dẫn đội đi xác minh và ghi danh lần cuối, sau đó đưa từng người lên xe buýt đến nhà ga.

"Phong Chí Dụng và mẹ hai người, lên xe đi."

"Tra Văn Diệu và cha mẹ ba người, lên từ từ thôi."

"Đậu Hạo Ba và ông bà, tốt rồi."

...

Kim Thái Hanh không muốn chen lấn với bọn họ, vì vậy đi ở cuối hàng, chậm rãi bước tới chỗ thầy dẫn đội.

"Kim Thái Hanh." Những người ở phía trước đều đã lên xe, hắn hơi nâng mắt lên, nhàn nhạt báo ra tên mình.

Thầy dẫn đội giương mắt, khẽ giật mình: "Có một mình em thôi?"

Kim Thái Hanh đeo cặp một bên vai, một tay đút túi: "Vâng."

"Phụ huynh em đều không tới sao?"

Đôi mắt đen nhánh của Kim Thái Hanh qhơi híp lại, thoạt nhìn không quá kiên nhân: "Không được ạ?"

Giọng điệu hờ hững, nét mặt lạnh lùng, hồi sau lại bổ sung thêm một câu: "Em đã trưởng thành."

Thầy dẫn đội khựng lại một chút, như thể bị sự thờ ơ của hắn hù dọa: "Cũng không phải không được..."

Thế nhưng cuộc thi quan trọng như vậy, hầu hết thí sinh đều có phụ huynh đi theo, rất hiếm khi bắt gặp tình huống một thân một mình như hiện tại.

"Em có thể lên được chưa?" Kim Thái Hanh không trả lời ông.

Thầy dẫn đội thở dài một hơi, không tiếp tục vấn đề nữa: "Lên đi, cẩn thận bước chân đấy."

Cả đội bao cả xe buýt, vậy nên chỗ ngồi còn trống rất nhiều. Kim Thái Hanh tìm một cái ghế đằng sau cùng ngồi xuống, đội mũ bóng chày nhắm mắt lại.

Trên xe náo nhiệt, phụ huynh lớn tiếng trao đổi kinh nghiệm giáo dục con cái, các học sinh thì tụ tập cùng nhau đùa giỡn, trên mặt mỗi người đều tràn đầy hưng phấn.

Mẫn Doãn Kỳ và Phác Trí Mẫn ngồi cùng một chỗ, nhìn Kim Thái Hanh lạnh lùng lướt qua người, trao đổi ánh mắt với nhau.

Hồi sau, Mẫn Doãn Kỳ nhỏ giọng hỏi: "Kim Thần rốt cuộc là xảy ra chuyện gì thế? Đi thi quốc gia cũng chỉ có một mình cậu ta?"

Phác Trí Mẫn do dự một lúc, khẽ thở dài: "Ba mẹ cậu ấy đã ly hôn, có lẽ quan hệ với người nhà không được tốt lắm."

"Ly hôn thì chẳng lẽ không phải con của mình nữa à?" Mẫn Doãn Kỳ nghiêng đầu, chỉ chỉ một nam sinh và ba của cậu ta, "Ba mẹ cậu ta cũng ly hôn, bác ấy còn cố ý xin nghỉ việc để tham gia cuộc thi này với cậu ta nữa đấy."

"Không biết nữa." Phác Trí Mẫn lắc đầu: "Từ hồi cấp hai tới giờ, cậu ấy làm gì cũng chỉ có một mình."

"Vậy cái dì chúng ta gặp được hôm trước thì sao?" Mẫn Doãn Kỳ nói: "Dì ấy là mẹ của Kim Thái Hanh đúng không? Trông có vẻ quan tâm cậu ta lắm mà!"

"Chắc có việc gì đó quan trọng hơn."

"Có gì mà quan trọng hơn được chứ." Mẫn Doãn Kỳ bất mãn hừ một tiếng: "Là con ruột của mình, cả một đời chỉ có một cuộc thi như này thôi, nhiều người muốn mà còn không có cơ hội, trừ khi là tình huống đặc biệt gì đó, bộ nhà cậu ta có mấy triệu tài sản cần kế thừa chắc?"

Phác Trí Mẫn khẽ thở dài, ánh mắt lại đôi lúc liếc nhìn về phía Kim Thái Hanh.

Kim Thái Hanh đang dựa nửa người vào cửa sổ trên xe, vành mũ thật dài tản ra mảng bóng nhàn nhạt trên khuôn mặt hắn, hai mắt khép hờ, hoàn toàn không phù hợp với khung cảnh ồn ào xung quanh.

"Hầy." Phác Trí Mẫn khẽ thở dài: "Mấy ngày kế tiếp có hoạt động gì tụi mình cũng gọi cậu ấy đi cùng đi? Cảm giác cậu ấy thật ra rất cô đơn."

"Được." Mẫn Doãn Kỳ gật đầu, vừa bất đắc dĩ: "Cũng không biết cậu ta có chịu theo không."

*

Đường sắt cao tốc từ Hưng Giang đến Ninh Cùng vẫn chưa xây xong, thực may là còn có tàu hỏa, tốc độ cũng không tính quá chậm.

Chuyến tàu gập ghềnh hồi lâu, cuối cùng cũng đến được điểm dừng.

Tiếp theo là báo danh và chia phòng ngủ.

Địa điểm thi chỉ cung cấp chỗ ở cho thí sinh, tối đa hai người một phòng, vì có mười một học sinh nên Kim Thái Hanh thông chính là người bị thừa ra.

Thầy dẫn đội do dự đưa thẻ phòng cho hắn: "Em ở một mình có được không? Nếu buổi tối có sợ..."

Toàn bộ khách sạn đã được bao hết, ở trong chỉ có học sinh đến thi, vấn đề an toàn cũng không cần phải đặc biệt lo lắng. Nhưng dù sao vẫn là học sinh cấp ba, lại ở nơi đất khách quê người, vậy nên giáo viên cũng không quá yên lòng.

"Không sao ạ." Kim Thái Hanh nhàn nhạt cắt ngang lời ông, cầm thẻ phòng xoay người lên lầu, nửa câu còn lại tan vào trong không khí, lại mang theo nét không mấy chân thật: "Đã quen rồi."

Thầy dẫn đội muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không lên tiếng gì cả.

Hôm sau, Kim Thái Hanh ngồi ngây người trong phòng suốt một ngày.

Đêm đã về khuya, trong căn phòng tối om chỉ có một ánh đèn sáng rực trước bàn làm việc.

Sống lưng của thiếu niên thẳng tắp, một tay cầm máy tính, tay còn lại nắm chặt thân bút, bàn tay viết xuống thứ gì đó trên giấy cực kỳ nhanh, nét chữ rồng bay phượng múa lại rõ ràng, khuôn mặt lạnh lùng không mang theo một chút cảm xúc.

"Ting."

Tiếng nhắc nhở tin nhắn điện thoại phá vỡ bầu không khí yên tĩnh, Kim Thái Hanh đặt bút xuống, vươn tay tìm kiếm điện thoại đặt ở một bên.

[Anh đã ngủ chưa? Tiết tự học còn chưa kết thúc, mệt quá à QAQ.]

Tên người gửi tin nhắn là: Điền Điền của tôi.

Sâu trong đôi mắt lạnh lùng chợt lộ ra ý cười, nét mặt của Kim Thái Hanh đều dịu dàng xuống, tựa như núi tuyết quanh năm băng giá lại chảy ra một dòng suối nóng ồ ạt vậy.

Hắn cầm điện thoại đến bên giường, trò chuyện với Điền Chính Quốc.

[Chơi điện thoại trên lớp? Đã làm bài tập xong chưa?]

[Vẫn chưa, nhưng hôm nay muốn để anh ngủ sớm một chút, vậy nên buổi tối không nói chuyện với anh nữa, thừa dịp lúc này nói với anh vài lời.]

Hệt như là sợ hắn không đồng ý, một giây sau lại gửi thêm một tin nhắn mới.

[Không cho phép từ chối, chỉ lần này thôi.]

Khóe mắt của Kim Thái Hanh khẽ cong lên, đáp lại: [Cơm trưa có ngon không?]

[Có có! Gà hạt dẻ trưa nay ăn cực kỳ ngon! Mềm mềm còn ngọt nữa -- Chờ đã, sao lại biến thành anh hỏi em rồi? Phải là em hỏi anh mới đúng chứ! Ở bên kia anh có quen không?]

Kim Thái Hanh gần như có thể tưởng tượng ra biểu cảm và dáng vẻ của Điền Chính Quốc lúc đang nói chuyện, khóe mắt tràn ngập ý cười rực rỡ.

Hắn đôi khi cảm thấy cậu rất ngây thơ, thích làm nũng như đứa nhỏ chưa trưởng thành, đôi lúc lại cảm thấy cậu cực kỳ chín chắn, âm thầm làm rất nhiều chuyện ngay cả bản thân hắn cũng không hay biết.

Kim Thái Hanh giương mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Trên bầu trời đen kịt, ánh sao lờ mờ lại thưa thớt, nhưng Điền Điền của hắn vẫn luôn rực rỡ như thế, cứ mãi chiếu thẳng vào trái tim của hắn.

Nhắn qua nhắn lại hồi lâu, bất giác hai người đã hàn huyên hơn mấy chục tin.

Trên điện thoại nhảy đến con số mười giờ đúng, Điền Chính Quốc cũng đúng lúc gửi một tin nhắn tới.

[Tụi em tan lớp rồi, không nói chuyện với anh nữa, ngủ sớm một chút đi.]

Kim Thái Hanh đặt ngón tay lên bàn phím, còn chưa kịp trả lời, một tin nhắn mới hiện ra.

[Thấy anh đã nhắn với em lâu như vậy, ngôi sao nói có thể thực hiện một nguyện vọng của anh, anh muốn cái gì nào?]

Mí mắt của Kim Thái Hanh nhẹ nhàng khép lại rồi mở ra, hồi sau lại đánh chữ trả lời.

[Muốn em.]

Hắn gần như có thể tưởng tượng ra khuôn mặt của Điền Chính Quốc đỏ tới mang tai, bộ dáng lắp bắp vô cùng đáng yêu.

Điền Điền của hắn quá thẹn thùng, sâu trong đôi mắt trong suốt lại mê người như vậy.

Thế là hắn lại đánh chữ nói: [Tôi muốn hôn em.]

Đợi rất lâu, cũng không thấy Điền Chính Quốc trả lời.

Kim Thái Hanh cong khóe môi, vốn dĩ không hề muốn Điền Chính Quốc đáp lại, chỉ cần có thể trước khi thi nói chuyện với cậu như vậy cũng đã khiến hắn vô cùng thoả mãn rồi.

Thầy dẫn đội đã tới thu điện thoại, thúc giục bọn họ mau ngủ sớm để lấy năng lượng nghênh chiến bài thi lý thuyết ngày mai.

Kim Thái Hanh gửi thêm một câu "ngủ ngon", rồi giao lại điện thoại.

Giáo viên đặt mười một chiếc điện thoại vào trong ngăn kéo, đến lúc khóa lại, bên trong đột nhiên có một cái màn hình sáng lên, là một nhắc nhở tin nhắn được gửi tới.

Người gửi: Điền Điền của tôi.

Nội dung tin nhắn: Được.

*

Độ khó đề thi chung kết nhiều năm qua đều rất cao, đã vậy năm nay so với năm trước còn tăng thêm một bậc.

Ba tiếng, bảy câu hỏi, bốn trang giấy, tất cả những nỗ lực trong quá khứ của các thí sinh đều được trút xuống tại đây.

Các phụ huynh ở ngoài trường thi đều đang lo lắng chờ đợi, ngay giây phút đầu tiên bọn họ bước ra thì xúm lên như ong vỡ tổ.

"Con trai! Bên này! Bên này!"

"Mau tới đây! Mẹ mang đồ ăn ngon cho con này!"

"Niếp Niếp! Có mệt không con? Thi thế nào rồi?"

...

Mẹ của Mẫn Doãn Kỳ và Phác Trí Mẫn cũng tới, hai người vô cùng hợp nhau, mới quen một lúc đã thân. Sau khi nói chuyện được vài câu thì hóa ra đúng thật là duyên phận, bọn họ vốn đều là cựu sinh viên của một trường đại học.

Có mối quan hệ này, hai đứa con trai lại học cùng trường, thế là chẳng mấy chốc bọn họ đã thân thiết, vậy nên quyết định mấy ngày nay đều đi cùng nhau.

Hai người mang cho hai đứa nhỏ không ít đồ ăn ngon, hai tay đều đã chất đầy đồ uống, đồ ăn vặt phong phú, còn có trái cây tươi cắt sẵn mua ở xung quanh.

Mẫn Doãn Kỳ loạn xạ nhận lấy đồ ăn, chốc sau thì trông thấy Kim Thái Hanh mang theo vẻ mặt lạnh lùng, một mình lướt ngang qua bọn họ.

Phác Trí Mẫn rõ ràng cũng nhìn thấy, ánh mắt vô thức liếc nhìn về phía Mẫn Doãn Kỳ.

Hai người trao đổi ánh mắt, do dự muốn gọi hắn lại, nhưng vẫn chậm một bước, Kim Thái Hanh đã lên xe.

Bước ra khỏi phòng thi, bên ngoài ồn ào náo nhiệt. Kim Thái Hanh khẽ nhíu mày, phiền chán mà lên xe.

Điện thoại vẫn còn được giữ trong phòng của thầy dẫn đội, hắn bèn kéo mũ bóng chày xuống, ngồi tại hàng cuối cùng của xe buýt ngủ thiếp đi.

Chiếc xe không biết đã xuất phát từ lúc nào, lảo đảo lắc lư trở về khách sạn.

Bọn họ dùng cơm cùng nhau, đồ ăn đã được bày sẵn trên bàn, chẳng biết là ai bỗng dưng la lên một câu: "Buổi chiều có ai ra ngoài chơi không? Tụi mình đi cùng nhau đi!"

Thi xong phần lý thuyết, gánh nặng trên vai học sinh giảm bớt phân nửa. Phụ huynh cũng vui mừng khi thấy bọn họ thư giãn một cách hợp lý, vậy nên đề nghị này gần như được rất nhiều người ủng hộ.

Ninh Cùng, nơi tổ chức trận chung kết, là một vùng sông nước Giang Nam vô cùng nổi tiếng, bên cạnh khách sạn có một cái hồ thật lớn, nhìn thoáng qua đều không thấy bờ.

Bên hồ là hàng dương liễu nhẹ nhàng rũ xuống, phong cảnh thoạt nhìn rất đẹp. Không cần bàn bạc quá nhiều, mọi người đều hẹn nhau buổi chiều đến hồ ngắm cảnh.

Không khí náo nhiệt, duy chỉ có Kim Thái Hanh là có vẻ lạc lõng.

Ăn qua loa vài miếng, Kim Thái Hanh lặng lẽ buông bát đũa xuống, đứng dậy dự định rời đi.

"Đợi một chút!" Mẫn Doãn Kỳ nhanh tay lẹ mắt gọi hắn lại.

Động tác của Kim Thái Hanh hơi dừng lại, nghiêng đầu nhìn hắn: "Có việc?"

Mẫn Doãn Kỳ chủ động mời: "Kim Thần, buổi chiều cậu có rảnh không? Đi ngắm cảnh hồ với tụi tôi đi!"

"Không hứng thú." Kim Thái Hanh quay mắt đi, giọng điệu lạnh lùng.

Hắn không cảm thấy ngắm cảnh hồ có cái gì vui.

Một nhóm người lang thang quanh một cái hồ chẳng có gì, mặt trời thì đổ nắng, xung quanh đều ồn ào, mỗi một bước chân đều thật khổ sở.

"Thời tiết tốt như vậy, cùng nhau đi đi."

Sau lưng vang lên một giọng nói trong trẻo của thiếu niên, Kim Thái Hanh ngây người một chút, sau đó lại nhanh chóng tỉnh táo lại.

Hắn xuất hiện ảo giác, nghe được âm thanh của Điền Chính Quốc.

"Quốc Quốc?!" Giọng nói của Mẫn Doãn Kỳ tràn đầy kinh ngạc, hai mắt đều mở to: "Cậu cậu cậu... Sao cậu lại tới đây?"

Trái tim bỗng dưng lỡ mất hai nhịp.

Kim Thái Hanh sững sốt rất lâu, lúc này mới dám quay đầu nhìn lại, nơi lối vào của phòng ăn, một thiếu niên đang đứng ngược sáng, đôi ngươi màu hổ phách vẫn sáng ngời như thế.

Là Điền Chính Quốc.

Không phải ảo giác.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: