Chương 11: Đáng yêu lẫn đáng thương
Hơn bảy giờ tối ngày 29 tháng chạp, Thái Hanh đã được nghỉ, một mình nằm nhoài người trên ghế sofa xem tivi, bên trong đại sảnh, bố mẹ cùng ông anh Tể Phạm cộng thêm thằng em Doãn Kỳ đang tụ thành một bàn đánh mạt chược.
Kim ma ma: "Ông có đánh hay không, than thở cái gì?"
Kim Ba Ba: "Đánh đánh đánh... để tôi nhìn cái đã."
Doãn Kỳ: "Mẹ! Mẹ xem bố con kìa, bố cứ liên tục nhìn trộm bài của con!"
Kim Ba Ba: "Ai thèm nhìn bài mày? Nói linh tinh."
Kim ma ma: "Tứ sách."
Kim Ba Ba: "Từ từ! Tôi xoa bài."
Kim ma ma: "Đừng vớ vẩn, tứ sách rồi còn xoa bài cái gì mà xoa."
Kim Ba Ba: "Kính tôi đâu? Thằng hai, mang kính ra đây cho bố."
Tể Phạm: "Khỏi mất công tìm kính, con ăn tứ sách, ù."
Kim Ba Ba: "Tao vừa định xoa thì mày lại ăn là cái trò gì, mày có thể hiếu thuận với bố mày tí không?"
Thái Hanh con ngoan từ trên sofa bò dậy, đi tìm kính lão cho bố mình.
Bố anh thua bài nhìn ai cũng không vừa mắt, nói: "Xem tivi thì có gì hay chứ?"
Thái Hanh độp lại: "Đánh bài thì hay chỗ nào?"
Bốn người cùng ngẩng mặt lên nhìn anh.
Anh đứng hình mất mấy giây, nói: "Con lên gác ngủ đây."
Nói xong anh tắt luôn tivi, không nói tiếng nào đi lên trên tầng.
Mẹ anh nhỏ giọng hỏi: "Ai lại chọc nó thế?"
Ba người đồng thời xoay mặt liếc Doãn Kỳ.
Doãn Kỳ oan hơn Đậu Nga: "Chẳng liên quan gì đến con hết!"
Thái Hanh trở về phòng, cởi giầy nằm trên giường, gối một tay lên nhìn đèn trần đến xuất thần.
Đang giữa lúc thả hồn thì có điện thoại gọi đến, anh cầm lên nhìn qua, điện thoại di động hiện lên chữ "Ragdoll".
Là Chính Quốc.
Cái ngày cậu vừa đi, Thái Hanh ở trên web game mua một bộ tai nghe Beats bản số lượng có hạn, điền địa chỉ nhà Nam Tuấn, tên và số điện thoại di động người nhận là Chính Quốc, xem như quà năm mới tặng cho cậu.
Ngày hôm kia có gửi một tin ngắn nói rằng đã nhận được tai nghe, thế nhưng sau đó cũng không liên lạc thêm với Thái Hanh.
Thái Hanh cũng không ngoài ý muốn, trừ khi cần thiết, Chính Quốc sẽ không chủ động liên lạc với anh.
Vậy giờ này Chính Quốc còn gọi đến, hẳn là có nguyên nhân không gọi không được?
Anh nghe máy, không mở miệng nói chuyện.
Bên kia cũng không có âm thanh gì luôn.
Anh nghĩ mà buồn cười, gọi đến lại không nói tiếng nào, thật đúng là một đứa con nít, thế nên mở lời trước: "Chính Quốc?"
Giọng nói của Chính Quốc rất nhỏ: "... Ừm."
Thái Hanh hỏi: "Xem nào? Tìm tôi đi chơi hả?"
Trong điện thoại có tiếng hít thở rất nhẹ, sau đó anh nghe thấy Chính Quốc nói: "Thái Hanh Hanh... anh cứu cứu tôi."
Thái Hanh sửng sốt, hỏi: "Sao thế? Cậu ở chỗ nào?"
Chính Quốc có chút nức nở nói: "Ở nhà một mình, tôi đau quá."
Thái Hanh nhíu mày bật dậy, hỏi: "Đừng khóc, ngoan, bình tĩnh kể tôi nghe đau ở đâu?"
Bốn người khác trong nhà vẫn còn ngồi dưới lầu đánh bài, thấy Thái Hanh vừa lên trên gác không bao lâu đã lại mặc áo khoác chạy xuống, hình như muốn đi ra ngoài.
Kim ma ma hỏi: "Trễ thế này rồi đi đâu nữa mà đi?"
Thái Hanh nói: "Tăng ca, có bệnh nhân viêm ruột thừa cấp tính."
Anh lái xe rời đi.
Bố anh kỳ quái hỏi: "Nó không phải chủ nhiệm khoa à? Viêm ruột thừa cấp tính mà còn phải đến phiên nó?"
Con trai út hùa theo nói: "Chuẩn luông, đoán không chừng ảnh kiếm cớ đi gặp người tình bé nhỏ đó."
Kim ma ma hóng hớt, hỏi: "Anh hai mày lại có người tình mới à? Nam hay nữ? Làm công việc gì?"
Doãn Kỳ còn chưa kịp lên tiếng, Kim Ba Ba đã chặn: "Hỏi làm cái gì, nó cũng không tính làm cỗ."
Kim ma ma tức giận nói: "Ông thì biết cái gì, nhỡ đâu gặp được người có khả năng xích nó lại thì sao?"
Kim Ba Ba cãi: "Bà cũng thôi đi, cũng đâu phải chưa từng gặp được, kết quả có ra gì đâu?"
Tể Phạm nói: "Mọi người có đánh bài nữa hay không đây?"
...
Chính Quốc tỉnh lại ở trong bệnh viện, trong phòng ngoài cậu thì chỉ còn có mỗi ánh đèn ngủ nhỏ.
Tác dụng của thuốc tê còn chưa hết hẳn, cảm giác đau cũng không còn quá nghiêm trọng, ngoại trừ chết lặng thì cũng chỉ có trống rỗng thấm sâu vào lòng.
Hôm nay Nam Tuấn và Thạc Trân có việc phải ra ngoài, để một mình cậu ở nhà.
Thời điểm đau đớn đột nhiên phát tác, hơn nữa ngày càng nghiêm trọng thêm, cậu đã cho rằng mình sẽ chết. Bởi vì quá đau làm cho cậu không nhớ nổi số điện thoại cấp cứu của Trung Quốc và Châu Âu khác hẳn nhau, mỗi lần gọi tới 112 đều luôn luôn chỉ có giọng nữ máy móc nói: "Số máy quý khách vừa gọi không đúng."
Số điện thoại trong danh bạ của cậu không nhiều lắm, nhưng vừa lúc có một bác sĩ.
Thái Hanh gọi xe cấp cứu, nhân viên y tế đưa cậu đến bệnh viện, sau đó chính Thái Hanh ôm cậu từ xe cứu thương xuống, thời điểm tiêm thuốc gây tê, cậu đau đến không chịu đựng nổi, Thái Hanh vẫn luôn ở bên cạnh an ủi.
Trừ lúc làm tình, đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy sự ôn nhu của Thái Hanh không hoàn toàn là vô dụng.
Cửa phòng bệnh bị nhẹ nhàng đẩy ra, Thái Hanh từ bên ngoài đi vào, thấy cậu trợn tròn mắt nhìn về phía mình, cười nói: "Tỉnh rồi à? Cứ tưởng cậu muốn ngủ đến sáng."
Chính Quốc hỏi anh: "Mấy giờ rồi?"
Thái Hanh nói: "Sắp 11h rồi."
Chính Quốc há miệng, muốn hỏi gì đấy nhưng lại do dự.
Thái Hanh rất là hiểu lòng người, nói: "Vừa làm xong phẫu thuật đã gọi ngay cho hai bố của cậu rồi, hai đứa nó đang từ Thông Châu chạy về." Anh nhìn đồng hồ đeo tay một chút, nói tiếp: "Hẳn giờ này cũng sắp đến nơi rồi."
Chính Quốc đáp lời: "Ừm."
Thái Hanh đi đến ngồi xuống cái ghế ở mép giường, đùa rằng: "Không cảm ơn tôi hả? Một năm khó khăn lắm mới có mấy ngày cuối năm để nghỉ, tại cậu mà tôi phải làm thêm giờ đó."
Chính Quốc nhìn anh khoác áo blouse trắng, bảo: "Cho thấy rằng anh rất chuyên nghiệp."
Thái Hanh không nhịn được cười: "Tôi không có chuyên nghiệp phúc, cậu có không?"
Chính Quốc không hiểu: "Đó là cái gì?"
Thái Hanh lấy điện thoại mở Alipay ra cho cậu nhìn.
Thật ra Chính Quốc cũng có chút tò mò, nhưng lại cố tỏ vẻ mình không có hứng thú, nói: "Thật ấu trĩ."
(Alipay là một app thanh toán qua mạng, gần đến năm mới sẽ có một hoạt động đẩy mạnh doanh thu là trò "ngũ phúc lâm môn", người chơi cần siêu tập đủ ngũ phúc gồm: phú cường phúc, hài hòa phúc, thân mật phúc, yêu nước phúc, chuyên nghiệp phúc. Nếu đủ cả 5 cái sẽ nhận được một bao lì xì rất rất rất lớn, nhưng trong đấy 'chuyên nghiệp phúc' cũng rất rất rất khó có được, thế nên có phong trào gần cuối năm đi đâu người ta cũng hỏi nhau mấy câu đại loại là 'có chuyên nghiệp phúc không')
Cậu muốn ngồi dậy, Thái Hanh vội vàng ấn bả vai cậu, nói: "Nằm im đừng động, muốn làm gì, tôi giúp cậu."
Chính Quốc nói: "Tôi muốn đi WC."
Thái Hanh từ dưới gầm giường lấy ra một cái bô mới tinh, nói: "Tôi giúp cậu."
Chính Quốc: "... Tôi không muốn."
Thái Hanh chưa chi đã vén chăn nhét bô vào, dịu dàng nói: "Nghe lời, nào, xuỵt ——"
Ngẫm lại thì đây cũng xem như là việc bình thường giữa bác sĩ và bệnh nhân, Chính Quốc không thể làm gì khác hơn là không được tự nhiên nhắm mắt, bắt đầu xuỵt xuỵt.
Thái Hanh giúp cậu cầm bô, khoảng cách giữa hai người so với ban nãy càng gần hơn.
Chính Quốc nhắm tịt hai mắt, trên mặt hiện lên màu đỏ ửng do lúng túng xấu hổ, lông mi khẽ run lên một cái.
Thái Hanh có chút buồn cười, nói: "Còn gì mà chưa làm qua, sao vẫn còn xấu hổ thế?"
Chính Quốc không để ý đến anh, mắt càng nhắm chặt hơn, ngay cả xuỵt xuỵt cũng đứt quãng, xấu hổ không để đâu cho hết.
Thái Hanh thấy cậu như vậy quá là dễ cưng, lại nghĩ đến sau khi phẫu thuật, ít nhất nửa tháng không thể làm tình, trong lòng nhất thời tiếc nuối.
Chờ Chính Quốc xuỵt xuỵt xong, Thái Hanh liếc mắt nhìn, cố ý trêu chọc cậu: "Cậu chỗ đấy dễ nhìn thật, giống cái này, vừa nhỏ vừa mịn."
Chính Quốc mở mắt ra, tức giận nói: "Thời điểm anh chịch tôi sao không nói như thế."
Thái Hanh ráng nhịn cười đi đổ bô.
Lúc anh quay lại, Chính Quốc nói với anh: "Tôi không cần anh ở cùng."
Thái Hanh vẫn cứ quay lại ghế ngồi xuống, nói: "Giờ tôi về cũng không có việc gì làm, chờ bố cậu đến thì đi."
Chính Quốc nhìn anh, hỏi: "Bố mẹ anh không phải đến rồi à? Anh không cần về với bọn họ sao?"
Thái Hanh nói: "Có anh trai với em trai ở cạnh bọn họ rồi."
Chính Quốc chợt nói: "Bảo sao Nam Tuấn ca ca gọi anh là Hanh lão nhị, tôi còn tưởng rằng hắn là đang mắng anh." (nhị = ngu; lão nhị = tờ chym)
Thái Hanh không nhịn được cười: "Lão nhị này không giống 'lão nhị' kia, cái này không dùng được."
Chính Quốc không hiểu, hỏi: "Có ý gì?"
Thái Hanh chỉ cười cười.
Khi hai người đang nói chuyện, Nam Tuấn cùng Thạc Trân đến.
Thái Hanh ở bên cạnh nhìn, Thạc Trân lo lắng hỏi Chính Quốc có đau không, lại tự trách bản thân mình không nên để cậu ở nhà một mình. Nam Tuấn sau khi vào thì chỉ đứng ở xa xa, cũng không nói câu nào với Chính Quốc.
Chính Quốc len lén nhìn Nam Tuấn mấy lần, trong ánh mắt tràn đầy nhiệt tình bị kìm nén.
Chỗ này ai cũng giả bộ làm như không biết, cậu còn thật sự tưởng rằng không có người phát hiện ra.
Thái Hanh nhớ đến tối hôm nay cậu ở trong điện thoại nhỏ giọng yếu hơi nói: "Thái Hanh Hanh anh, cứu cứu tôi", lại nghĩ đến thời điểm ôm cậu từ trên xe cấp cứu xuống, cậu đau đến toát hết mồ hôi, trên trán hai bên tóc mai ướt nhẹp làm cho gương mặt trông mong manh dễ vỡ tựa sứ, ở trong lồng ngực mình nhẹ giọng nỉ non, trong lúc vô ý thức mà câu dẫn mới là nhất.
Cậu rõ ràng có một mặt chọc cho người động tâm đến thế, nhưng ở trước mặt Nam Tuấn và Thạc Trân, cậu lại luôn vừa ngốc nghếch vừa ngây thơ thế này.
Người tuổi trẻ đa phần đều yêu hận không chút kiêng dè sợ hãi, Chính Quốc lại không thể làm như vậy.
Thái Hanh cảm thấy cậu thật đáng thương.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro