Chương 45: Nghĩ cấy chi rứa
Chương 45: Nghĩ cấy chi rứa
Tâm trạng Thái Hanh thật sự có chút mâu thuẫn, anh một mặt hi vọng Chính Quốc có thể trưởng thành thành một người đàn ông có nội tâm thành thục kiên định, không sợ mưa gió. Một mặt lại hi vọng tốc độ lớn lên của Chính Quốc có thể chậm lại một chút, không chỉ bởi vẻ ngoài lúc này của Chính Quốc thập phần hoàn mỹ, còn bởi vì Chính Quốc lúc này, cả người toàn bộ đều thuộc về anh.
Vĩnh viễn nắm giữ được một bạn trai nhỏ ngây thơ ngoan ngoãn lại nhạy cảm, càng là điều mà nội tâm Thái Hanh mong chờ.
Có điều nghĩ cũng thấy đấy là điều trái với quy tắc tự nhiên, căn bản là không sao thực hiện được, Chính Quốc sẽ còn lớn lên, sẽ càng ngày càng cao, sẽ càng ngày càng anh tuấn, sẽ càng ngày càng độc lập, cũng sẽ càng ngày càng không ỷ lại vào anh.
Nếu bỏ đi suy nghĩ ích kỷ của mình thì đây đúng là... một chuyện tốt.
Chính Quốc không biết được những suy nghĩ này của Thái Hanh, cậu vẫn còn đang đắc chí việc mình cao lên, hưng phấn nghĩ, khoảng cách đến tháng ngày cậu có thể mặc chung quần áo với Thái Hanh đang dần rút ngắn lại.
Giống hai vị bố nuôi vóc người hao hao nhau ở nhà, có thể tùy ý mặc đồ của nhau, đây là điều trước nay cậu vẫn hằng ao ước.
Những điều nhỏ nhặt trong sinh hoạt hằng ngày mà Nam Tuấn và Thạc Trân làm cùng nhau, có ảnh hưởng rất lớn đối với quan niệm tình yêu của cậu.
Sau khi tan học chiều, bạn học gọi cậu cùng đi chơi bóng, cậu vui vẻ đồng ý, vậy nhưng còn phải quay về phòng ngủ để thay một đôi giày thích hợp với việc đá bóng.
Tính cách thay đổi rất nhiều so với hồi năm ngoái, trước đây cậu vừa hướng nội vừa cao ngạo, sợ bạn học biết mình là cô nhi, cũng sợ bạn học dò xét bí mật của mình. Cậu hiện tại lại rộng rãi, thích nở nụ cười, cũng không còn vì đoạn tình cảm thầm mến cấm kỵ kia mà bị vây hãm trong tự trách và tự ti nữa. Cậu có tướng mạo xuất sắc, đối với ai cũng đều lễ phép, chân thành lại chủ động làm quen với bạn học, hầu như không một ai từ chối cậu, dần dần cậu trở thành người có quan hệ tốt với đa số các bạn học. Trước đây mỗi ngày cậu đều trải qua rất khổ sở, mà hiện tại, cậu yêu quý cuộc sống như bây giờ.
Sự thay đổi này là tình yêu mang đã lại cho cậu, cậu cảm thấy hết thảy công lao đều do mình gặp và yêu Thái Hanh, cũng rất may mắn khi nhận lại được sự chân tâm của Thái Hanh.
Không còn gì tốt đẹp hơn điều này.
Đổi lại giày, rồi thay một bộ quần áo đá bóng, cậu khóa kỹ cửa phòng, chạy chậm xuống lầu.
Chính Quốc ở trên tầng ba, khi xuống khúc quanh cầu thang tầng hai thì chạm phải Jimin – bạn học người Đức mới chuyển tới.
Sau cuộc thi, hai người thành đối thủ cạnh tranh được giáo viên công nhận, so với Chính Quốc trước sau đều có lễ phép, nghiêm túc lại thận trọng thì Jimin có vẻ kiêu ngạo lạnh lùng hơn, Chính Quốc cũng không thích kiểu người thế này lắm, hai người hầu như chưa từng nói được với nhau câu nào.
Lúc này oan gia ngõ hẹp, hai người đều ngẩn ra.
Jimin mở miệng trước: "Cậu muốn đi đá bóng à?"
Chính Quốc nói: "Đúng thế, cậu muốn đi cùng không?"
Đây chỉ là một câu hỏi lễ phép cho có, không nghĩ đến Jimin lại đáp: "Được, cậu chờ tôi một chút, tôi đi thay đồ với giày."
Không đợi Chính Quốc nói thêm câu gì, cậu ta quay người đi thẳng.
Chính Quốc chỉ đành đứng chờ ở cầu thang.
Khi cậu và Jimin cùng nhau đến sân bóng, mấy người bạn học đang đợi ở đó đều rất ngạc nhiên.
Nhưng vì kỹ thuật đá bóng của Jimin vô cùng tốt, thành công nhận được thiện cảm của các bạn nam sinh.
Ngay cả Chính Quốc buổi tối khi gọi điện cho Thái Hanh, cũng đều nhắc đến cậu ta: "Trước đây em cảm thấy cậu ta giả bộ ngầu, hôm nay phát hiện ra cậu ta ngầu thật sự, đá bóng siêu cao, cậu ta nói trước đây mình ở trong đội tuyển thiếu niên bên Đức, sau đó vì không cẩn thận nên đầu gối bị chấn thương, không thể theo nghiệp cầu thủ nữa."
Thái Hanh nói: "Đáng tiếc thật."
Chính Quốc hỏi: "Em trai anh đi chưa?"
Thái Hanh nói: "Chưa đi, có điều cũng chưa về nhà, khả năng là đi hẹn hò rồi."
Chính Quốc tinh thần tỉnh táo, nói: "Đi với bạn trai à?"
Thái Hanh kinh ngạc hỏi: "Nó từng kể với em sao?"
Chính Quốc nói: "Anh ấy cho em xem hình trong điện thoại."
Thái Hanh có dự cảm rất xấu, hỏi: "Ảnh gì?"
Chính Quốc đáp: "Ảnh bạn trai anh ấy đó, còn có vài cái clip."
Thái Hanh rất muốn đem Doãn Khởi chôn sống vào núi bột giặt Vì Dân siêu sạch.
Chính Quốc nói tiếp: "Bạn trai anh ấy lúc nhảy popping đẹp trai cực ý."
Thái Hanh: "... Ồ."
Chính Quốc phản ứng kịp, dùng quả giọng Đông Bắc hỏi: "Anh vừa nghĩ cấy chi rứa?" (Anh vừa nghĩ cái gì thế?)
Cậu không quen đệm thêm từ "ớ", thành ra câu Đông Bắc này phát âm y như giọng nhà quê.
Thái Hanh không nhịn được cười ra tiếng: "Sao em cứ học theo thằng nhãi nhà anh nói chuyện thế?"
Chính Quốc đắc ý hỏi: "Em học giống không?"
Thái Hanh nhại lại giọng điệu không đúng tiêu chuẩn của cậu: "Chi rứa?"
Chính Quốc nghe hiểu được, nói: "Không cho anh nhại em!"
Thái Hanh nói: "Anh nhại em mần chi?" (Anh nhại em làm gì?)
Chính Quốc vừa cười vừa bảo: "Anh thật đáng ghét."
...
Doãn Khởi và bạn trai hẹn hò rất không vui, ầm ĩ một trận, căm giận trở về nhà, vào cửa liền xả khổ trong lòng với Thái Hanh: "Hơn cả tuần không thấy mặt, đã bảo hôm nay cùng nhau ăn cơm rồi, em cmn còn đặc biệt chạy đi mua quần áo mới để mặc, cậu ta ngược lại được lắm nhé, gặp nhau nói méo đến mười câu đã lại bảo có việc phải đi, em hỏi cậu ta có việc gì, thế mà mọe nó còn lừa em là phải về nhà chăm bố mẹ, cậu ta nghĩ em ngu à!"
Thái Hanh hỏi: "Mày biết cậu ta muốn đi đâu à?"
Doãn Khởi nói: "Không biết."
Thái Hanh cùng Chính Quốc buôn chuyện để lại di chứng, tự dưng thốt ngay một câu: "Rứa mi còn nói mần chi?" (Vậy mày còn nói cái gì?)
Đây là lần đầu tiên Doãn Khởi nghe thấy anh nói giọng Đông Bắc, trợn mắt lên săm soi anh từ đầu đến chân.
Thái Hanh: "..."
Cũng may Doãn Khởi giờ này buồn bực mất tập trung, rất nhanh lại buôn tiếp việc của mình, chắc chắn nói: "Làm gì có chuyện về nhà chăm bố mẹ được, bố cậu ta chỉ bị bệnh dạ dày thông thường, cũng đâu phải nằm viện, mấy hôm nay ngày nào mà chẳng nhìn thấy? Còn về nhà chăm cái qué gì? Khẳng định là chạy đi làm gì đấy mới gác lại việc với em."
Thái Hanh nói: "Tiểu Thạc không phải loại người như thế."
Doãn Khởi khó chịu nói: "Anh đừng để gương mặt của cậu ta lừa tình. Trước đây nhóm của bọn em còn chưa giải tán, fans đều gọi cậu ta là Trịnh Bạch Liên đó."
Hắn và Tiểu Thạc trước đây cùng chung một nhóm nhạc idol, sau khi đá mảnh thì độ hot của hai người ngang hàng, fans hai bên cả ngày đều gây chuyện cãi nhau.
Thái Hanh nói: "Tao biết, mày gọi là Khởi Ngựa Giống."
Doãn Khởi: "... Anh hai, anh cũng hóng hớt quá."
Cách một ngày, Trịnh Bạch Liên xuất hiện trong tin tức giải trí: Lén lút qua đêm với ngôi sao nữ họ Y, 2h sáng mới rời khỏi khuê phòng thơm mát.
Khởi Ngựa Giống triệt để bùng nổ.
Cùng ngày, Thạc Trân đi thăm cha mẹ nay quay về Bắc Kinh, Nam Tuấn cũng theo anh trở lại, vừa đặt chân xuống đất đã thấy ngay tin tức này, hai người họ cảm thấy đây phỏng chừng là trò 'đuổi hình bắt chữ', cắt câu lấy nghĩa, tất cả đều là nói bậy.
Tin này mà nhân vật nam chính đổi thành Doãn Khởi, thì người người đều tin. Nhưng Tiểu Thạc thực sự không phải loại người như vậy.
Nam Tuấn gọi điện cho Thái Hanh, hỏi anh: "Điện thoại của Doãn Khởi gọi không được, đừng bảo nó chạy đi tìm Tiểu Thạc đồng quy vu tận chứ?"
Thái Hanh nói: "Nó ném điện thoại ở nhà, nhiều người gọi đến quá nên không nghe."
Nam Tuấn lo lắng hỏi: "Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?"
Thái Hanh nói: "Bố mẹ Tiểu Thạc cũng ở đây, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, nói chuyện rõ ràng là ổn thôi."
Nam Tuấn tiện thể nói luôn: "Vậy thì tốt. Vợ tao nói tối thứ sáu tuần sau, bốn người chúng ta cùng nhau ăn cơm, mày có rảnh không?"
Thái Hanh đồng ý, rồi lại hỏi: "Đây là hồng môn yến hay là tiệc ra mắt người nhà?"
Nam Tuấn cố ý cười lạnh, bảo: "Mày nói xem?"
Thạc Trân có ý kiến với Thái Hanh, không coi trọng quan hệ của anh với Chính Quốc, hiện tại chịu đồng ý cùng nhau ăn bữa cơm, ngoại trừ vì lý do 'có kéo Chính Quốc cũng không chịu quay đầu lại', xem chừng là Nam Tuấn cũng góp phần nói tốt cho anh không ít.
Thái Hanh trong lòng cũng biết thế, nói: "Cám ơn bố vợ."
Nam Tuấn xời một tiếng: "Bớt nhảm đi, tao đặt chỗ rồi báo mày sau, thứ sáu mày cũng khỏi cần đón nó, vợ tao không thích nó qua đêm ở chỗ mày."
Thái Hanh nói: "Được."
Nam Tuấn suy nghĩ một chút, bổ sung: "Vợ tao còn dặn, mày trước hết không cần nói cho Chính Quốc biết việc này."
Thái Hanh đáp ứng: "Được, biết rồi."
Anh vốn cũng chẳng định nói ra sớm, điều này anh và Thạc Trân có cùng chung suy nghĩ. Chính Quốc nếu như biết Thái Hanh cuối tuần phải "ra mắt người nhà", đoán chừng sẽ sướng tới phát điên luôn, có khi đến mấy ngày cũng không có tâm trạng mà để học tập cho tốt.
Thế nhưng, Chính Quốc tuy rằng không biết chuyện này, cũng đã sớm không có tâm trạng học tập.
Ngày hôm nay, lần thứ hai cậu và Jimin cùng nhau đá bóng, kết thúc rồi mọi người tản đi, cậu để ý đến tư thế đi đứng của Jimin không ổn, vừa hỏi thì được biết là vết thương cũ tái phát. Quan hệ của cậu và Jimin đã tốt dần, dựa vào bạn bè phải giúp đỡ lẫn nhau, cậu liền dìu Jimin đi đến phòng y tế.
Trong phòng y tế chỉ có một vị bác sĩ, thông thường đi làm từ 8h, còn có hai y tá thay phiên ca, lúc này hẳn là ca của y tá chiều.
Cậu thấy Kim Việt nhất định đã nghỉ làm rồi, mới yên tâm dìu Jimin đến đó, kết quả là vẫn đụng phải Kim Việt.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro