Chương 8
Khi Điền Chính Quốc mua xong nước chanh trở về, Kim Thái Hanh dường như đã trở lại bình thường. Điều này làm cho cậu thở phào nhẹ nhõm rất nhiều.
Điền Chính Quốc muốn lấy túi đồ trên tay Kim Thái Hanh, nhưng hắn nhất quyết không cho cậu xách. Kim Thái Hanh vừa muốn lấy nước chanh, vừa muốn dính cùng một chỗ với Điền Chính Quốc, trong lúc nhất thời hận không thể mọc ra thêm một cái tay.
Cuối cùng một tay Kim Thái Hanh cầm túi đồ và nước chanh, một tay thì choàng vai Điền Chính Quốc, lúc này mới hài lòng đi về.
"Tối nay tôi phải chơi gì đó thư giãn một chút, để an ủi trái tim bị tổn thương của mình." Kim Thái Hanh nói.
"Ừm." Điền Chính Quốc đã có thể đối diện với sự kỳ thị đồng tính của Kim Thái Hanh mà không lộ ra bất cứ điều gì, "Chơi game à?"
"Không chơi game, chơi game có gì thú vị chứ." Kim Thái Hanh nở nụ cười.
Hai người họ vốn dĩ là đã dựa vào nhau gần lắm rồi. Kim Thái Hanh lại đột nhiên nghiêng đầu, kề sát môi mình trên lỗ tai của Điền Chính Quốc, từng hơi thở nóng ấm phả vào trong tai cậu.
Điền Chính Quốc nghe thấy được giọng nói mang theo ý cười cùng sự mong đợi của hắn, "Chúng ta giúp nhau đi?"
Khi nói chuyện có một luồng khí thổi vào lỗ tai Điền Chính Quốc, mang đến cảm giác ngứa ngáy, cơn ngứa này xuyên vào tai, chui vào trong lòng cậu, cào loạn trên đầu quả tim.
Kim Thái Hanh dường như vẫn rất muốn làm những tương tác thân thể với cậu để thể hiện tình bạn của mình. Trước đây cậu từng hoài nghi rằng Kim Thái Hanh là người đồng tính không dám come out. Nhưng bây giờ cậu biết rồi, chỉ là do hắn quá thẳng, căn bản sẽ không nghĩ đến phương diện kia.
Điền Chính Quốc cũng không muốn dung túng cho dục vọng của chính mình nữa. Cậu rũ mắt xuống: "Nhưng tôi hơi mệt."
"Bỏ đi." Kim Thái Hanh không nghi ngờ cậu, sờ sau gáy Điền Chính Quốc, "Cậu về tắm rửa nghỉ ngơi đi, để tôi xem thử làm gì yên tĩnh chút để không quấy rầy đến hoạt động giải trí của cậu."
---
Khi Điền Chính Quốc tắm xong đi ra, cậu thấy mẹ gửi đến một voice chat trên Wechat.
Giọng nói dịu dàng của mẹ Điền Chính Quốc: "Quốc Quốc, thời tiết bên đó trở lạnh rồi đúng không? Nhớ chú ý mặc nhiều quần áo ấm, đừng để bị cảm."
Vẻ mặt cậu nhẹ nhàng ra: "Con biết rồi, mẹ không cần lo, con ở đây tất cả đều rất ổn."
Mẹ trả lời tin nhắn rất nhanh: "Mua quần áo xong còn đủ tiền không? Nếu không đủ, thì nói với ba mẹ, mẹ gửi cho con. Điều kiện nhà mình bây giờ cũng tốt rồi, đừng có tiết kiệm.
Điền Chính Quốc có học bổng, tiền không thiếu. Nhưng sao mà mẹ cậu lại biết hôm nay cậu đi ra ngoài mua quần áo?
Trong lòng Điền Chính Quốc có hơi nghi ngờ, sau khi đáp lại sự lo lắng của người nhà thì cậu hỏi câu này luôn.
Mẹ của cậu nở nụ cười: "Tiểu Hanh đăng lên vòng bạn bè đó, con không biết hả?"
Điền Chính Quốc: "...?"
Vòng bạn bè cái gì, Kim Thái Hanh trước giờ có đăng gì trên đó đâu?
Lúc cậu tắm đã xảy ra chuyện gì vậy?
Điền Chính Quốc nói chuyện với mẹ xong liền tức tốc mở vòng bạn bè lên xem, thì thấy bài viết đầu tiên trên vòng bạn bè, chính là bài đăng mới của Kim Thái Hanh.
Kim Thái Hanh đăng một bức ảnh. Trong bức ảnh, cậu và hắn cùng mặc quần áo mới, cậu đứng trước Kim Thái Hanh nửa bước và đang cầm một chiếc áo hoodie màu đen áp lên người hắn.
Hình tượng đẹp trai lạnh lùng của Kim Thái Hanh khi ở bên ngoài vẫn chắc như đinh đóng cột, caption chỉ có hai chữ: 【mua sắm】.
Điền Chính Quốc không biết có phải do xu hướng tình dục của mình đã thay đổi hay không, mà cái hình này cậu nhìn thế nào cũng thấy có gì đó không đúng. Luôn cảm thấy rằng mấy người mà không biết sẽ nghĩ đây là cuộc sống hàng ngày của một cặp đôi. Thậm chí bởi vì khí chất và ngoại hình của Kim Thái Hanh, mà còn có cảm giác như một tổng tài bá đạo cưng chiều dẫn người yêu đi mua sắm.
Bình tĩnh nào, cậu đang suy nghĩ lung ta lung tung cái gì vậy.
Mấy cái ảnh như thế này có thể đăng lên vòng bạn bè được sao, còn không chặn người lớn nữa?
Vốn dĩ quan hệ của họ đã quá thân thiết, nay lại đăng ảnh kiểu này nữa, ba mẹ Kim Thái Hanh sẽ không hiểu lầm quan hệ của họ chứ?
Cậu ngẩng đầu nhìn Kim Thái Hanh đang nằm ở trên giường. Hắn đang vui vẻ cầm điện thoại bấm bấm, mặt cười tươi, không biết là đang làm gì.
Điền Chính Quốc chậm rãi kéo bức ảnh xuống, trong lòng cầu nguyện, chắc là mới đăng lên vòng bạn bè. Ba mẹ của Kim Thái Hanh đều rất bận rộn, hy vọng họ sẽ không để ý đến vòng bạn bè của hắn.
Nhìn xuống dưới tấm ảnh, Điền Chính Quốc thấy có rất nhiều lượt like. Bao gồm cả bạn học cấp ba và bạn cùng phòng đại học của họ.
Tất cả mọi người đều cảm thấy khiếp sợ đối với bài đăng mới của Kim Thái Hanh, nhưng cũng vào hóng hớt bày tỏ thích thú với nội dung bài đăng đó.
【Cái này là đang công khai sao?】
【Gặm nát đường đi các chị em! Cp của tôi rõ ràng vẫn mặn nồng, họ vẫn tốt như vậy! 】
【 Hanh ca đi ra khoe khoang cuộc sống hằng ngày với vợ, ghen tị quá đi, tôi cũng muốn có bồ. 】
Điền Chính Quốc thở phào nhẹ nhõm khi không thấy cha mẹ của Kim Thái Hanh trong lượt like. Mà Kim Thái Hanh cơ bản là không trả lời bình luận của họ. Chỉ có vài người có quan hệ khá thân thiết cũng chỉ nhận được mấy câu trả lời qua loa cho có lệ của hắn.
Nhưng khi trả lời bình luận của ai đó, thái độ của Kim Thái Hanh đột nhiên thay đổi.
Mẹ của Điền Chính Quốc:【Tiểu Hanh vẫn rất đẹp trai nha. Thời tiết chuyển lạnh, chú ý giữ ấm. Thằng bé Chính Quốc kia mùa đông dễ bị bệnh lắm, chắc còn phải làm phiền con giúp đỡ chăm sóc nó một chút.】
Kim Thái Hanh:【 Dì cứ yên tâm giao Quốc Quốc cho con, con nhất định sẽ chăm sóc tốt cho cậu ấy. 】
Mẹ Điền Chính Quốc trả lời lại bằng icon mỉm cười.
Điền Chính Quốc: "..."
"Thái Hanh, tối nay không phải cậu muốn giải trí à?" Điền Chính Quốc đau đầu mở miệng.
Kim Thái Hanh nằm ở trên giường đặt điện thoại xuống nhìn sang, nghi ngờ nói: "Cậu không thấy đăng bài lên vòng bạn bè là một phương thức giải trí vừa văn minh vừa hài hòa sao?"
Điền Chính Quốc có hơi dè dặt với phương thức giải trí thần kỳ này. Không bày tỏ ý kiến của mình, chỉ cố gắng khách quan lại vấn đề.
"Cậu trả lời bình luận của mẹ tôi, ba mẹ cậu hình như là có thể thấy được." Điền Chính Quốc nói, "Hay là cậu xóa đi ha?"
Kim Thái Hanh năm đó chính là thằng nhóc phản nghịch từ quậy phá, đến phấn đấu học tập thật giỏi. Cuối cùng đậu vào trường đại học này, ba mẹ của Kim Thái Hanh có thể nói là rất vui mừng, đều cho rằng sự thay đổi của hắn chính là công lao của Điền Chính . Mời gia đình cậu ăn cơm thì không nói, mà còn thêm hết Wechat của cả nhà cậu.
"Xóa? Tại sao lại xóa?" Kim Thái Hanh cau mày, cầm điện thoại liếc nhìn bình luận trả lời của mình, "Tôi trả lời rất khéo léo mà?"
Hắn thường không quan tâm đến ý kiến của người khác khi muốn làm việc gì đó. Điền Chính Quốc không thể làm gì khác ngoài giải thích cặn kẽ nguyên nhân cho hắn: "Không biết cậu có để ý không, cái lời này hơi kỳ lạ? Như vậy sẽ dễ khiến ba mẹ của hiểu lầm, sẽ cho là chúng ta đang ngầm ở bên nhau trên danh nghĩa là bạn bè."
Điền Chính Quốc dừng lại một chút. Nhà Kim Thái Hanh làm ăn lớn, dựa theo mấy cái phim truyền hình hay mấy tình tiết máu chó ngoài đời thì, người lớn trong nhà phát hiện con trai của mình là người đồng tính, sẽ dốc hết toàn lực tách họ ra, để con trai họ về đúng quỹ đạo.
Còn không đợi tiếp tục giải thích, Kim Thái Hanh load lại vòng bạn bè, nhíu mày: "Họ nhìn thấy rồi."
Tim Điền Chính Quốc hẫng một nhịp. Cậu cứng ngắc load lại một chút, thấy tăng lên hai bình luận là của ba mẹ Kim Thái Hanh.
Ba Kim Thái Hanh: 【Đó, gu của tiểu Quốc tốt hơn con nhiều.】
Kim Thái Hanh: 【Haha, chuyện này còn cần ba nói hả? 】
Mẹ Kim Thái Hanh: 【Lâu rồi không gặp, tiểu Quốc càng ngày càng đẹp trai nha. 】
Kim Thái Hanh: 【Con cũng vậy mà.】
Hắn lại để điện thoại xuống, cười với Điền Chính Quốc, động viên nói: "Đừng có lo, họ rất thích cậu."
Vẻ mặt Điền Chính Quốc kiểu: "...Ò."
Là cậu không hiểu thế giới của tình yêu nam nữ sao. Rõ ràng trước đây cậu cũng là thẳng nam tận hai mươi năm kia mà?
Chắc là do cậu quá nhạy cảm lo xa rồi. Chuyện này cũng bình thường thôi, trong mắt ba mẹ, anh em tốt có lẽ là như thế.
Kim Thái Hanh đang nằm thì ngồi dậy. Có rất nhiều chuyện hắn chẳng thèm để ý, cũng cũng sẽ không quan tâm đến cảm xúc của người khác, nhưng Điền Chính Quốc là ngoại lệ.
Hắn không muốn cậu lo lắng về điều gì cả.
"Tôi không muốn giấu giếm với bất kỳ ai cách ở chung thật sự của chúng ta." Kim Thái Hanh từ trên giường cúi đầu xuống, khiến ánh mắt của hai người va vào nhau. Kim Thái Hanh nhìn vào nơi đáy mắt của cậu, "Nếu như họ vì chuyện này mà hiểu lầm hay ý kiến gì với cậu...Tôi vĩnh viễn đứng về phía cậu."
Tâm trạng Điền Chính Quốc phức tạp. Cậu dời mắt đi chỗ khác, nhẹ nhàng nói: "Ừm, tôi biết rồi."
---
Chuyện này dường như cứ như vậy mà trôi qua. Cái se lạnh của mùa thu đã làm tan đi sức nóng của mùa hè, lá cây xanh tươi trong chốc lát đã chuyển sang khô vàng.
Hôm nay là chủ nhật, không bật máy sưởi nên trời rất lạnh. Khi Điền Chính Quốc rảnh rỗi, cậu thích vùi mình trong ổ chăn ấm áp, chỉ ngủ trưa cũng có thể ngủ rất say.
Mọi chuyện sẽ rất ổn nếu như không có ai đó cứ đòi chen chúc chung một cái giường đơn với cậu.
Điện thoại di động rung lên một cách yếu ớt, chắc là có ai đó nhắn tin cho cậu. Điền Chính Quốc duỗi tay kéo cái điện thoại lại đây, cơn buồn ngủ ít ỏi ngay lập tức biến mất khi cậu nhìn thấy tên người gửi - mẹ của của Kim Thái Hanh tìm cậu.
【Tiểu Quốc, có rảnh không? Dì có một số chuyện muốn nói với con.】
Đầu ngón tay cầm điện thoại di động của Điền Chính Quốc căng thẳng muốn trắng bệch. Kim Thái Hanh ở bên cạnh cậu mở mắt ra: "Sao vậy?"
"Không có gì, một bạn học tìm tôi hỏi bài, cậu ngủ tiếp đi."
Điền Chính Quốc mượn cớ tránh đi. Từ trên giường leo xuống đi tới phòng rửa mặt, bắt đầu trả lời tin nhắn của mẹ Kim Thái Hanh.
Cậu đã gặp mẹ Kim Thái Hanh vài lần. Mẹ Kim Thái Hanh vừa đẹp vừa tao nhã, nói chuyện cũng rất là tinh tế. Nói chung là nhìn người mẹ như thế, sẽ hoàn toàn không nghĩ tới bà lại có một thằng con trai phản nghịch như Kim Thái Hanh.
Mẹ Kim Thái Hanh nhanh chóng trả lời tin nhắn. Lần này bà gửi voice chat.
Điền Chính điều chỉnh âm lượng xong mới bật lên, nghe thấy giọng của mẹ Kim Thái Hanh có chút bối rối: "Tiểu Quốc, chuyện là thế này. Dì có một người bạn, cô ấy có một cô con gái cũng đang học ở trường của các con, nhỏ hơn các con một tuổi, năm nay mới học năm nhất."
Điền Chính Quốc sững sờ, trong đầu chợt lóe lên rất nhiều tình tiết máu chó.
Ví dụ như mẹ Kim Thái Hanh cầm một tờ chi phiếu đưa cho cậu và nói: "Đây là 50 triệu, cầm lấy rồi rời khỏi con trai tôi."
Hoặc ví dụ như nhà Kim Thái Hanh là gia đình tài phiệt, cần một cuộc hôn nhân thương mại. Nhưng lại sợ Kim Thái Hanh không bằng lòng, cho nên kêu cậu đến thuyết phục để hắn chấp nhận mối quan hệ cùng cô gái đó. Cuối cùng nhờ sự cố gắng của cậu, Kim Thái Hanh tiến vào cung điện hôn nhân, mà cậu chỉ có thể làm phù rể mỉm cười trong hôn lễ.
Quả nhiên mẹ của Kim Thái Hanh không thể trơ mắt nhìn con trai của mình quá thân thiết với bạn bè cùng giới.
Điền Chính Quốc mím môi, bật voice chat tiếp theo của mẹ Kim Thái Hanh.
Giọng của mẹ Kim Thái Hanh còn khó xử hơn: "Chuyện là...chuyện là, cô bé kia nói rất thích con, muốn nói chuyện với con, còn muốn thêm Wechat của con nữa, con có đồng ý không?"
Điền Chính Quốc: "?"
"Đứa trẻ đó cũng khá hoạt bát. Nó còn nói rằng nó sẽ đợi con ở trong quán trà sữa của trường học, mời con uống trà chiều. Con không đồng ý thì để dì từ chối giúp con."
Điền Chính Quốc không có ý định quen bạn gái. Nhưng cũng biết cứ từ chối thẳng thừng như vậy sẽ dễ làm tổn thương lòng tự trọng của con gái nhà người ta. Cậu suy nghĩ một chút, vẫn quyết định tự mình qua đó một chuyến, nói chuyện cho rõ ràng.
Trong lòng có hơi nghi hoặc, Điền Chính Quốc dò hỏi: 【Con còn tưởng là dì sẽ nói chuyện này với Kim Thái Hanh, rồi để cậu ấy nói lại với con chứ?】
Mẹ Kim Thái Hanh thở dài: 【Nói cho nó chắc cái chuyện này vĩnh viễn cũng chẳng tới tai con đâu.】
Vì con trai của bà chỉ biết chặt đứt hết vận đào hoa của Điền Chính Quốc, thật sự là khiến cho người ta lo lắng.
Người bình thường có lẽ sẽ không chịu nổi người bạn nào ngang ngược như vậy. Thật sự sợ ngày nào đó...Tình bạn này sẽ bị Kim Thái Hanh bóp chết.
Mẹ Kim Thái Hanh để điện thoại di động xuống, nói với ba Kim Thái Hanh bên cạnh rằng: "Con trai của ông quá là bất bình thường, quấn lấy Tiểu Quốc như thế, Tiểu Quốc sẽ không thấy phiền chứ?"
"Cũng là con trai bà mà." Ba Kim Thái Hanh trợn mắt, lập tức hừ một tiếng: "Không biết học ở đâu ra cái thói ngang ngược như vậy. Tôi mà là tiểu Quốc chắc chạy mười đời tám kiếp, thoát khỏi cái thằng Kim Thái Hanh khốn kiếp kia."
---
Kim Thái Hanh mơ mơ màng màng thức dậy từ giấc ngủ trưa. Điện thoại đặt trên bàn học của hắn đang rung muốn nghiêng trời lệch đất.
Ỷ mình cao lớn chân dài, đến thang cũng không thèm leo xuống, trực tiếp nhảy thẳng xuống lấy điện thoại.
Vừa mở điện thoại lên, một đống tin nhắn ập tới khiến Kim Thái Hanh choáng ngợp.
【Hanh ca Hanh ca, có phải bây giờ anh đang lặng lẽ đau lòng mà khóc không?】
【Hanh ca kiên cường lên, chi bằng đi uống rượu đi, hoặc đến quán internet làm vài trận với tụi tôi, mọi người đều bên cạnh anh.】
Cái quỷ gì vậy? Tại sao hắn phải lặng lẽ đau lòng mà khóc?
Kim Thái Hanh khó hiểu nhíu mày, sau đó nhìn thấy một bức ảnh.
Trên ảnh là Điền Chính Quốc vừa nãy còn nằm ngủ bên cạnh hắn cách đây không lâu. Điền Chính Quốc mặc một chiếc áo khoác đơn giản với quần jean, đang trên đường đi tới sân trường, bên cạnh cậu là một cô gái dễ thương mặc váy trắng.
Một vết nứt xuất hiện trên khuôn mặt vô cảm của Kim Thái Hanh.
Điền Chính Quốc thừa dịp hắn không ở đó mà đi gặp nhỏ khác.
----
Điền Chính Quốc...đang hẹn hò với một cô gái!
Cậu mặc đẹp như vậy, đẹp mắt như vậy, chắc chắn không người nào có thể từ chối!
Điền Chính Quốc sắp trở thành một cặp với người khác!
Vô số suy nghĩ và ý tưởng đổ dồn vào trong đầu. Kim Thái Hanh chỉ cảm thấy hai mắt tối sầm, thế giới quay cuồng.
Hắn vịn lấy bồn rửa mặt, cầm áo khoác giống với áo khoác của Điền Chính Quốc, dùng tốc độ nhanh nhất sửa soạn lại bản thân, rồi đóng sầm cửa đi ra ngoài.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro