vùng nắng tròn đầy

2h đêm,

Ngày 18, tháng Năm, 2011.

Hai mùa mưa nắng đi qua, hai mùa lá rơi vàng ngõ phố nhỏ. Hai năm - lần cuối cùng người con gái tên Sonna khóc, hai năm tròn để cái tên Sonna ngủ sâu mãi mãi.

Nước mắt lăn dài như kết thúc lời hứa nặng sâu tình nghĩa. Không còn ai trên nhân gian này tên Sonna nữa, chỉ còn cô gái tên Son Naeun tồn tại. Đêm nay cũng là đêm cuối cô sống chung với lời hứa. Kí ức cô đã dứt đoạn một năm về trước. Chỉ còn lời hứa, mà đã là lời hứa thì phải giữ và thực hiện cho toàn vẹn...

Một sớm mai tinh khôi khác nào đó trong cuộc đời.

'Son Naeun, cậu dậy chưa đấy? Tớ đi trước đây!'

Giọng thằng bạn cáu kỉnh của cô đang oang oang trước cửa.

'Tớ dậy rồi mà. Chờ tớ 10 giây nhé!'

Đôi mắt đen láy cười tít lại.

Vẫn thói quen và cách trả lời ấy. Cô thay đồ thật nhanh và bước ra cửa. Có khác một điều đó là không còn tin nhắn mới của ai hay ai đó chờ cô sau hàng tường vi vẫn đang nở sớm kia.

Mọi thứ đều được thời gian hóa giải và thay đổi theo một cách dịu dàng. Dừng lại, cô khẽ gật gật mấy cái như vừa sực nhớ ra điều gì.

Giờ này sao mà có nắng được, còn chưa tới bình minh mà!

Cái miệng vẫn toe toét. Naeun nhìn đồng hồ, mới chỉ có 4h45' sáng thôi sao?

Leo lên xe đạp, cô vui cười rạng rỡ, hành trình mới lại bắt đầu. Không còn thói quen chạy bộ, cô thích đi xe đạp sáng sớm hơn là chạy bộ.

Vì một lẽ nào đó. Chạy xe dọc quanh các ngôi nhà, dạo qua các con đường khiến tâm trạng cô thoại mái vô cùng. Được ngắm những góc nhỏ với màn sương mờ còn đọng nước, được chứng kiến ánh nắng sớm đầu tiên đang lách qua từng kẽ lá tan chảy trong từng vòm cây.

Naeun đã nghĩ.

'Có phải mình nên như thế này sớm hơn. Mình đã bỏ lỡ quá nhiều điều tươi đẹp và mơn man trong cuộc sống này thì phải. Hóa ra trước giờ cảnh vậy và con người trong cuộc sống vốn bình ổn và an yên thế này sao?'

Naeun đã chờ đợi, đã chờ đợi tròn hai năm.

Cô giữ trọn vẹn lời hứa mà thực chất thì cũng phải, cô đã từng hứa.

Naeun hoàn toàn có thể kết thúc lời hứa đó một năm trước, khi cuộc điện thoại ấy được gọi từ nửa quả địa cầu sang cho cô.

Cô đã suy sụp hoàn toàn, tưởng chừng thế giới đang đổ ập xuống chân cô, nhưng giờ thì tất cả đã khác. Naeun coi trọng lời hứa nên cô đã thực hiện tới cùng.

Và hiện tại, 'Naeun ngoan ngoãn', cái tên mà trên đời này chỉ duy nhất môt người gọi cô như vậy, đã trở lại là chính mình.

Cô yêu những ngày nắng - cô yêu vùng nắng của riêng mình.

Cô sẽ không còn chờ đợi ai nữa. Son Naeun sẽ không chờ đợi ai nữa.

Cô sẽ chăm sóc bản thân thật tốt, sẽ làm những việc mà đáng ra bản thân đã không nên để thất lạc cho tới tận bây giờ. Trên đường đời, chắc sẽ có những lần cô ngồi thơ thẩn và nhớ về một ai đó nhưng có lẽ tất cả sẽ chỉ là những cơn gió vội vã thổi qua tâm trí cô rồi lại biến mất trong êm đềm.

Dù thế giới này có quay lưng lại với cô thì cô vẫn sống tốt, chắc chắn sẽ sống thật tốt. Sẽ vẫn đứng vững dù cuộc sống vồn vã có đá cho cô một hay nhiều cú thì cô vẫn kiên cường, mạnh mẽ.

Như loài cỏ dại có thể dễ bị chà đạp nhưng không dễ gì khuất phục. Mọi kí ức về cô về người con trai tên Lee Taemin ấy cô sẽ mỉm cười khi nhớ lại tất cả. Cười bằng một nụ cười an nhiên nhất.

Bình minh lên - Vùng nắng của cô lại trải dài đầy ắp mọi góc phố, ngõ nhỏ, dưới những con đường - nơi mà tất cả mọi người đang náo nức đón ngày mới, nơi những em nhỏ đang tung tăng tới trường, nơi những cụ già tập thể dục và nơi chúng ta trao nhau yêu thương.

Ánh nắng cười. Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy. Tiếp tục cuộc hành trình, chiếc iPod đã vang lên bản Return, ca khúc được góp giọng bởi vocal tuyệt đỉnh của Wendy và flow rap vừa chắc chắn lại vừa ý nghĩa của Yook Jidam, chính là bài hát Naeun thích nhất.

'I believe I believe
또 넘어지지 않아
I believe I believe
또 눈물은 없어
내일의 태양이 뜰 거란 걸 너도 알고 있어
You never cry.'

;;;

'Tớ tin rằng, tớ thực sự tin rằngMình sẽ không vấp ngã thêm một lần nào nữaTớ tin tưởng rằngKhông còn giọt nước mắt nào phải rơi nữaCậu biết mà, một ngày mới sẽ đến, mặt trời sẽ lại chiếu sángCậu không cần phải khóc nữa đâu.'

Đêm qua, cô đã không còn nhớ tới một ai đó mà cô không rõ mặt. Cảm giác mờ mờ ảo ảo về một thứ không còn.

Trong đầu cô chỉ thấy hình ảnh chiếc Dreamcatcher đung đưa. Và Naeun đã không còn nhát ma nữa, phải chăng chiếc bùa ấy đã hiệu nghiệm, giấc mơ của của cô không còn bồng bềnh và nhọc nhằn như trước nữa.

Naeun đã trở thành một cô gái trong trẻo và lớn hơn ngày hôm qua rất nhiều. Cô vẫn nhớ, nhớ cảm giác bồn chồn xao xuyến ấy.

Thực sự là một cảm giác cô hoàn toàn không nhớ đó là gì nhưng bất chợt khiến cô nghĩ rằng.

'Mình muốn cảm giác ấy lặp lại một lần nữa. Một lần nữa, duy nhất trong cuộc đời.'

Cái cảm giác được yêu thương ấy.

Một tin nhắn mới đến từ kẻ lạ mặt:.

'Son Naeun, sinh thần vui vẻ. 21 tuổi rồi. Cậu đã là một cô gái, cậu đã không còn là cô bé Naeun nữa. Không có gì quật ngã được một Naeun mạnh mẽ cả. Phía cuối con đường luôn là cầu vồng và ở đó, sẽ luôn có người đợi cậu chân thành'

'Cám ơn mày nhé, Dreamcatcher.'

Naeun nhoẻn miệng cười.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #taeun