Q2-Chương 4: Ban Nhạc
"Các người là ai?" Cái túi nylon trên tay cậu trai punk rớt xuống đất, vài lon bia lăn ra khỏi bao, tiếng kim loại ma sát với mặt đất vang lên.
Cậu trai tiến lên vài bước, nhìn chằm chằm Build và Bible đầy cảnh giác.
Hai người đứng trước cửa đã quan sát cậu trai này, tuy trang phục trông rất khác người và trưởng thành, nhưng cậu trai vẫn còn trẻ, chắc hẳn là chưa qua hai mươi, thế nhưng sắc mặt trắng bệch, lớp trang điểm rất đậm và son môi màu tím, nếu nhìn lướt sẽ không thấy rõ khuôn mặt cậu. Người gầy một cách bất thường, bộ đồ bó màu đen làm cơ thể cậu như trông nhỏ hơn...
Bible nhíu mày, nhìn chằm chằm cậu trai một hồi: "Em hút thuốc phiện?"
Không chỉ có cậu trai, cả Build cũng kinh ngạc, nhưng mà, Build tin tưởng tuyệt đối tài phán đoán của Bible trong những vấn đề này, nhìn kỹ lại, quả nhiên phát hiện ra cậu trai có chút khác thường — trông như có bệnh.
"Anh... Anh đừng có nói bậy!" Cậu trai sợ hãi, vươn tay nhặt những lon bia nằm trên mặt đất, chỉ là, cánh tay run rẩy một cách bất thường.
Build nhặt một lon nằm cạnh chân mình lên, đưa cho cậu trai.
Cậu trai giựt lấy, trừng mắt hung dữ nhìn hai người, nhanh chóng đứng lên, xoay người muốn chạy đi.
"Em có quan hệ gì với Ten Ponpiboon?" Build đột nhiên hỏi.
Cậu trai sửng sốt, chẫm rãi xoay người lại, hỏi: "Hai người biết anh tôi?"
Build và Bible liếc nhau, thật không ngờ, cậu trai này chính là em của Ten.
"Em tên gì?" Bible hỏi.
Có lẽ do cảm nhận được một loại khí đặc biệt chỉ có ở cảnh sát, cậu trai tựa như có chút e ngại Bible, chần chờ một chút mới trả lời, "Bas Asavapatr Ponpiboon."
Nhưng ngay lập tức, cậu lại hỏi ngược lại: "Mấy người tìm anh tôi có chuyện gì? Anh ấy không có nhà."
"Cậu ta đi đâu?" Bible thản nhiên hỏi.
"Tôi không biết." Bas cụt hứng, hai vai xìu xuống,"Đã mấy ngày rồi tôi chưa gặp anh ấy, luyện tập cùng ban nhạc không thấy tới, cả buổi nói chuyện với công ty tài trợ cũng bỏ lỡ."
"Em không biết cậu ta đi đâu?" Bible hỏi.
"A..." Bas ngẩng đầu nhìn Build và Bible, "Nhìn hai người không giống chủ nợ, tìm anh tôi rốt cuộc là có chuyện gì?"
"Anh của em biết bắn súng không?" Bible không để ý đến câu hỏi của Bas, tiếp tục vấn đề.
"Hở?" Bas buồn cười, nhún nhún vai, "Anh nói đùa à? Anh tôi chỉ biết chơi bass thôi, đào đâu ra bắn súng?"
Build và Bible cùng liếc nhau, cả hai có chút chần chờ.
"Đây là anh của em?" Bible lấy một tấm hình đưa cho Bas.
Bas hồ nghi nhìn thoáng qua, gật đầu, có lẽ cảm giác được gì đó nên run run hỏi: "Hai người là ai?... Anh, anh tôi có chuyện gì?"
Bible lấy thẻ chứng nhận cho cậu xem.
"Cảnh sát? Hai người là cảnh sát? Tôi biết rồi, anh tôi lại phát bệnh phải không?" Bas sốt ruột, "Đó là anh ấy bị mộng du, không phải cố ý đâu, các anh đừng làm khó anh ấy!"
"...... Có thể vào trong nói chuyện không?" Build thấy Bas có chút kích động, liền chỉ vào căn phòng đang mở rộng cửa.
Bas ổn định lại nhịp thở, gật đầu, đi vào trong phòng trước.
Bible và Build theo vào sau.
Đấy là một căn phòng nhỏ chưa đầy 40m2, kết cấu đơn giản, gian bếp nhỏ hẹp và toilet, cộng thêm phòng ngủ. Ánh sáng trong phòng rất yếu, Bas phải chạy đi kéo rèm và mở cửa sổ, không khí lùa vào, căn phòng rất bừa bãi, chai bia đầy mặt sàn, còn có cả những hộp thức ăn nhanh đã mốc meo...
Bas ngại ngùng đi dọn dẹp một chút: "Thật bừa bãi..."
Build nhìn xung quanh phòng, gian bếp, phòng ngủ, WC... Khu vực giữa hai hàng lông mày dần dần nhăn lại: "Em ở chung cùng anh trai?"
"Không." Bas lắc đầu, "Anh hai có bệnh, không thể ở cùng với người khác."
"Là do mộng du?" Bible nhìn chằm chằm những vết nắm đấm màu máu ngổn ngang trên tường, "Cậu ta tự đánh mình?"
"Hờ"
Bas ngồi lên giường, lấy một điếu thuốc lá đưa lên miệng, tay lần tìm bật lửa, "Anh ấy có đôi khi không chịu đựng được, lúc đó sẽ rất cáu kỉnh, đem bản thân biến thành người không ra người mà ma cũng chẳng ra ma..." Cố gắng bật vài cái, nhưng lửa không lên.
"Anh của em có ở cùng người khác không?" Build lại hỏi.
"Không có!" Bas trừng mắt với Build, "Đã nói là anh ấy bị mộng du, không thể ở cùng người khác!" Vung tay ném cái bật lửa sang một bên.
"Các anh nói thẳng đi, anh hai tôi rốt cuộc đã gây ra chuyện gì?"
............
"Cậu ta là nghi phạm trong một vụ giết người hàng loạt, hơn nữa, cậu ta đã chết." Bible chậm rãi nói.
Bas sửng sốt, ngẩng đầu hoảng hốt nhìn hai người, Build và Bible đều có chút không đành lòng.
Nhanh chóng cúi đầu, Bas vứt điếu thuốc đang ngậm trên miệng xuống, lấy hộp thuốc lá ra, rút một cây mới đưa lên miệng. Sau đó, cậu đi tìm chiếc bật lửa vừa bị ném đi, cúi đầu, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, thật cố gắng mới nhặt được chiếc bật lửa lên, thế nhưng sau khi tìm thấy, cậu ngồi bệt trên mặt đất, cố gắng lau đi nước mắt, "Tôi đoán thế nào cũng sẽ có ngày như vậy, đều là do bệnh của anh ấy!"
"Có bệnh tại sao không tới bác sĩ khám?" Bible hỏi.
"Đã đi rồi! Thuốc trị mộng du được bác sĩ kê đơn, anh ấy vẫn uống đều, thế nhưng một chút tác dụng cũng không có!" Bas cắn răng cố kìm nước mắt, "Anh ấy càng lúc càng... đáng sợ hơn! Tôi không còn biết được, rốt cuộc anh ấy có phải là một thằng khốn nạn, ban ngày đi giả trang người tốt hay không!"
"Anh của em..." Build ngồi xuống bên cạnh, nhìn Bas chăm chú, "Có phải cậu ta từng nói, cảm thấy như trong cơ thể mình có một con người khác?"
Bas ngẩng đầu ngạc nhiên: "Làm sao anh biết?"
"Chi tiết cụ thể bệnh trạng của cậu ấy là thế nào?" Build tiếp tục hỏi, "Bác sĩ nào chuẩn đoán cậu ấy bị mộng du?"
"Anh ấy... anh ấy sau khi nằm xuống ngủ, sẽ tỉnh dậy, sau đó giống như một người khác hoàn toàn, căn bản là không giống anh hai... Đến sáng hôm sau, sẽ lại trở về như cũ, anh hai hay nói với tôi, anh ấy cảm giác trong cơ thể có một người nữa." Bas lau hết nước mắt, "Anh hai đã đi khám rất nhiều bác sĩ, ai cũng nói anh ấy bị mộng du."
"Miêu Nhi, làm sao vậy?" Bible phát hiện sắc mặt Build hình như không tốt lắm, lo lắng hỏi.
"Anh của em đi khám bác sĩ khoa gì?" Build tiếp tục hỏi.
"Lúc đầu, chỉ là đi phòng khám tư... Sau đó tới khám ở bác sĩ tâm thần..." Bas khó hiểu, "Có chuyện gì vậy?"
Build thở dài, "Hai người có đi khám bác sĩ tâm lý chưa?"
Bas suy nghĩ một chút, lắc đầu: "Cái đó phải đi khám ở chỗ nào?"
Build đứng lên, trầm mặc một lúc, chăm chú nhìn những vết máu đỏ trên tường, chậm rãi nói: "Anh của em không phải bị bệnh tâm thần, bệnh của cậu ấy thuộc về phương diện tâm lý, nói chính xác... cậu ta bị nhân cách phân liệt."
"Nhân cách... phân liệt?" Bas không hiểu, ngẩng đầu nhìn Build, "Cái đấy... có nghĩa là gì?"
"Có nghĩa là, trong cơ thể anh trai em, xác thực có tồn tại một người nữa." Build nhìn Bas, "Người xuất hiện buổi tối, không phải anh trai em mà là người khác, tiềm thức của anh trai em đã tạo ra hắn, thế nhưng hắn lại trở thành một sự tồn tại mà cậu ấy không thể khống chế được nữa."
"Tôi... Tôi không hiểu." Bas hỗn loạn lắc đầu.
"Anh trai em không phải là người xấu, chỉ là phải chia sẻ cơ thể với một tên khốn nạn thật sự." Bible tổng kết đơn giản.
......
"Em không sao chứ?" Build có chút lo lắng hỏi Bas đang ngồi ngơ ngác,
Bas ngẩng đầu, "Anh hai tôi chết như thế nào?"
...... Build bị hỏi một câu sửng sốt, chỉ có thể há miệng, không biết phải nói gì.
"Bị tôi bắn chết." Bible bình tĩnh trả lời.
Bas giật mình nhìn anh.
"A... Anh trai em lúc đó đang dùng súng ngắm..." Build có chút nóng lòng, muốn giải thích.
Thế nhưng Bas cắt lời anh: "Lúc đó là buổi tối?"
"Ừ." Build đành gật đầu.
"Nói thế, người anh bắn chết, chính là thằng khốn nạn trong cơ thể anh hai phải không?" Bas hỏi.
Bible im lặng.
"Anh hai đã chết rất lâu rồi." Bas cúi đầu, không nói thêm gì nữa.
Build và Bible ra khỏi khu phòng trọ, trở lại xe.
Suốt quãng đường, Bible không nói câu nào, Build đi theo sau anh.
Sau khi lên xe, điều chỉnh lại gương chiếu hậu một chút, Bible khởi động xe, "Tiếp tục đi tòa nhà sinh hoạt chung tìm thành viên ban nhạc thôi."
Không nghe thấy Build trả lời.
Quay đầu, Build đang lẳng lặng ngồi, chăm chú nhìn anh.
Bible cười khổ: "Làm sao vậy?"
Vẫn im lặng như cũ, trầm mặc một lúc, Build chăm chú hỏi: "Ble, cậu đã giết bao nhiêu người?"
Bible sửng sốt, quay đầu đi, nhìn thẳng phía trước, "Ten là người thứ 49."
Build vẫn chăm chú như cũ: "Cậu nhớ tất cả?"
Bible không nói chỉ mờ mịt nhìn phía trước, gật đầu.
"Vậy cậu đã cứu bao nhiêu người?" Build tiếp tục hỏi.
...... Bible quay sang nhìn Build, ánh mắt gặp nhau, Build vươn tay chỉnh lại tóc cho Bible: "Cậu không nhớ được phải không?"
Bible nắm tay Build, nhẹ nhàng nói: "Miêu Nhi..."
Ánh mắt Build vẫn không dời, chậm rãi nói: "Ble à, cậu là người lương thiện."
Buông tay Build, Bible cúi đầu lại gần, cười: "Cậu không sợ phần độc ác của tôi?"
Build thản nhiên đối diện anh, "Nếu phải giết người để cứu người, tôi cũng sẽ giết."
"Miêu Nhi, cậu đang an ủi tôi?" Sự mờ mịt trong mắt Bible biến mất, trở lại thành Bible như trước kia.
Build thở phào nhẹ nhõm, cười với anh.
Nhẹ nhàng lấy tay vuốt cằm Build, Bible cúi đầu, hôn một cách ôn nhu...
Lần này, Build không mắng anh, không đánh anh, chỉ ngoan ngoãn ngồi, nhắm mắt lại, mặc cho Bible khéo léo hôn sâu thêm, triền miên vô tận...
Tuy rằng người kia không có cơ thể linh hoạt, tuy rằng mình vẫn luôn bảo hộ người kia, nhưng, Bible biết rõ, con mèo này đang cố gắng sử dụng cách vừa ngốc vừa dịu dàng để bảo vệ mình.
Tất cả mọi người, nói thật thì trong lòng ai cũng có ma quỷ, rồi đến một ngày, nó sẽ lớn lên, lớn đến nỗi ta sẽ không thể chống đỡ được nữa, thế nhưng, quan trọng nhất, là bên cạnh ta vẫn có một thiên sứ nguyện ý cứu vớt ta... Dịu dàng như thế, thử hỏi làm sao ta không yêu thương?
Nụ hôn thật dài kết thúc, Bible tuy vẫn còn muốn tiếp tục, nhưng vẫn buông Build, khó có dịp con mèo ngoan như vậy, lần này không bị đấm đã là kỳ tích, rốt cuộc không thể nóng vội được.
Build quay đầu ra phía cửa sổ, không cần nhìn cậu cũng biết, con chuột nào đó chắc chắn đang đắc ý tới mức đuôi vểnh lên trời, ai... mặt tự nhiên nóng quá nha.
Bible khởi động xe, nhìn khuôn mặt Build qua gương chiếu hậu, con mèo này, hai tai đỏ hết lên rồi.
Không gian kín bên trong xe tràn ngập một thứ ám muội, xấu hổ nhàn nhạt. Suốt một đường hai người không nói gì, ngực cũng không yên, đầy sóng to gió lớn.
Đi tới cửa tòa nhà ba tầng màu đỏ như chỉ dẫn của thầy giáo Yakda, chợt nghe từ lầu hai truyền tới tiếng nhạc, nghe như có người đang chơi trống và ghi-ta, có chút lạc nhịp, nghe không thấy hay, chỉ cảm thấy ầm ĩ.
Hai người lên lầu theo tiếng nhạc, không uổng công, đi tới một phòng sinh hoạt ở cuối hành lang trái lầu hai, cửa lớn khép hờ, có tấm biển ghi hai chữ "Điểm sôi".
Bible đẩy cửa ra, tất cả mọi người bên trong đều cùng ngẩng đầu lên, giật mình nhìn Build và Bible đi vào.
Trong phòng chứa đủ các loại nhạc cụ với đủ kiểu dáng.
Có ba người đang ở trong phòng, một cô gái ngồi trước dàn trống, trang phục không khác gì Bas, chỉ là vóc người cao hơn. Hai bên trái phải, một thanh niên người cao gầy, tóc rất dài, cầm đàn ghita. Người còn lại, chính là người đàn ông trung niên vừa bị Bas tẩn một trận trong quán ăn Nhật.
"...... Cậu chủ Wichapas?"
Không đợi Bible cùng Build lên tiếng, người đàn ông trung niên đã nói trước, nhiệt tình tiến lên sát Bible chào hỏi.
Bible sửng sốt, dù đã từng này tuổi, nhưng đây là lần đầu tiên có người gọi anh là "Cậu chủ".
Build đứng phía sau, mặt cũng đang ngạc nhiên.
"Đã quên không giới thiệu." Người đàn ông lấy danh thiếp ra, "Tôi là Mick Chitavath , nhân viên ở công ty thu âm thuộc tập đoàn Sumettikul. Bữa tiệc tối hôm qua có gặp qua cậu chủ."
"A." Bible hiểu ra, hóa ra là nhân viên của anh hai, "Tôi và tập đoàn Sumettikul không liên quan gì, ông không cần gọi tôi là cậu chủ đâu, tôi đến đây để điều tra."
Bible không nóng không lạnh trả lời.
Nhìn khuôn mặt Mick hết trắng lại hồng do xấu hổ, Build nhịn cười đến quặn cả bụng. Bible thường như vậy, lúc nói chuyện không thích vòng vo, đầu nghĩ gì thì miệng nói thế, thường thường rất đơn giản thẳng thắn, những cũng lắm lúc làm người ta không đỡ được.
Không đợi Mick trả lời, Bible ngẩng đầu nhìn hai thành viên ban nhạc ở phía sau, hỏi "Hai người ở trong ban nhạc 'Điểm sôi'?"
Hai người liếc nhau, gật đầu.
"Cảnh sát." Bible xuất thẻ, "Tôi cần hai em cung cấp thông tin về Ten Ponpiboon."
"Ten Ponpiboon?" Cô gái đang lo lắng bỗng nhảy dựng lên, "Thằng cha đấy chết ở chỗ nào rồi? Mấy ngày liền bặt vô âm tín!" Chàng trai cầm đàn ghita hiển nhiên bình tĩnh hơn, anh vỗ vai cô gái đang kích động, xoay qua nói với Bible: "Tôi là Philip Wonpepuan, chơi ghita, cô ấy là Daivika Naranrik, tay trống, Ten chơi bass, còn em trai Bas của cậu ta hát chính. Ten có chuyện gì sao?"
Mick cũng xen vào: "Đúng vậy, đang chờ ký hợp đồng nhưng ban nhạc lại thiếu mất hai người."
"Ký hợp đồng?" Bible khó hiểu nhìn Trương Hoa.
"A! Vì ban nhạc có thực lực và hình ảnh tốt nên công ty thu âm muốn ký hợp đồng với bọn họ, phát hành album, thế nhưng, không ngờ hôm nay ký hợp đồng thì người lại không đủ.
"Vừa rồi ông cùng Bas Asavapatr Ponpiboon có phát sinh ẩu đả ở quán ăn Nhật." Build hỏi Mick, "Lý do là gì?"
"A, cái này..." Mick do dự.
"Hừ, ông ta chắc chắn muốn chỉ một mình Bas ký hợp đồng thôi." Cô gái chơi trống gọi Daivika nói, "Công ty thu âm nhìn trúng chất giọng rất tốt của Bas, làm gì để ý đến mấy nhạc công hạng hai như tụi này."
"Daivika!" Philip ngăn lại, quay đầu hỏi: "Ten rốt cuộc có chuyện gì? Cả cảnh sát cũng tới hỏi?"
"Anh hai em đã chết."
Cửa lần thứ hai được đẩy ra, Bas bước vào.
"Cái gì?!" Cả ba người không biết tin, tất cả đều kinh hãi.
Bas cũng không để ý đến bọn họ, trực tiếp đi thẳng tới trước mặt Bible và Build, nói: "Vừa rồi tôi kích động quá, đã quên nói một chuyện rất quan trọng." Cậu lấy một cái laptop ra, "Anh hai gần đây thường nhận được mail, nói đó là mail có thể giải thoát anh ấy."
"Mail?"
Peter khám nghiệm hiện trường xong, thu hoạch được rất nhiều, hấp tấp chạy trở về S.C.I. chuẩn bị báo cáo với Bible, ra khỏi thang máy, thấy trên hành lang có một cậu cảnh sát mặc tuần phục vẫn còn trẻ, đứng chần chừ ngay cửa S.C.I.
"Cậu tìm ai?" Peter nhìn cậu cảnh sát nhỏ từ đầu đến chân, xác định chưa bao giờ thấy qua.
"Ách... Tôi..." Cậu cảnh sát thấy Peter, có vẻ rất căng thẳng.
"Cậu có chuyện gì?" Thấy cậu ta chân tay luống cuống, Peter lại hỏi thêm một câu.
"Tôi... Tôi muốn tìm..."
"Tìm người à? Tìm ai?"
"Tìm... Wi... Wichapas."
"Wichapas?" Peter nhíu mày, "Cậu tìm đội trưởng của chúng tôi?"
"Không... có, không có việc gì..." Cậu cảnh sát nhỏ xoay người bỏ chạy.
"Này! Này..." Peter bị làm cho ù ù cạc cạc.
"Làm sao vậy?" Phía sau, Apo từ phòng pháp y đi ra, trên tay là tập tài liệu dày cồ.
"A– Vừa rồi có một cậu cảnh sát rất quái lạ."
Apo nhìn theo hướng Mã Hán chỉ, không còn thấy bóng người, "Được rồi, hôm nay điều tra thế nào?"
"A! Thu hoạch rất khẳm a!" Peter liền lập tức lên tinh thần.
"Trùng hợp thế?" Apo cười, "Tôi đây cũng thu hoạch rất khá a."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro