Mọi việc đều thuận lợi
3. MỌI VIỆC ĐỀU THUẬN LỢI
Tại phố Gotham, Arthur Fleck nhảy múa trên một đoạn cầu thang dài, đeo mặt nạ, tư thế ưu mỹ, trầm mình trong sự tưởng tượng, khó khăn nén lại được sự bi thương trong tiếng cười và nội tâm, thi triển trên sân khấu của thế giới, ý thực đang tỉnh tảo, sự phản kháng bắt đầu phát sinh, nội tâm đang phóng thích, đó là một cảnh quay kinh điển trong phim điện ảnh “Joker”.
“Nếu như có thể thử, tôi muốn tiến vào trong thế giới của hắn, cảm nhận một chút. Đây không phải là một điều đơn giản, bộ phim điện ảnh xem rồi sẽ quên, nó thực sự sẽ lưu lại trong lòng bạn.” Đó là Vương Nguyên hi vọng mình có thể tiến vào nội tâm của nhân vật, hiếu kỳ thắp ngọn đèn pha, bộ phim điện ảnh này, từ kịch bản đến nhân vật, đến cảm xúc, đến chân dung đều phảng phất như đã thể hiện được hết nội dung mà nó muốn truyền tải, “Khi Arthur Fleck phải hứng chịu nhiều đả kích như thế, mỗi lần đều đứng lên, loại nhân sinh khi phải đối diện với những khốn cảnh này rất chân thật.”
Chân thật, một lần nữa bị cậu nhắc lại. Dưới sự nổi tiếng, mỗi một lần biểu đạt đều rất dễ dẫn đến những cái nhìn chằm chặp từ bên ngoài. Ngoài đường âm nhạc và diễn xuất, văn chương đã trở thành một trong những cách để Vương Nguyên có thể biểu đạt trong những năm gần đây. Viết văn là một dạng ý chí, chuyên mục 《Vương Nguyên nói》 vừa bắt đầu viết, liền viết tận ba năm, lời bài hát cũng càng lúc càng mới, cậu đào sâu những cảm xúc nhiệt tình, tinh tế và nhất quán của mình. Mỗi một lần ghi bài hát mới, cậu ấy đều đăng trên trang cá nhân, xem mọi người trong vòng xã giao bình đẳng của mình bình luận ra sao. Cậu ấy bảo trì loại cảm giác khắc chế sự thanh tĩnh trong phương diện đó, không nói nhiều, rất ít đăng bài.
“Bạn chia sẻ gì trên trang cá nhân?”
Cậu ấy lấy điện thoại ra lật lại một lượt, “đăng đồ nướng nè, bình thường hay nửa đêm đăng đồ ăn, sau đó tôi rất ít đăng mấy đoản văn hài hước, năm nay đăng có 1, 2 bài. Tôi xem năm ngoái thử... Cậu ấy bắt đầu lướt lại những bài đăng trong năm ngoái, “xem nào? 4 5 6 8 9 10...20 bài. Năm ngoái tôi chỉ đăng hai mươi bài lên trang cá nhân.” Nội dung đa số là ghi lại cuộc sống bình thường, từ tuyết rơi ở Boston đến concert ngày 31.8, từ đánh bóng đến tập luyện, từ dạo hồ đến chơi trò chơi bên hàng tạp hóa ven đường. Y hệt như là loại tài sản vô giá trong cuộc sống của chàng trai. “Tuy nhiên, căn bản là tôi không đăng ảnh selfie!”, cậu ấy hào hứng nói, trên mặt phảng phất cảm giác tự hào.
Ngoài sự vui vẻ, cậu ấy cũng muốn mọi người nhìn thấy một mặt chân thật hơn của bản thân. “Tôi thật ra cũng giống với mọi người, tôi cũng có phiền não của riêng mình, nhưng cho dù thế nào đi chăng nữa, cũng phải cố gắng, đúng chứ”.
Một nghệ sĩ sở hữu 8059 vạn người hâm mộ, chẳng nhẽ sợ phải biểu đạt hay mệt mỏi với việc bày tỏ cảm xúc sao? Một mặt cậu ấy không sợ hãi gì, “nếu như tôi thấy ý kiến của tôi rất quan trọng, thì sẽ bày tỏ quan điểm. Nếu không bất đồng tôi sẽ không nói. Nếu ý kiến của tôi là đúng nhưng lại bất đồng với người khác, vậy thì tôi nhất định phải nói.” Mặt khác, cậu ấy lại rất sợ phải đem đến phiền phức cho người khác. Cậu tự đặt một câu hỏi giả định có gì đó “lừa dối” cậu, “nếu siêu năng lực đem đến chút phiền toái, bạn liệu còn muốn có nó không?”
Cậu ấy mong muốn biết bao mình có siêu năng lực, vài giây sau trầm ngâm, nom như một đứa trẻ vơ vội lấy một khay đầy đồ chơi rồi lặng lẽ đặt xuống, “Tàng hình, xuyên không gian thời gian, tốt nhất là giống như Flash (trong phim Người hùng tia chớp), tôi sẽ chạy nhanh hơn một chút, mấy thứ khác không đáng lo ngại, như vậy cũng rất tốt.” Cậu lo lắng vượt quá ranh giới, lo lắng làm phiền người khác. Ngay cả là siêu năng lực thoắt ẩn thoắt hiện huyền ảo hư vô trong thể loại giả tưởng cũng ẩn giấu phép lễ khéo léo chu toàn, đối nhân xử thế được như giờ là do từ bé được ở với ông nội mà mưa dầm thấm lâu.
Cho đến hôm nay, cậu vẫn không nhớ được khi ấy đặt bút viết “mạnh mẽ để mọi việc đều thuận lợi” là để bảo vệ điều gì nữa, nhưng trong lòng đã có một đáp án khác. “Kể cả tôi chỉ là một kẻ không tên tuổi, nhưng đam mê của tôi, tôi cũng phải bảo vệ chứ.” Đam mê là động lực để tôi vững vàng tiến về phía trước, “sở dĩ chúng ta sống là vì có yêu thích, có đam mê, chỉ khi có thứ để đam mê theo đuổi, có lẽ khi ấy ta mới nhận ra ý nghĩa của đời người.” Trong số những đam mê của Vương Nguyên, cháy bỏng nhất không gì khác ngoài âm nhạc. Gần đây cậu ấy nghe lại chất nhạc rock, “Pháo hoa” của Uông Phong, “Chuyến bay tầm thấp” của Trịnh Quân, cậu ngày càng bị tiếng ghita làm cho say mê. Dưới sự kết hợp âm thanh được tạo từ bàn phím, cậu ấy có thể biến tấu ra nhiều hiệu quả âm thanh với nhiều phong cách khác nhau, cậu chẳng ngần ngại mà thử đi thử lại.
“Hi vọng sau này hai chữ Vương Nguyên sẽ được nhớ đến theo cách nào?” Hỏi đến câu cuối cùng, mưa ngoài kia vẫn không ngớt, cậu nghĩ một hồi, từ tốn từng câu từng chữ, “ca sĩ, nhạc sĩ, đây cũng là ước mơ giai đoạn hiện tại của tôi, tôi phải làm cho thật tốt. Xa hơn một chút, hi vọng rằng khi nhắc đến ca sĩ thế hệ 10x, hay ca sĩ nhạc sĩ, mọi người có thể nhớ đến Vương Nguyên.
Trước khi được nhớ đến, cậu ấy vẫn sẽ giống như Flash, chạy nhanh hơn người bình thường.
Trong 《Không có mùa hạ nào giống với mùa hạ năm nay》có một cảnh quay thế này, Vương Nguyên ngồi trên thảm cỏ công viên Christopher Columbus ở Boston, nhìn người ta biểu diễn xiếc ngoài trời, cậu ấy đeo khẩu trang, để đầu đinh, không ai biết cậu là ai, đến từ đâu, có chăng sở hữu hàng chục triệu người hâm mộ, cậu ấy thật sự đã tiến sâu vào khoảng lặng của cuộc sống.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro