[TCF 2] Chương 146: Phép màu đã xảy ra trong Ma Giáo (9)

Hai người họ không thể ngăn được cảm xúc dâng trào của mình mặc dù Cale trông có vẻ bối rối.

"Suỵt-!"

"sụt sịt, sụt sịt-"

Cale quyết định mở miệng vì có vẻ như họ sắp bắt đầu khóc.

"Như cả hai người đều đã nghe, nó sẽ diễn ra khác với cách ta thực hiện việc thanh lọc cho đến bây giờ."

Namgung Tae Wi và Thiên Ma... Quá trình thanh lọc bây giờ sẽ khác với cách hai người này được thanh lọc.

"Nói chính xác hơn thì đó là phương pháp cải tiến."

Thiên Ma cũng lên tiếng.

Cale cau mày với Thiên Ma.

Chỉ huy tiểu đoàn Bát Quân bắt đầu nói vào lúc đó.

Tiểu đoàn Ma pháp (*). Luật lệ và lễ nghi của Cung chủ là nơi thảo luận về luật lệ và nghi thức của Ma giáo, trong khi Tiểu đoàn này là nhóm trừng phạt những người vi phạm luật lệ của Ma giáo dưới danh nghĩa Ma giáo.

(*) Ma pháp ở đây không phải là pháp thuật mà là cơ quan hành pháp của Ma Giáo.

Lời bàn tán về nhà tù của Ma giáo sẽ khiến bất kỳ ai trong giới Võ thuật phải rùng mình sợ hãi. Vì Tiểu đoàn Ma pháp chịu trách nhiệm duy trì nhà tù nên ngay cả các thành viên của Ma Giáo cũng phải sợ hãi mỗi khi nhìn thấy ai đó từ Tiểu đoàn này.

Người đứng đầu Tiểu đoàn Ma Pháp đó... Người này đang nói.

"Tôi chỉ là biết ơn vì tất cả những gì mà Thiên Ma đáng kính của chúng ta và thiếu gia đang làm cho một kẻ xấc xược như tôi, sụt sịt!"

Anh ta thậm chí còn khóc nhiều hơn cả Các chủ thuộc Bát các cũng là một cương thi sống ở bên cạnh.

Để tham khảo, Tiểu đoàn trưởng Ma Pháp sau khi biết mình là một jiangshi còn sống đã hét lên rằng anh ta đã làm dơ bẩn Ma Giáo và yêu cầu được chết thay vì được thanh tẩy.

"Tên nô bộc nhỏ bé này đủ hạnh phúc khi có thể duy trì được ý thức của mình như thế này! Sụt sịt!"

Bùm. Bùm.

Tiểu đoàn trưởng quỳ xuống, đập đầu xuống đất hai cái.

Cale đã chịu đựng đủ và nhìn Thiên Ma.

"Hãy bắt đầu ngay thôi."

Như Chỉ huy Tiểu đoàn Ma Pháp đã đề cập, hai người trước mặt họ vẫn ổn mặc dù nhận ra rằng họ là những cương thi sống.

Họ không có dấu hiệu tự hủy.

Trên khuôn mặt cộc cằn của Thiên Ma hiện lên một nụ cười nhẹ.

"Ừ, chúng ta bắt đầu thôi."

Sau đó anh nói thêm vào.

"Đây sẽ là lần thanh lọc đầu tiên chúng ta cùng nhau thực hiện."

Ánh mắt của Cale càng trở nên bất an hơn.

Giọng điệu của Thiên Ma khiến cậu rất muốn phản bác, nhưng lời vừa nói lại không có gì có thể phủ nhận.

Hào quang màu đỏ sẫm tỏa ra từ hai bàn tay của Thiên Ma...

Hào quang đó hiện đang ở trên đầu của hai cương thi sống.

"Chúng ta sẽ lùi lại bây giờ, thưa thủ lĩnh."

Thánh Ma yêu cầu mọi người phải lùi lại.

Kế hoạch về hướng đi tương lai của họ đã được xác định ba ngày trước tại cuộc gặp với Tam Hùng và Cale. Thiên Ma đã mở cánh cửa đóng kín của Ma Giáo cho một số ít người được chọn sau cuộc họp.

Nó cho phép hai người, những người ban đầu không có mặt ở đây, có mặt ở đây ngay bây giờ.

"Mm."

Thủ lĩnh Giáo phái Côn Lôn đang rên rỉ và Cố vấn trưởng Zhuge Mi Ryeo, người đang đứng đó với vẻ mặt kỳ lạ...

Hai người đã được Trảm Thánh và Trưởng Lão Ho hộ tống đến Ma Giáo.

"...Cương thi sống-"

Không giống như Zhuge Mi Ryeo, người đã biết trước về điều này, Thủ lĩnh giáo phái Côn Lôn cuối cùng đã nghe được sự thật về Huyết Giáo sau khi đến Ma giáo.

Ông ta im lặng và không nói gì kể từ đó.

Ma Giáo, kẻ thù truyền kiếp của Côn Lôn trong suốt lịch sử... Ánh mắt của người đứng đầu Giáo phái vô cùng lạnh lùng khi nhìn Thiên Ma, chủ nhân của thế hệ Ma Giáo này.

ông không kìm được và hỏi Trưởng lão Ho Song Yi qua đường truyền âm thanh.

– Một ác nhân như Thiên Ma dám tuyên bố mình có khả năng thực hiện một đại nghi lễ thanh tẩy? Võ công của hắn lẽ ra chỉ toàn tà thuật!

Lão Ho bình tĩnh trả lời.

– Sẽ ổn thôi vì cậu chủ Kim-nim của chúng ta đã nói như vậy.

'Có chuyện gì với phản ứng này thế?'

Tông chủ bối rối trong giây lát nhưng sau khi cảm nhận được sự rung động thì đã dời ánh mắt của mình.

Ongggggggggggggg-

Hào quang màu đỏ sẫm tỏa ra từ Thiên Ma ngày càng mạnh mẽ hơn.

Luồng khí đó quấn chặt sau gáy của hai cương thi sống như thể nó là một sợi dây. Có vẻ như mạng sống của họ đang gặp nguy hiểm nhưng Cale vẫn bình tĩnh quan sát.

'À, có vẻ như chúng ta cần phải bổ sung và thử một thí nghiệm khác.'

Đó là những gì Thiên Ma đã nói với Cale sau cuộc gặp ba ngày trước.

'Bổ sung?'

Mặc dù không đau đớn nhưng Cale, người không thích liên tục ho ra máu, vô thức cau mày. Vẻ mặt của cậu thay đổi sau khi nghe những gì Thiên Ma nói tiếp theo.

'Vấn đề lớn nhất khi đối đầu với một cương thi sống là tự hủy.'

'Vậy thì?'

'Mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu chúng ta có thể ngăn chặn điều đó?'

'Tất nhiên rồi?'

Cale nhìn thấy Thiên Ma đang mỉm cười và chậm rãi hỏi.

'Chúng ta có thể làm việc đó như thế nào?'

Thiên Ma chỉ vào chính mình.

'Ta chỉ cần làm điều đó cùng cậu.'

Cale ngậm miệng lại.

'Tôi thực sự không thích vẻ mặt đó của anh.'

Thiên Ma đã đọc được suy nghĩ của Cale qua ánh mắt im lặng của cậu nhưng anh phớt lờ và tiếp tục nói.

'Ta đã gặp khó khăn trong bài kiểm tra đầu tiên vì có rất nhiều luồng khí độc hại đó bên trong ta, nhưng chưa tùng có vấn đề về việc ta có khả năng tự hủy hoặc không thể kiểm soát bản thân. Cậu biết những sự thật đó, phải không?'

'...Vâng. Đúng là như vậy.'

'Vậy cậu nghĩ điều gì đã khiến việc này có thể xảy ra?'

Cale đã có thể đưa ra một câu trả lời.

'...Thượng đan?'

'Đúng thế.'

Thiên Ma tiếp tục sau khi nhìn thấy đôi mắt của Cale trơ nên mờ mịt.

'Mọi người đều có ba đan điền. Vấn đề chỉ là liệu họ có thể nhận ra sự tồn tại của cả ba hay họ có khả năng sử dụng chúng hay không.'

Anh lại chỉ vào mình.

'Và ta có thể sử dụng chúng.'

Phương pháp thử nghiệm hoặc thanh lọc mới và nâng cấp mà họ đã nghĩ ra...

'Cậu thanh lọc chúng trong khi ta đàn áp thượng đan của các cương thi sống. Vậy thì sẽ không có vấn đề gì về việc họ tự hủy. Và ta biết con đường dẫn đến trái tim, trung đan và hạ đan, nơi tà khí cư trú.'

Kết luận rất đơn giản.

'Ta sẽ dẫn đầu và tìm ra con đường. Kim Hae-il, cậu chỉ cần vượt qua con đường đó là được. Cậu nghĩ sao?'

Tất nhiên, Cale gật đầu trước câu hỏi cuối cùng đó.

'Hãy thử nó.'

Điều đó đã đẩy lùi nghi lễ thanh tẩy thêm ba ngày.

Điều này đương nhiên khiến chuyến đi tìm Huyết Giáo của họ bị trì hoãn ba ngày nhưng Cale thấy thời gian chuẩn bị này là cần thiết.

Hai người chỉ một giờ trước biết rằng họ là cương thi sống đang khóc nức nở.

Ongggggggg-

Tiếng ầm ầm của hào quang màu đỏ sẫm trở nên dữ dội hơn.

Sau đó nó đột ngột dừng lại.

"Xong chưa?"

Cale hỏi, Thiên Ma nhắm mắt lại và gật đầu.

Thiên Ma đã đạt đến cảnh Sâu Thẳm. Người mạnh nhất mà Cale từng gặp cho đến nay trong thế giới Võ thuật đang đổ mồ hôi lạnh trên trán.

Nó cho thấy việc bảo vệ thượng đan của người khác trong khi tìm đường là khó khăn như thế nào.

Cale ngồi xuống phía sau hai cương thi sống đang ngồi trong tư thế thiền và nói.

"Di chuyển linh khí của hai người theo hướng mà Thiên Ma đang di chuyển linh khí của anh ta... Nếu hai người muốn sống."

Cale bảo hai cương thi sống hãy làm mọi thứ có thể trước khi đeo thánh vật lò sưởi, giờ đã có dây buộc vào quanh cổ cậu.

Sau đó cậu đưa cả hai tay về phía trước.

Rắc, rắc.

Hào quang màu vàng hồng bắt đầu tỏa ra từ cơ thể anh.

Thiên Ma, người bắt đầu bảo vệ thượng đan của hai cương thi sống cách đây một giờ, đã nói như sau.

'Ta đã xem xét và tổng lượng tà khí bên trong chúng thậm chí không bằng một phần mười những gì bên trong cơ thể ta.'

Số lượng đó sẽ rất dễ dàng đối với Cale.

– Đúng vậy, Cale. Cậu thậm chí không nên ho ra một giọt máu nào với số tà khí đó.

– Đúng rồi, anh trai!

– Haha. Này em út, hôm nay chúng ta hãy cùng khám phá nó nhé!

Cuộc trò chuyện của Bủn Xỉn và Mít Ướt bị Cale phớt lờ.

- Nhân loại, đừng làm quá sức. Ngươi không cần phải lo lắng. Ta đã đàm phán với Trung Nguyên. Ta đã nói rằng bức tượng này sẽ không còn tồn tại trên thế giới này nếu cậu ta không giữ lời về yêu cầu của ta. Vì vậy, cậu ta sẽ làm tốt công việc để đảm bảo nó được hoàn thành.

Cale hơi co rúm lại trước lời nhận xét độc ác của Raon nhưng cậu đã nhắm mắt lại và tập trung.

Dòng điện vàng hồng chảy ra từ hai bàn tay của cậu chẳng mấy chốc đã chạm vào lưng của hai cương thi sống.

"Mm!"

"Ư!"

Hai cương thi sống cố nén tiếng rên rỉ của mình.

Mọi người khác đã di chuyển trở lại.

Paaaat-!

Một kết giới nửa trong suốt màu bạc bao phủ các cương thi sống, Cale và Thiên Ma.

Những người thuộc phe Chính thống và Phi chính thống nao núng trong khi Thánh MAnhìn về phía Choi Han và Ron và hỏi.

"Đây có phải là kết giới đã được nhắc đến không?"

"Đúng vậy, thưa ngài."

Ron trả lời với nụ cười hiền lành trên khuôn mặt trong khi Raon nói chuyện với Cale.

- Nhân loại! Đừng lo lắng về việc tử mana thoát ra ngoài!

Khoảnh khắc Raon nói điều đó...

Ố ồ– ồ–

Có một số âm thanh kỳ lạ phát ra khi khói đen bốc ra từ mắt, mũi, miệng và tai của hai cương thi sống.

Làn khói không thể thoát khỏi hàng rào bạc nửa trong suốt, nhưng Zhuge Mi Ryeo và Thủ lĩnh giáo phái Côn Lôn phải nao núng.

Đây rõ ràng là một luồng tà khí, khiến bọn họ cảm thấy khó chịu.

'Mm.'

Thủ lĩnh giáo phái Côn Lôn nhìn xuống cánh tay của mình. Ông cảm thấy ớn lạnh khắp cánh tay.

Đối với Giáo phái Côn Lôn, nơi các thành viên tập hợp nội khí thuần khiết như của Thiếu Lâm và Võ Đang, luồng khí đen này cực kỳ đáng sợ.

Rắc rắc!

Tuy nhiên, những luồng khí đó sớm biến mất.

Thiếu gia Kim Hae-il...

Tia sét vàng hồng bắn ra khỏi cơ thể cậu đang di chuyển tự do và dữ dội xuyên qua làn khói đen và thoát khỏi nó.

"Hô-"

Trông như thể một con rồng vàng hồng đang nuốt chửng toàn bộ đám mây đen.

Thủ lĩnh giáo phái Côn Lôn thở hổn hển.

Sức mạnh thuần khiết của lửa này dường như chính là tự nhiên...

Bây giờ ông thấy ớn lạnh vì một lý do khác.

Kỹ thuật sử dụng chân được tạo ra từ một con Rồng bay xuyên qua những đám mây... Tám chiêu thức tuyệt vời của Rồng Mây. Đó chính là bản sắc của giáo phái Côn Lôn.

Ánh sáng vàng hồng này và cách nó di chuyển tự do và dữ dội trong khi nuốt chửng những đám mây đen không có hình dáng vật lý của một con rồng tựa như kỹ thuật của Giáo phái Côn Lôn, nhưng nó vẫn trông giống một con rồng.

Thủ lĩnh giáo phái Côn Lôn nghĩ thầm.

'Đây cũng là một con rồng.'

Ông nhìn đám tro xám bay phấp phới như tuyết, ánh sáng vàng hồng trở lại trên cơ thể thiếu gia Kim, rồi làn khói đỏ bốc ra từ lò sưởi nhỏ tạo nên một cảnh tượng huyền bí.

'...Thật tuyệt vời.'

Thiếu gia Kim và Thiên Ma...

Mọi người ở bên ngoài hàng rào bạc đều có thể cảm nhận được hào quang do hai người họ tỏa ra.

'Mình chắc chắn sẽ thua nếu chiến đấu.'

Thủ lĩnh Côn Luân giáo, người từng trải qua đẳng cấp võ thuật của Thiên Ma, cắn môi và cảm thấy sợ hãi.

'Huyết Giáo có thể biến một người mạnh mẽ như vậy thành một cương thi sống?'

Ông trở nên đầy thù hận và dũng khí.

'Có vẻ như chúng ta cần phải chiến đấu chống lại Huyết Giáo để bảo vệ Trung Nguyên.'

Giáo phái Côn Lôn đã chiến đấu chống lại Ma Giáo trong một thời gian dài.

Điều này là do họ tin rằng họ có nhiệm vụ bảo vệ Chính thống giáo và Trung nguyên.

Nhiệm vụ đó không chỉ là chống lại Ma Giáo. Côn Lôn sẽ vui vẻ làm mọi thứ có thể để chiến đấu chống lại bất kỳ ai và bất cứ thứ gì nhắm vào phe Chính thống và Trung Nguyên.

Đây là điều khiến họ có thể tự hào và tự tin dù nghèo khó hơn các giáo phái và gia tộc khác.

Khoảnh khắc một tia kiên quyết xuất hiện trong mắt người đứng đầu Giáo phái...

"Ah-"

ông thở hổn hển.

"Ho-!"

"Ư!"

Hai cương thi sống đang run rẩy và đẫm mồ hôi ho ra chất lỏng màu xám.

"Thành công!"

Chưởng môn nghe Lão Ho nắm tay, trầm giọng nhận xét.

Sau đó, ông nhìn ánh sáng vàng hồng biến mất khỏi cơ thể của Cale và Thiên Ma đã rút lại hào quang màu đỏ sẫm của mình.

Cale đứng dậy như thể cậu ấy hoàn toàn ổn.

Nước da của cậu vẫn như cũ như thể chưa có chuyện gì xảy ra.

Giáo chủ nghe thấy Trảm Thánh lẩm bẩm.

"Thật nhẹ nhõm. Lần này cậu ấy không ho ra máu ".

Tuy nhiên, đôi mắt ông mở to sau khi nghe những gì Cố vấn trưởng Zhuge Mi Ryeo nói.

"Tôi đoán những cương thi sống không còn là mối đe dọa nữa. Chúng ta có thể đi tấn công Huyết Giáo."

Zhuge Mi Ryeo lặng lẽ quan sát thiếu gia Kim, người có vẻ sảng khoái, tiếp cận Thiên Ma.

Cale không biết gì về ánh mắt của cô khi cậu thờ ơ nhận xét với Thiên Ma.

"Anh khá hữu ích đấy."

Thiên Ma cười khúc khích khi nhìn Cale, người đang nói về sự hữu ích của Thiên Ma. Anh lau mồ hôi lạnh trên trán.

Công việc này không quá khó khăn, chỉ là công việc nhẹ nhàng.

"Hai người thấy sao?"

Anh ta đang nói chuyện với hai cương thi sống.

Không, hai người lúc này đã trở lại bình thường lập tức đứng dậy và hét lên.

"Thủ lĩnh, như ngài đã đề cập trước đó, tôi dường như đã trở nên mạnh mẽ hơn nhờ vào hào quang mạnh mẽ!"

"Vâng, thưa thủ lĩnh! Như Cung chủ Pyo đã đề cập, hào quang mà thiếu gia Kim-nim để lại đã giúp tình trạng cơ thể của tôi trở nên tốt hơn!"

'Hửm?'

Cale nao núng. Cậu cảm thấy ánh mắt của Tam Hùng đang tập trung vào mình.

Thiên Ma không quan tâm, bình tĩnh nhận xét.

"Trái tim của hai người. Thiếu gia Kim để lại linh khí của mình trong cơ thể các ngươi để bảo vệ vùng mà tà khí từng cư trú. Nếu các ngươi sử dụng tốt hào quang đó, nó sẽ chữa lành cơ thể và nội khí của ngươi và quan trọng nhất là cho phép ngươi tiến thêm nửa bước trong việc sử dụng nội khí của mình.

Mọi người mở to mắt. Thiên Ma vẫn bình tĩnh.

"Kim thiếu gia đã quét sạch tất cả kinh mạch của các ngươi. Đây là cuộc gặp gỡ định mệnh. Các ngươi nên biết ơn thiếu gia Kim ".

Kinh tuyến. Đường dẫn được sử dụng bởi nội khí.

Những nơi luôn chứa đầy chất thải. Tuy nhiên, Ngọn lửa hủy diệt của Cale đã phá hủy tà khí và tất cả chất thải khi nó di chuyển qua các kinh mạch đó.

Điều đó có nghĩa là một người đang di chuyển nội khí của họ qua đường 1 làn giờ đây có thể di chuyển nó qua đường 1,5 làn hoặc 2 làn.

"Trời ơi-"

"Làm sao có thể?!"

Đây là một cuộc gặp gỡ định mệnh đáng kinh ngạc.

Mọi người nghe thấy điều này đều nhìn Cale với ánh mắt kinh ngạc.

Cale làm điều này với hai người cùng một lúc trong khi những chuyên gia võ thuật cấp cao sẽ khó làm được điều đó với một người. Cậu đã làm điều đó cực kỳ dễ dàng.

Hơn nữa, cậu còn để lại hào quang của mình để bảo vệ trái tim của những người yếu đuối vì tà khí đã bị phá hủy bên trong họ.

"......."

Thủ lĩnh giáo phái Côn Lôn chắp hai tay vào nhau và nhắm nghiền mắt.

'Đây thực sự là một người chính trực.'

Ông trở nên kính trọng cậu chủ Kim.

Điều này cũng đúng với những người khác. Tuy nhiên, cũng có những người tỏ ra tham lam sau khi chứng kiến ​​khả năng tuyệt vời của Cale trong việc đả thông kinh mạch của ai đó.

Tuy nhiên, họ lại thiếu can đảm và tự tin để yêu cầu cậu ấy làm điều đó cho họ.

Họ sợ sức mạnh của thiếu gia Kim.

Hơn nữa, Quyền Vương và những người của thiếu gia Kim cũng rất khó xử lý.

Tất cả những gì những người tham lam này có thể làm là nói như sau.

"...Bản thân thiếu gia Kim-nim đã là một cuộc gặp gỡ định mệnh."

Cale rời mắt khỏi những người có đôi mắt lấp lánh bất thường khi nhìn cậu.

Điều này đặc biệt đúng với con trai thứ hai của thủ lĩnh Liên minh Dị biệt Sima Pyeong. Cale ngay lập tức phớt lờ Sima Jung, người đang cười ngu ngốc và nháy mắt với cậu.

Sau đó, cậu nhìn thấy một người đến từ Ma Giáo đang chảy nước miếng trong khi ngây người nhìn mình. Dựa trên những gì cậu đã nghe được, đây chính là người mà Thiên Ma muốn làm người kế vị.

'Cô ta cũng thật kỳ lạ.'

Cale chỉ giả vờ như không nhìn thấy nó.

Thay vào đó cậu đã nói chuyện với Thiên Ma.

"Chúng ta sẽ chuyển đến Tứ Xuyên và Vân Nam cùng một nhóm nhỏ."

"Ừ, cậu không cần phải lo lắng về điều đó. Chỉ có khoảng hai người bao gồm cả ta sẽ đi cùng cậu thôi."

Cale nhìn Thiên Ma đang nói điều gì đó không cần thiết với ánh mắt càu nhàu.

"Nó là gì?"

Ánh mắt của cậu càng trở nên hung ác hơn khi Thiên Ma hỏi lại như không có chuyện gì. Thiên Ma cười khúc khích và nhún vai.

"Kim Hae Il. Cậu cần cho mọi người biết về sự hy sinh của mình ".

"Tôi không hy sinh bất cứ điều gì."

Cale khịt mũi.

Dường như một chút hào quang của Lửa hủy diệt vẫn còn sót lại trong Thiên Ma và hai cương thi sống, nhưng không phải là cậu chia sẻ nó. Cale không có hào quang tích tụ trong cơ thể như nội công.

Cale không mất gì bởi hào quang còn sót lại trong họ.

Thực sự, cậu cảm thấy hạnh phúc vì hiện tại cậu đang cảm thấy tốt. Đó là lý do tại sao, mặc dù không hài lòng với những gì Thiên Ma đã nói nhưng cậu vẫn nói điều này với Thiên Ma.

"Hãy tiếp tục phát huy."

Cậu có linh mục Durst làm người dò tìm cương thi sống.

Cậu có Thiên Ma làm người trợ giúp cho việc thanh lọc cương thi sống.

Cale cảm thấy tốt hơn một chút khi có hai người đáng tin cậy ở bên cạnh.

Thiên Ma lắc đầu sau khi thấy Cale mỉm cười mặc dù có cùng hào quang với mình.

* * *

Cale rời khỏi Ma Giáo và hướng tới Côn Lôn vào ngày hôm sau.

Sau đó cậu nhìn thấy một người đang đợi mình ở ngoài cổng giáo phái Côn lôn.

Sau đó cậu nhìn thấy ai đó đang chạy về phía người đó.

"Cha!"

Tên rác rưởi nổi tiếng của phe Phi chính thống chạy về phía người đó với đôi tay dang rộng.

"Hahaha!"

Và người đó...

Thủ lĩnh hiện tại của Liên minh Dị biệt giơ quạt và di chuyển.

"Ư!"

Cái quạt đã đập vào đầu Sima Jung và khiến hắn ta bay đi.

– Nhân loại, thật tuyệt vời!

Cale lắng nghe tiếng thở dài ngưỡng mộ của Raon khi cậu nhìn Sima Pyeong, thủ lĩnh của Liên minh Dị biệt.

Cậu nghĩ rằng ông ta này thực sự giống cha của một kẻ rác rưởi, một kẻ cờ bạc và một kẻ nghiện rượu.

Sima Pyeong ngay lập tức chào Cale.

"Ôi trời, cuối cùng ta cũng được gặp thiếu gia Kim-nim của chúng ta rồi! Mái tóc đen như lụa của cậu, khuôn mặt trắng như ánh trăng soi, ánh mắt sâu thẳm của cậu khiến tôi liên tưởng đến khung cảnh tuyệt đẹp của vùng Trung Nguyên này, khiến tôi, Sima Pyeong cảm thấy như được mở rộng tầm mắt. ! Hehe."

'Có chuyện gì với tên này này vậy?'

Cale ngập ngừng lùi lại một bước.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro