Chương 36: Về thăm nhà
- Cậu làm cái gì thế? - Gia Hiên hất tay nó ra. Phương Di hừ lạnh rồi đi vào lớp - Sao cậu lại làm vậy? Tôi mất trắng rồi, có phải cậu nên vui không?
- Vui? Làm sao tôi có thể vui vì một kẻ mất trắng như cậu chứ? - Nó ngước mắt - Chuyển trường rồi thì lấy lại phong độ đi, lúc đó chúng ta sẽ đấu với nhau một trận nữa. - Gia Hiên sững sờ nhìn.
- Tôi còn nhớ ngày xưa khi mà cậu vừa vào trường... - Phương Di ngồi xổm xuống - Cậu có tất cả, danh dự, sắc đẹp, thành tích, gia cảnh, ngay cả chuyện tình yêu của cậu cũng khiến tôi ghen tỵ. Vậy mà nhìn xem, việc trả thù đã biến cậu thành cái gì? - Nói rồi Phương Di đứng dậy - Và nhớ, cố tìm được một tên bạn trai đàng hoàng để đấu cho có cặp, ít nhất cũng đừng như tên lúc nãy. Tôi chờ cậu.
Sau khi nó đi, Gia Hiên gục đầu xuống ghế khóc thảm thiết. Khóc cho sự ngu dại của mình. Vài ngày sau đó, Gia Hiên chuyển trường cùng với đám bạn kia. Chẳng ai buồn quan tâm hay tạm biệt cũng như luyến tiếc, điều đó làm nó thấy hơi vô tâm, giống như trước kia, giống cái cách đối xử của bọn họ với nó. Dù sao điều cần nói cũng đã nói rồi. Mong rằng trả thù, có thể một lần nữa làm Gia Hiên cố gắng chứ không phải vùi đầu vào địa ngục.
- Năm mới sắp đến rồi, các cậu định đi đâu đây? - Hàn Như chống cằm hỏi nó.
- Mình có lịch rồi. - Phương Di vẫn điềm nhiên làm bài tập mà không biết hai đứa bạn đang nháy mắt nhau.
- Có kế hoạch hẹn hò rồi à? Chu đáo quá. - Dương Hạnh thốt lên ganh tỵ.
- Mình đi một mình.
- Hả? Tên đó không đi cùng cậu sao? - Nghe Hàn Như hỏi đột nhiên nó nhớ lại hôm đó. Mặc dù không biết là hắn có đi hay không nhưng nó đã xin phép và chuẩn bị mọi thứ rồi. Chỉ đợi thứ bảy ngày mai xuất phát thôi.
Một buổi sáng đẹp trời, Phương Di đeo ba lô lên vai ngóng nhìn sang nhà hắn. Vậy là thật sự không đi sao? Phương Di thở dài rồi bắt taxi đến nhà ga. Hai vé ngồi cạnh nhau, giờ chỉ có mình nó ngồi đây. Dù sao ở đó phong cảnh cũng hữu tình, đúng là một nơi lãng mạn để du lịch. Phương Di nhét tai nghe rồi thiếp đi.
Đến khi tỉnh dậy thì đã thấy qua trưa. Phương Di đưa mắt nhìn cảnh vật bên ngoài, vô cùng thích thú, còn muốn lấy máy ảnh tranh thủ ghi hình lại. Kỳ lạ! Đột nhiên nó thấy bên cạnh đầy đầy. Có người?! Không phải cái ghế này của hắn sao? Người đó ngủ rồi, còn xoay mặt sang bên kia, làm nó không biết làm thế nào.
- Này... anh ơi, anh hình như nhầm ghế rồi. - Phương Di chọc cánh tay của người kia, anh ta rục rịch một lúc rồi mè nheo.
- Không nhầm đâu. - Giọng nói thật quen. Nếu như mà không lè nhè thì...
- Anh là ai thế? - Phương Di giật mình đứng dậy.
- Là bạn trai em đây. Em làm cái gì mà hét lên thế? Không để cho người ta ngủ hả? - Gia Hy xoay lại cằn nhằn.
- Sao anh lại ở đây? - Phương Di chớp mắt nhìn.
- Vé của anh, sao anh lại không đi? - Hắn bây giờ mới tỉnh ngủ.
- Không phải nói ở nhà sao?
- Đổi ý rồi. - Phương Di nhếch môi ngồi xuống.
- Xí, còn tỏ vẻ thanh cao. - Nó bĩu môi.
- Ồn quá, em làm anh thức giấc rồi đấy. Bây giờ thì ngồi yên làm cái gối cho anh ngủ đi. - Gia Hy kéo sát lại, gối đầu lên vai nó ngủ ngon lành. Phương Di bất lực.
Điểm đến là một vùng biển rất xa so với thành phố. Phương Di hớn hở thăm thú xung quanh. Gió từ những cánh đồng thổi vào lùm cây xanh mát đung đưa. Bầu trời cao vút, thỉnh thoảng lại có những chim hải âu đùa nghịch với vài đám mây bồng bềnh.
Nó chậm rãi nhịp chân theo con đường ven nhỏ sau một chuyến xe buýt từ nhà ga đến đây. Điều kỳ lạ là không hề có địa chỉ nhà. Nó chỉ còn biết dò hỏi những người xung quanh và nhờ đến sự giúp đỡ của hắn để nhận diện. Thời gian lâu như vậy, cũng không biết căn nhà có thay đổi gì hay không.
- Mệt quá! - Nó vuốt mồ hôi trên trán, thở phì phò.
- Vì vậy anh mới nói em về khách sạn ngủ cho nhanh, bây giờ trời cũng sắp tối rồi! - Gia Hy khó chịu từ nãy đến giờ. Hắn quay một vòng đi về khách sạn lúc nãy ngang qua nhưng chợt sững lại.
Ở sâu trong những con hẻm, xen giữa những ngôi nhà giống nhau, có một căn nhà cũng như vậy, nhưng lại không giống vậy. Trước nhà có một cây hoa giấy đung đưa như đang hòa mình vào điệu valse quyến rũ.
Phương Di nhìn theo ánh mắt sững sờ của hắn, phát hiện thì ra đây chính là cái nơi mà hắn từng sống trước đây. Cổ kính, ấm áp, bình dị. Đi ra là một ông chú đã 50, thoạt nhìn thì chẳng có gì đặc biệt từ vóc dáng đến trang phục nhưng gương mặt đó...
- Chú ơi!
Phương Di vẫy tay gọi lớn rồi chạy thật nhanh đến chỗ ông, hớn hở ra mặt, khoe nụ cười đẹp nhất. Người đàn ông nghe tiếng gọi thì chau mày quay lại, ông ngạc nhiên nhìn một cô gái thành phố đang chào mình. Phương Di cúi đầu theo lễ nghi đàng hoàng rồi vén mái tóc lòa xòa vì gió:
- Cháu chào chú ạ.
- Ờ, cháu là... - Ông nheo mắt, không chắc mình đã từng gặp qua người này.
- Cháu là bạn gái của con trai chú ạ! - Phương Di mạnh dạn giới thiệu, rồi đứng nhích người sang một bên, lộ ra gương mặt tuấn tú nhưng vẫn tỏ vẻ lạnh lùng trước ba mình.
Ba hắn kinh ngạc một hồi lâu rồi mắt rưng rưng nhưng không dám nhào ôm lấy con trai vào lòng, chỉ sợ khi ông chạm vào sẽ lập tức trở thành ảo ảnh.
- Ừm, chào. - Hắn vẫn không nhìn thẳng vào mặt ba.
- Sao anh ăn nói trống không thế? - Nó than phiền - Chú đừng để ý, anh ấy ở thành phố nên về đây có chút không quen thôi.
- Ờ, hai đứa, hai đứa vào nhà đi.
Ông như không tin vào mắt mình, niềm hạnh phúc lớn nhất lại được gặp đứa con trai quý hóa ngay vào dịp năm mới, còn có gì vui hơn đối với một lão già đơn thân chứ.
Đây là vùng đất ven biển, cho nên cuộc sống vô cùng tấp nập và nhộn nhịp. Những con thuyền đánh cá hằng ngày cập bến, rồi lại rời đi, để lại gió biển và hải sản mang đầy hương muối. Vì vậy, nó thích nhất là gió. Đấ đai màu mỡ làm cho ruộng lúa phát triển vô cùng tốt. Những căn nhà xập xệ đơn sơ nhưng vô cùng ấm cúng và mang lại cảm giác thanh bình.
Phương Di ngửa mặt ra ngoài cửa sổ tận hương hương biển phả vào mặt. Nó ở căn phòng của hắn trước đây, còn hắn thì ngủ cùng ba, hết cách rồi, cho dù hắn có không muốn cũng đành chịu thôi.
- Hải sản ở đây ngon thật chú nhỉ? - Phương Di ngồi vào bàn ăn sau khi tắm rửa sạch sẽ. Nồi lẩu sôi sùng sục.
- Nếu cháu thấy ngon thì ăn nhiều vào nhé! - Ba hắn tận tình hiếu khách, còn không quên nhìn biểu hiện của hắn. Ngày xưa, món này là món hắn thích nhất. Gia Hy chần chừ cầm đũa, mím môi.
- Dạ! - Phương Di gắp ngay một lát mực cho vào miệng rồi lóng ngóng vì nóng - A. Nóng! - Nó lấy tay quạt.
- Cho chừa cái tật ham ăn. - Gia Hy nói đểu, rồi cũng ngoan ngoãn gắp một miếng vào miệng.
Nước lẩu tan vào đầu lưỡi, hương thơm cuộn lên cánh mũi, vị mặn mặn cay cay giải toả thần kinh đang có chút không thoải mái của hắn. Hương vị vẫn vậy, mùi thơm vẫn vậy, khung cảnh vẫn vậy, chỉ có điều con người đã thay đổi.
- Ngon không? Tại lâu rồi ba cũng không có làm, ở một mình thì ăn lẩu làm gì chứ. - Ông cười xuề xòa gãi đầu.
- Ừm, cũng được.
- Này, sao anh nói thế? - Nó uống hết ngụm nước - Phải nói là quá ngon. Ở thành phố làm gì có món này. Mà chú biết tụi cháu không có địa chỉ nên lòng vòng khu này suốt mấy chục phút đấy ạ, có điều vừa nhìn thấy chú, cháu nhận ra ngay. Bởi vì hai ba con thật sự rất giống nhau.
- Vậy hả? Các cháu định ở bao lâu thì về?
- Dạ, chắc cũng không lâu đâu ạ, chắc sáng ngày kia thì về, vì còn phải chuẩn bị đón năm mới nữa
- Nhanh vậy sao? Ở đây thằng Hy nó dẫn cháu đi chơi nhiều chỗ vui lắm.
- Xưa khác bây giờ khác, làm sao biết được chứ? - Hắn vẫn nói cộc lốc.
- Ba biết là con biết mà... - Ông cười hiền từ - Thôi ăn mau đi cháu.
- Vậy sao? Có nên dẫn em đi chơi không? - Phương Di tưởng tượng đến việc đi chơi thì không khỏi cảm thán.
Cứ vậy, suốt buổi ăn chỉ có hai chú cháu là ngồi huyên thuyên, hắn thì thỉnh thoảng thấy nó quá lời mới chen vào thôi. Nhưng lại không biết ba hắn cởi mở như vậy, hắn tưởng ông sẽ lạnh lùng như đối với mẹ. Ăn xong, Phương Di chủ động vào rửa bát phụ với chú, để hắn ngồi chơi game.
- Thằng Hy ngoài đó sống tốt không cháu?
- Dạ vâng, anh ấy sống tốt lắm chú. Còn có rất nhiều bạn nữa.
- Tốt quá! Chú còn tưởng... còn tưởng sau lần đó nó sống tách biệt chứ, thật may nhờ có cháu... - Ba hắn nhờ khơi chuyện mà biết được nó và hắn quen nhau lâu như vậy.
- Đâu có ạ! Tự anh ấy kết bạn thôi. - Nó ngại ngùng cúi đầu.
- Cảm ơn cháu nhiều lắm, đây là lần đầu tiên nó chủ động về thăm chú. - Ông nghẹn ngào - Nhờ có cháu.
- Chú đừng như vậy ạ. Thật ra... - Phương Di cúi đầu tiếp tục rửa bát - Thật ra anh ấy cũng rất nhút nhát giống chú. Cho nên nếu cả hai người cùng không nói gì thì sẽ chẳng có gì thay đổi cả. Nếu chú chịu mở lòng với anh ấy một chút, có lẽ anh ấy sẽ đáp lại chú dù chỉ là chút ít.
- Cũng đúng nhỉ? - Ba hắn trầm ngâm hồi lâu rồi nhoẻn miệng cười - Thằng Hy có bạn gái tốt thật!
Đó là lần đầu tiên hai đứa cùng về nhà ba hắn chơi. Có những cảm xúc mà hắn chưa từng thể hiện trước mặt nó, nhưng nó cũng mường tượng ra con người của hắn trước đây.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro