Chương 10: Tài liệu tiếng Anh


Cố Thanh Khê không khỏi ngây người khi nghe lời này của anh, sau khoảng khắc ngây người, cô lại hơi nghi ngờ, cô nhớ tối hôm qua lúc đưa mình lên huyện, anh cũng để cô xuống một chỗ, chứ không đèo cô tới tận trường. Cô tò mò hỏi: "Cậu không muốn để bạn học của tôi nhìn thấy cậu à?"

Tiêu Thắng Thiên hơi cứng đờ mặt lại, rồi vẫn gật đầu thừa nhận: "Ừ."

Cố Thanh Khê kinh ngạc hỏi: "Tại sao?"

Anh xấu hổ hả?

Tiêu Thắng Thiên do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn nói: "Thanh danh của tôi không tốt."

Cố Thanh Khê nghe thấy vậy mới hiểu ra, cũng hơi bất ngờ nhìn anh.

Anh cảm thấy thanh danh của mình không tốt, nên không muốn liên lụy tới mình, sợ người khác hiểu lầm mình?

Cố Thanh Khê tò mò nghĩ như vậy, qua một lúc lâu sau, cô lại hỏi: "Sao? thanh danh của anh không tốt?"

Trên thực tế... cũng không có gì, chỉ là cậu thiếu niên không có ai quản, phong cách làm việc hơi ngang ngược tùy hứng thôi, chứ có làm mấy chuyện ác như gϊếŧ người cướp của gì đó đâu, đúng không?

Sau này anh công thành danh toại, rất nhiều phóng viên đi tới huyện phỏng vấn những đồng hương năm xưa, cũng có một vài hồi ức về Tiêu Thắng Thiên, nhưng đó đều là chuyện tốt.

Tiêu Thắng Thiên mím chặt môi, đôi mắt đen nhánh trầm mặc nhìn cô. Im lặng không nói gì.

Cố Thanh Khê cũng hơi hốt hoảng khi bị Tiêu Thắng Thiên nhìn thế này, nhưng lại không thể nói ra được là hoảng hốt vì điều gì.

Cô hơi mất tự nhiên quay mặt nhìn sang chỗ khác, lúc giữa trưa có khá nhiều người đi qua đi lại trước cửa tiệm mỳ nhà nước, còn có cụ già mặc áo vải cân màu lam bế đứa bé chảy nước mũi vội vàng đi qua.
Tiêu Thắng Thiên chợt lên tiếng, nghe giọng nói của anh có vẻ hơi buồn rầu: "Vậy cô cảm thấy danh tiếng của tôi có được không?"

Tiếng nói này như mang theo tia lửa truyền vào trong tai Cố Thanh Khê, cô dần cảm thấy hai vành tai mình nóng bừng lên.

Cô cắn cắn môi, lí nhí nói: "Hình như không được tốt cho lắm."

Cũng vì sống lại một đời, biết được chuyện về sau của anh, nên cô mới nhìn anh theo góc độ khác. Nếu không, bằng vào hành động vừa tắm phía sau bụi lau sậy vừa gọi tên cô của anh, cô chỉ hận không thể phớt lờ anh, nhìn thấy anh là vội vàng chạy mất, sợ bị anh bắt nạt.

Nghe cô nói vậy, ánh mắt của Tiêu Thắng Thiên thoáng vẻ phiền muộn, nhưng anh vẫn nói: "Ừ, thôn làng mười dặm quanh đây đều biết con người của tôi, tôi không phải là người tốt gì. Nhưng cô thì khác, cô là học sinh trung học phổ thông ở huyện, người khác thấy tôi nói chuyện với cô, nhỡ người ta hiểu lầm gì đó, lại sẽ không tốt với cô."
Cố Thanh Khê nghe anh nói vậy, chợt hiểu ra được điều gì đó.

Cô nhớ tới Tiêu Thắng Thiên đầy cô đơn ngồi ở bên cạnh mình trên chiếc máy bay tư nhân đó. Lúc đó trong đầu cô chỉ nghĩ, người như anh muốn kiểu phụ nữ nào chẳng được, rất nhiều cô gái trẻ tuổi đôi mươi muốn lấy anh làm chồng.

Nhưng dường như anh không ai muốn ai cả.

Cố Thanh Khê mơ hồ nhận ra được một mặt của anh thời niên thiếu ngây ngô, cảm giác tự ti không biết từ đâu ra đã khắc sâu trong lòng anh, cứ vậy quấy nhiễu anh suốt nhiều năm.

Cô nâng mi mắt lên, nhìn thẳng vào anh.

Trời rất lạnh, làm khói trắng phả ra từ mũi như quanh quẩn xung quanh bọn họ, hơi thở của anh cũng dần trở nên nặng nề.

Cô nhìn hai gò má hơi đỏ ửng của anh, cuối cùng nói: "Tôi không sợ, anh sợ cái gì."

Lời nói nhẹ nhàng mềm mại này phiêu tán trong không trung, hòa vào trong gió lạnh, lại như dòng suối ấm chậm rãi chảy từ trong khe núi ra, chảy vào trong lòng Tiêu Thắng Thiên.

Tiêu Thắng Thiên như ngừng thở, mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trắng nõn của cô, trong giọng nói trong trẻo hơi mang theo ý trách cứ: "Nhỡ người khác hiểu lầm thì sao, vậy phải làm sao bây giờ?"

Cố Thanh Khê bị anh nhìn đến nóng bừng cả mặt, cắn môi lý nhí nói: "Quản người khác làm gì! "

Nói xong lời này, cô hơi không chịu nổi nữa, xấu hổ xoay người muốn rời đi.

Ánh mắt của anh quá nóng bỏng, cũng quá trực diện, cô bị anh nhìn đến gần như không thở nổi.

Thấy cô muốn chạy, Tiêu Thắng Thiên vội nói: "Đừng đi, vừa rồi tôi bảo là có chuyện muốn tìm cô còn gì."

Cố Thanh Khê đưa lưng về phía anh, không quay đầu lại nói: "Chuyện gì, anh nói mau lên, buổi chiều tôi còn có tiết học."

Tiêu Thắng Thiên nghe thấy vậy cũng không dám trì hoãn nữa, anh nhìn xung quanh thấy không có ai chú ý tới nơi này, mới thấp giọng nói: "Tôi quen biết một người, người đó nhận việc thu dọn một số tài liệu trong văn phòng bỏ bỏ hoang, trong đó có một số tài liệu không biết là lấy từ đâu về, đáng lẽ nên đốt hết lúc dọn dẹp. Nhưng người đó tham lam nghĩ muốn giữ lại làm chất đốt, nên không thiêu hủy hết, bây giờ kiểm tra lại mới phát hiện ra trong đó có mấy quyển sách tiếng Anh, nghe nói đều là tiểu thuyết và sách nước ngoài, giờ người đó đang không biết giải quyết thế nào, nói không muốn gặp rắc rối nên muốn giải quyết càng sớm càng tốt."

Nghe thấy những lời này, hai mắt của Cố Thanh Khê dần sáng lên, cô không ngờ là còn có loại chuyện này.

Tiêu Thắng Thiên tự nhiên thấy được thần thái trong mắt cô, vẻ mặt của anh cũng dần hòa hoãn lại, thấp giọng nói: "Cô có muốn không?"

Cố Thanh Khê gật đầu thật mạnh.

Muốn, đương nhiên là muốn rồi, quá muốn là đằng khác.

Tài liệu học tập ở thời đại này quá thiếu thốn, ở nơi nhỏ bé này của bọn họ lại càng thiếu thốn hơn, một ít tài liệu tiếng Anh đã là rất hữu ích với cô rồi. Dù đó có là tiểu thuyết, cô chỉ cần chịu khó học, đọc nhiều, học thuộc nhiều, chắc chắn sẽ hỗ trợ cô trong kỳ thi vào đại học.

Cô gần như là đói khát nhìn anh: "Phải thế nào anh ta mới cho tôi?"

Sau khi phấn khích xong cô mới nhớ ra, mình không có tiền không phiếu sách, người ta dựa vào cái gì tặng quyển sách tiếng Anh này cho mình chứ?

Nghe thấy cô nói vậy, Tiêu Thắng Thiên không khỏi cười nói: "Người ta cũng không cần điều kiện gì cả, cô muốn thì được rồi, chờ qua hai ngày nữa tôi sẽ đi tìm cô."

Cố Thanh Khê vội nói: "Người ta muốn cái gì, cậu nói cho tôi biết đi."

Hiển nhiên là Tiêu Thắng Thiên cũng không để tâm cho lắm: "Được rồi."

Cố Thanh Khê suy nghĩ rồi vẫn nói: "Loại chuyện này... không thể cưỡng cầu được, nếu không được thì thôi đi nhé, thật ra tôi cũng không cần quá đâu."

Tiêu Thắng Thiên hơi nhướn mày nhìn cô, nói: "Biết rồi."

Sau đó anh lại trở về quán mì, bát mỳ thịt bò vốn nóng hổi cũng đã nguội.

Người ngồi phía đối diện anh tên là Hoắc Vân Xán, cha mẹ đều công tác ở ủy ban huyện, gia cảnh cực tốt, nhưng học đến cấp hai là không học nữa, sau này chạy ra ngoài xã hội lăn lộn, tình cờ có cơ hội làm quen với Tiêu Thắng Thiên, hai người là cá mè một lứa ăn nhịp với nhau.
Hoắc Vân Xán nhàn nhã nhìn anh, trên mặt tràn đầy ý cười, thấy anh trở lại, anh ta nói: "Oh, còn biết đường trở lại à? Tôi còn tưởng cậu cun cút đi theo đuôi con gái nhà người ta rồi!"

Tiêu Thắng Thiên trợn mắt nhìn anh ta, không thèm đáp lại lời này, cầm đũa lên ăn mỳ của mình.

Bữa mì thịt bò này là Hoắc Vân Xán mời anh, do lần trước anh làm việc giúp anh ta.

Hoắc Vân Xán rướn cổ lại gần: "Nói đi, cô gái nhỏ ở đâu ra đấy, tôi thấy cũng thanh thần đấy?"

Tuy mặc áo bông họa tiết hoa màu xanh rộng thùng thình, nhưng vẫn có thể nhìn ra dáng người thon thả tinh tế, khuôn mặt cũng trắng trẻo xinh đẹp, hai đuôi sam nhìn càng chọc người hơn.

Tiêu Thắng Thiên đột nhiên cảm thấy hối hận, đáng lẽ anh không nên chạy ra ngoài ngay trước mặt Hoắc Vân Xán, nhưng vẫn nói: "Học sinh trung học huyện, đang học trung học phổ thông."
Hoắc Vân Xán thán phục nói: "Là học sinh trung học phổ thông cơ à, chẳng trách có khí chất của người trí thức!"

Tiêu Thắng Thiên lười đáp lại anh ta, tiếp tục cúi đầu ăn mì.

Hoắc Vân Xán chợt hiểu ra: "Chẳng trách cậu hỏi tôi về mấy quyển sách tiếng Anh kia! Hóa ra là muốn cầm đi lấy lòng nữ sinh trung học phổ thông người ta."

Tiêu Thắng Thiên nâng tầm mắt lên, thấp giọng hỏi: "Nói, rốt cuộc là sách tiếng Anh gì?"

******

Sau khi tách ra với Tiêu Thắng Thiên, Cố Thanh Khê nghĩ tới cảnh tượng vừa nãy, trong lòng vẫn cảm thấy rối bời, nhưng cũng tràn đầy mong đợi.

Gió thổi mạnh, trời cũng rất lạnh, cô khoanh hai tay khép chặt áo bông hoa cũ trên người, cúi đầu đi vào trong trường học.

Có lẽ trước kia cô biết, nhưng lại không dám xác định. Còn bây giờ, cô đã gần như khẳng định, khẳng định hồi còn trẻ Tiêu Thắng Thiên từng có tình cảm đặc biệt với mình.

Suy nghĩ này khiến Cố Thanh Khê không khỏi suy nghĩ miên man, nhưng những suy nghĩ miên man này lại mang theo sự rối rắm không nói thành lời.

Tại sao cô lại đỏ mặt tim đập tràn đầy mong đợi khi nhắc tới anh? Là vì sự thành công của Tiêu Thắng Thiên ở đời trước, hay là vì anh sẵn sàng đưa tay ra giúp đỡ vào lúc mình tuyệt vọng nhất, hay chỉ là vì Tiêu Thắng Thiên của hiện tại?

Cố Thanh Khê nhớ lại quá khứ giữa mình và Tiêu Thắng Thiên.

Cô biết, kể từ ngày Tiêu Thắng Thiên để trần gọi tên cô ở sau bụi lau sậy đó, cô đã định vị anh là kẻ du thủ du thực không học vấn không có công việc chính đáng. Nếu là lúc trước, chắc anh đã bị bắt lại mang đi cải tạo.

Đến sau này gặp lại anh, cô lúc nào cũng dè dặt né tránh, sợ chọc tới kẻ lưu manh này, lại rước họa vào thân.

Vì vậy lúc thi trượt đại học, đi ra ngoài tình cờ gặp phải Tiêu Thắng Thiên , cô cũng chỉ coi anh là một người không liên quan.

Vậy nên cô nghĩ, nếu không có những ký ức của đời trước, Cố Thanh Khê mười bảy tuổi và Tiêu Thắng Thiên mười bảy tuổi chắc chắn sẽ không có bất cứ liên quan gì, cuộc gặp gỡ bên bụi lau sậy chỉ như đợt sóng trào giữa cuộc đời của bọn họ, khiến cuộc đời của bọn họ giao thoa lẫn nhau, nhưng sau khi sóng lặng, cuộc đời của bọn họ lại như hai đường thẳng giao nhau, rồi mỗi người đi về một hướng càng lúc càng xa.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro