Trường Giang bị động nhưng nhanh chóng trở lại dáng vẻ cao ngạo ban đầu. Anh đứng dậy, ôn tồn nói:
- Ừ, em đi đi. Coi như vấn đề này em đã hiểu rồi nhé
Vỹ Dạ nghe vậy thì lao ngay ra khỏi phòng học. Cô đi trên hành lang cùng đôi chân không vững, cơ bản chính là vì chiếc quần lót ấy vẫn rung lên, dâm thủy đang ồ ạt rồi. Vỹ Dạ chạy đến thư viện, nơi này hầu như không 1 ai tới. Học sinh ở đây có gì thắc mắc là tra mạng, đâu mất thời gian đọc vài quyển sách sớm đã giăng bụi. Vỹ Dạ ngồi xuống ghế, mồ hôi đã chảy thành hột trên trán, cánh môi kia mấp máy lên, hai tay Vỹ Dạ cấu vào nhau. Cô nên làm gì? Cùng lúc đó, Trường Giang dõng dạc nói:
- Tí nữa trống thì cả lớp về tự nhiên nhé. Tôi đi trước
Ai ai nghe vậy liền đứng lên, hùng hồn chào anh thật to:
- NGHIÊM
Trường Giang dời khỏi lớp, trên tay cầm theo chiếc điều khiển có gắn định vị. Anh cười gian xảo rồi thẳng đường tới thư viện. Đến đây, Trường Giang nhẹ nhàng bước vào, đứng nép sau tủ sách, lặng lẽ quan sát hành động của Vỹ Dạ. Anh bấm nút rung cao nhất, khoái cảm nhất. Vỹ Dạ vừa cố đè nén khoái cảm, nay bị dồn thêm khiến cô rên to lên:
- Ah..chết tiệt
Anh thích thú đứng ngắm cô. Vỹ Dạ vì không biết sự có mặt của anh, nặng miệng:
- A...đi chết đi Võ Vũ Trường Giang...Tên khốn....Hức...Tên yếu sinh lí...Tên ức hiếp người.....Tên chó chết
Mọi lời thầm rủa được cô phun hết ra. Dâm thủy đã thấm xuống ghế, chảy xuống sàn rồi. Vỹ Dạ hơi sợ. Tay cô nắm chặt gấu váy, môi bặm chặt:
- Ah..nhiều..ưm....Tên khốn nạn Võ Vũ Trường Giang
Anh hầm mặt lại, trên miệng cười tinh tế, có hơi cay đắng. Anh đi lại sát tai cô:
- Tên khốn đấy đây rồi
Vỹ Dạ xanh mặt. Cô chầm chậm quay mặt lại. Trường Giang đen mặt, liếc con mắt sắc lẹm nhìn cô. Cả người Vỹ Dạ bị nhấc cao lên, đặt xuống bàn. Trường Giang đập tay sang hai bên, chống mạnh xuống khiến cô hơi sợ:
- Giang...
Trường Giang tức giận, bóp cằm cô mạnh bạo, hôn 1 nụ hôn sâu, hút trọn hô hấp của Vỹ Dạ. Cô cố ẩn anh ra, lấy lại hơi thở 1 cách khó nhọc. Trường Giang kéo cô đứng dậy, xoay lưng cô lại, miệng nói:
- Thử cảm giác chơi từ đằng sau nhé trò cưng?
Lần này chiếc chân váy bị kéo xuống dưới đất, chiếc quần lót cũng từ đó kéo theo. Côn thịt được anh rút ra, nhẹ nhàng ma sát với hoa nguyệt ẩm ướt kia. Rồi bắt đầu anh đâm thẳng vào, Vỹ Dạ rên lên:
- Ư..Giang..chúng ta...vừa..xong mà
Anh ra vào nhịp nhàng, nhấp lên vách thịt tạo tiếng nhóp nhép nhóp nhép. Phía trên thì cái miệng yêu kiều cũng cất tiếng:
- Hơm...sâu...ơm...ưưư
Trường Giang mỉa mai:
- Tôi bị chê yếu sinh lí nên đang cần cố gắng hơn
Hai tay anh bóp lấy hai trái bồng đào bên trên, xoa nắn chúng 1 cách kinh nghiệm, cái miệng nhỏ của Vỹ Dạ cũng bị anh thao trọn, hai chiếc lưỡi dây dưa nhau, cả dic̣h bọt chảy hết xuống áo sơ mi. Đặc biệt nơi hoa nguyệt trơn trượt khiến anh thỏa mãn vô cùng. Hai vách thịt ôm lấy côn thịt 1 cách mềm mại, hoa nguyệt cứ mút ra mút vào chiếc kẹo to lớn này. Vỹ Dạ xấu hổ lắm, cô không thể như này được, chân cô mỏi nhừ, hai đùi bị bành sang hai bên, ngực cô cứ trướng to lên. Cơ thể cô những lúc bên anh không bao giờ nghe lời, chúng thật hư nga. Trường Giang cúi xuống hõm cổ, 1 tay vẫn bóp ngực, 1 tay rời xuống phần mu. Tại đây, anh nhẹ nhàng vuốt ve đám lông tơ mềm mại, tìm đến hạt lựu nhỏ xinh mà bóp bóp nó thoải mái. Vỹ Dạ rên lên:
- A...a Giang...bỏ tay...nó ngứa
Anh bỏ tay mình ra, ngón tay nhanh chóng thấm được dịch mật. Trường Giang bóp miệng cô hình chữ O, ngón tay cùng dịch mật được anh nhét vào, làm hành động như côn thịt với hoa nguyệt thu nhỏ. Cửa miệng cô nhỏ quá, mới hai ngón tay của anh mà đã có vẻ mỏi nhừ. Vậy đến lúc tiếp nạp thêm côn thịt kia thì cô sẽ làm sao đây?
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro