Chương 17: Ngụy tổng, có muốn lên ngồi một chút không?

Edit: Yuu

Lưu Kỳ nhìn đến Đồng Kiều, xong ngươi lập tức trở nên phẫn nộ.

"Đồng Kiều!"

Lúc Đồng Kiều quay lại xem ai gọi mình, cách đó không xa Lưu Kỳ cũng hô tên của cô, nghe giọng điệu này giống như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy.

Nhìn thấy từ cửa chính đi tới một người đàn ông, Đồng Kiều còn chưa kịp kinh ngạc.

Lưu Kỳ đã đỡ lấy Trương Cưu đi tới trước mặt nàng.

Đồng Kiều lui lại một bước, cùng hai người bọn họ duy trì một khoảng cách, giọng điệu lãnh đạm: "Có chuyện gì sao?"

Lưu Kỳ trong khoảng thời gian này, mọi chuyện đều không thuận lợi, tâm tình bực bội không chỗ phát tiết, bây giờ thấy Đồng Kiều, cảm xúc trong nháy mắt bộc phát: "Cô nói xem có sao không, phong làm việc của tôi bị niên phong có phải do cô giở trò? Những tin tức trên mạng có phải do cô phát ra hay không?!"

Đồng Kiều đem ngón tay hắn đang chỉ mình gạt qua một bên, cau mày nói: "Anh có bị bệnh không."

Nếu như cô có bản lãnh này, còn có thể để hắn ức hiếp mình lâu như vậy sao?

"Đừng không thừa nhận, chính là cô, tôi cho cô biết, bây giờ cô tốt nhất là dừng ngay mấy cái thủ đoạn dơ bẩn đó, bằng không thì chờ đến khi tôi đông sơn tái khởi, liền chơi chết cô."

"Cậu sẽ không có cơ hội này." Một giọng nói trầm thấp ôn nhã vang lên.

Đồng Kiều xoay người nhìn, mới vừa rồi Ngụy Cẩn Hằng còn đứng ở mấy chục mét ngoài kia bây giờ đã vô tới chỗ cô.

Một thân tây trang đen, tay trái đặt sau lưng, tay phải không ngừng xoay xoay vòng tay màu đen.

Đồng Kiều cũng cảm thấy vòng tay này của Ngụy Cẩn Hằng rất đẹp, nghe Ngụy Cẩn Hằng nói đây là loại gỗ tốt hơn trầm hương, gọi là gỗ kỳ nam.

Cái vòng tay này rất có giá trị.

Đồng Kiều không biết Ngụy Cẩn Hằng có được cái vòng này mất bao nhiêu tiền, bất quá nhìn trình độ của hắn, hẳn là giá cả không ít.

Phía sau hắn, trợ lý Cao Viễn còn bưng thêm một cái hộp gỗ.

Hắn biểu lộ lạnh nhạt, khóe môi vểnh lên, có một loại khí thế nho nhã thoát tục.

Lưu Kỳ cùng Trương Cưu hai người đồng thời nhận ra người đến là ai, đều kinh ngạc mở to hai mắt nhìn.

"Ngụy, Ngụy Tổng."

Ngụy Cẩn Hằng ngước mắt nhìn về phía Lưu Kỳ.

"Lưu Kỳ?"

Nghe được tên của mình, Lưu Kỳ trên mặt lộ ra một tia kinh ngạc.

Ngụy Cẩn Hằng, nhân vật lớn như vậy mà lại nhớ tên của hắn?

"Đối với phụ nữ, nói dọa cũng không phải là thói quen tốt."

Nói xong ánh mắt của hắn chuyển hướng nhìn về phía Đồng Kiều, nói với cô: "Em đi trước."

Đồng Kiều gật gật đầu, lãnh đạm nhìn Lưu Kỳ một chút, quay người đi vào khu nội trú.

Lưu Kỳ cũng không có cản cô, nhìn cô đi xa, đem ánh mắt thu hồi, nhìn về vị đại nhân phía trước mặt.

"Ngụy Tổng, ngài ··· "

Hắn muốn biết là Ngụy Cẩn Hằng sẽ nói với hắn cái gì, kết quả sau khi Đồng Kiều đi, đối phương liền ngay cả ánh mắt cũng không bố thí cho hắn, trực tiếp quay người khu nội trú.

Để lại hai người mặt đầy u phẫn..

Đợi đi xa, Cao Viễn hỏi: "Ngụy Tổng, ngài thấy như thế nào?"

"Hắn không phải nói, chờ hắn đông sơn tái khởi, liền thu thập Đồng Đồng a."

Cao Viễn trong nháy mắt liền hiểu ý tứ trong lời của hắn: "Tôi hiểu được, Ngụy Tổng."

Đồng Kiều còn đang suy nghĩ Ngụy Cẩn Hằng vì sao lại đến đây.

Đi vào phòng bệnh, cô liền không có tâm tư khác.

Mới một tuần không gặp, mà trạng thái của ba Đồng đã không bằng trước kia.

Nhìn thấy Đồng Kiều, mẹ Đồng đỏ cả mắt.

"Đồng Đồng, sao con lại tới đây?"

Đồng Kiều nhìn ba Đồng trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt.

"Bố ·· chuyện gì xảy ra?" Giọng nói Đồng Kiều rung động

Ba Đồng vì không muốn làm cô lo lắng nên một mực nói không có gì.

Đồng Kiều cũng không phải đứa trẻ ba tuổi, nhìn ba Đồng sắc mặt không có tí huyết sắc nào, làm sao có thể không có việc gì.

Cô lấy cớ đi toilet, ra phòng bệnh, nghĩ muốn đi tìm bác sĩ của ba Đồng tìm hiểu tình hình một chút.

Cô đứng bên ngoài cửa phòng bác sĩ chủ nhiệm, nghe được bên trong có tiếng trò chuyện

Cô thông qua cửa sổ nhùn thấy bóng lưng của một người đàn ông, bên cạnh một thân tây trang Cao Viễn, lại là Ngụy Cẩn Hằng.

Hắn ngồi trên ghế, trước mặt bày ra một cái hộp, chủ nhiệm Đường đang cầm cái kính lúp nghiên cứu món đồ chơi trên bàn

Xem ra hai người còn muốn trò chuyện thật lâu, Đồng Kiều dứt khoát ngồi ở  trên ghế dài bên cạnh, sốt ruột chờ.

Sau mười phút, cửa bị mở ra, bác sĩ Đường  cùng Ngụy Cẩn Hằng cùng nhau đi ra.

Nhìn thấy Đồng Kiều chợt sững sờ.

Ngược lại bác sĩ Đường mở miệng trước : "Đồng Đồng, có chuyện gì sao?"

Đồng Đồng lập tức đứng lên, len lén liếc Ngụy Cẩn Hằng đang đứng bên cạnh.

"Đường chủ nhiệm, cháu muốn biết một chút về bệnh tình của cha"

Bác sĩ Đường có chút khó khăn nhìn đồng hồ, Đồng Kiều lúc này mới phản ứng được, hiện tại đã là sáu giờ chiều, đã đến lúc Đường chủ nhiệm tan ca.

"Không có ý chậm trễ thời gian nghỉ ngơi của chủ nhiệm, nhưng chút nữa  cháu phải lên máy bay đến đoàn làm phim, cho nên xin nhờ ngài."

Đường chủ nhiệm có chút ngượng ngùng nhìn về phía Ngụy Cẩn Hằng: "Cẩn Hằng, nhìn xem··· "

Vừa rồi hai người đã đã hẹn đi ăn cơm, thuận tiện trò chuyện tiếp về miếng huyết ngọc.

Ngụy Cẩn Hằng nhìn thoáng qua gương mặt tràn đầy sốt ruột của Đồng Kiều, từ tốn nói: "Cùng đi đi."

Bọn họ đến tiệm cơm là một nhà hàng nổi tiếng bên cạnh bệnh viện.

Trong phòng bao, Đường chủ nhiệm ngồi ở chủ vị bên trên, Ngụy Cẩn Hằng ngồi ở bên tay trái của, bên cạnh là Cao Viễn.

Đồng Kiều ngồi ở bên tay phải của Đường chủ nhiệm , vừa vặn cùng Ngụy Cẩn Hằng đối diện.

Trên đường đi, Đường chủ nhiệm đều cùng cô nố về tình huống của ba Đông, cho tới khi đồ ăn được mang lên hết.

Ngụy Cẩn Hằng ngẩng đầu một cái liền có thể nhìn thấy cô gái đối diện.

Hai mắt cô đỏ ửng, một mặt lo lắng, từ đầu tới đuôi cũng không có động đũa, hiển nhiên là không đói bụng.

Nói xong bệnh tình của ba Đồng, chủ đề dần dần kéo tới miếng Huyết ngọc mà Ngụy Cẩn Hằng mang đến

Có thể thấy Đường chủ nhiệm cũng là người yêu thích đồ cổ, lúc ăn cơm cũng không nhịn được một mực thưởng thức khối huyết ngọc kia.

Ngụy Cẩn Hằng rất ít nói, nhưng có thể thấy được hắn lắng nghe rất chân thành, thỉnh thoảng nói ra mấy câu, Đường chủ nhiệm đều là rất tán thưởng.

Đồng Kiều đối với món đồ của giưới thượng lưu thì không hứng thú.

Hiện tại cô chỉ để ý việc ba Đồng còn có thể kiên trì được bao lâu.

"Đường chủ nhiệm , Ngụy Tổng vậy mọi người  tiếp tục ăn, cháu về bệnh viện trước."

Cô muốn dành nhiều thời gian bên ba hơn , đợi lát nữa cô phải lên máy bay đến đoàn phim, lần này có thể đi hai đến ba tháng.

"Ngồi xuống." Không đợi Đường chủ nhiệm mở miệng, Ngụy Cẩn Hằng đã mở miệng nói.

Đồng Kiều sững sờ, ngẩng đầu nhìn hắn.

"Ăn chút cơm rồi đi." Ngụy Cẩn Hằng giọng điệu thanh lãnh nói.

Không tính cưỡng chế, nhưng cũng không phải giọng thương lượng.

"Em ăn không vô." Đồng Kiều nhìn xem hắn, vành mắt phiếm hồng.

Cô cũng không biết vì cái gì, ở trước mặt những người khác cô đều có thể kiên cường, duy chỉ có đến Ngụy Cẩn Hằng , trước mặt hắn cô lại rất yếu ớt.

Ngụy Cẩn Hằng  nhìn cô, không nói chuyện.

Bất quá Đồng Kiều không hề động đũa, cũng không có đứng dậy.

Đường chủ nhiệm  ngược lại là lý giải được tâm tình của cô, còn giúp cô giải thích cùng Ngụy Cẩn Hằng, để hắn đừng nên trách cô.

Qua mười phút đồng hồ, Đồng Kiều một mình suy nghĩ lung tung làm nước mắt rớt xuống.

"Em đi toilet chút." Nói xong cô cũng nhanh bước đi ra khỏi phòng bao.

Không kiềm chế được nước mắt nhue mưa rơi xuống.

Cô dứt khoát trốn ở cầu thang, ngồi xuống đem mặt chôn ở cánh tay, im ắng rơi lệ.

Lúc này, cô cảm giác có một bóng ma ụp xuống, đem ánh sáng bên trên đầu cô dập tắt đi

Cô nức nở ngẩng đầu, liền thấy Ngụy Cẩn Hằng lạnh nhạt đứng ở trước mặt.

Đồng Kiều cuống quít dùng tay đem nước mắt lau đi, thanh âm nghẹn ngào giải thích: "Em ·· em không muốn khóc, nhưng chính là nhịn không được."

Ngụy Cẩn Hằng không nói chuyện, duỗi ra đôi tay trắng thon dài.

Cơ thể cô nhỏ nhắn bị bắn ốm đứng dậy.
Ngón tay hắn lành lạnh đem nước mắt trên má cô lau đi, thanh âm trầm thấp thư giãn: "Đừng tự dọa mình, bác sẽ không có việc gì."

Đồng Kiều biết hắn chỉ là an ủi mình, nhưng nước mắt lại thật sự ngừng lại.

Ngụy Cẩn Hằng nhìn hốc mắt phiếm hồng của cô, nói ra: "Chờ một chút em còn muốn gặp cha mẹ em, khóc thành dạng này, để bọn họ thấy được chẳng phải là lo lắng hơn sao."

Đồng Kiều hít hít cái mũi, vô cùng đáng thương ngẩng đầu nhìn hắn; "Ngụy Tổng, em có thể ôm anh một cái không?"

Ngụy Cẩn Hằng ôm cô vào trong ngực, hai tay của Đồng Kiều ôm lấy eo hắn, cái trán chống đỡ vào ngực hắn cảm thụ được nhịp tim của hắn.

Cô ở trong lòng yên lặng đếm nhịp tim của hắn đang nhảy lên, tâm tình mới chậm rãi bình tĩnh.

Hai người một trước một sau tiến vào phòng bao, Đường chủ nhiệm nhìn ra được giữa hai người họ có chuyện không thích hợp nhưng lại rất thức thời giả bộ như không biết.

Kỳ thật bữa cơm này chính là Đường chủ nhiệm vì Ngụy Cẩn Hằng giúp hắn tìm một khối huyết ngọc thượng hạng mà cảm ơn.

Sau khi ăn cơm xong, bốn người cùng nhau lên xe, Cao Viễn ngồi tại ghế lái phía trước, Đường chủ nhiệm tự giác ngồi ở ghế lái phụ.

Đồng Kiều cùng Ngụy Cẩn Hằng ngồi ở chỗ ngồi phía sau.

Cảm xúc của Đồng Kiều vẫn rất sa sút, cúi đầu yên lặng móc ngón tay, đúng lúc này, một cánh tay duỗi tới, đem tay trái của cô giữ trong lòng bàn tay.

Đồng Kiều kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Ngụy Cẩn Hằng, hắn  cũng không quay đầu nhìn cô, vẫn như cũ nhìn Đường chủ nhiệm cùng Cao Viễn tán gẫu.

Đến bệnh viện, Đường chủ nhiệm  liền cầm lấy cái hộp kia xuống xe trở về phòng làm việc của mình.

Lái xe Cao Viễn rất thức thời nói muốn đi toilet.

Trong lúc nhất thời trong xe chỉ còn lại hai người bọn họ.

Đồng Kiều đỏ mặt từ trong bàn tay hắn đem tay mình rút ra.

Ngụy Cẩn Hằng ngược lại cũng không nói gì, đưa tay thả lại trên đùi của mình, nghiêng đầu hỏi: "Muốn anh cùng đi lên không?"

Đồng Kiều lắc đầu: "Không cần."

Bố mẹ Đồng vẫn cho là tiền trị bệnh đều do cô làm ra, nếu như Ngụy Cẩn Hằng đi lên, lại phải giải thích nữa.

"Được, vậy anh ở đây đợi em."

"Không cần, em sẽ tự đón xe về."

"Con gái đi đêm một mình rất nguy hiểm."

Sau hai mươi phút, Đồng Kiều từ khu nội trú đi xuống, nhìn thấy Cao Viễn đứng bên cạnh xe, trong tay cầm điếu thuốc, một bộ dáng gọn gàng.

Cô nhanh chạy tới, mở ra cửa sau, liền thấy Ngụy Cẩn Hằng ngồi ngay ngắn ở trong, rất kiên nhẫn vuốt vuốt vòng tay.

Đồng Kiều vừa nói xin lỗi vừa ngồi vào trong xe: "Thật có lỗi, để anh phí nhiều thời gian vậy."

Ngụy Cẩn Hằng ảm đạm nói không có việc gì.

Sau đó Cao Viễn lái xe đến nhà Đồng Kiều.

So với Ngụy Cẩn Hằng là nhà hào trạch biệt thự, nhà của Đồng Kiều thù hết sức đơn giản nghèo nàn.

Đây là một tiểu khu nhỏ. Đèn đường lờ mờ.

Đồng Kiều lúc xuống xe, lễ phép tính hỏi một câu: "Ngụy Tổng, có muốn đi lên ngồi một chút không?"

Ngụy Cẩn Hằng lại giống như là nghe không hiểu, chậm rãi gật đầu: "Được."

Đồng Kiều: "······ "

Sớm biết liền không làm bộ khách khí như vậy.

Cắm vào phiếu tên sách:

Tác giả có lời muốn nói:

Kỳ thật tình cảm của hai người đều đang nóng lên, Tiểu Khả Ái đừng nóng vội nha.

Còn có, Ngụy đại gia sẽ gấp, yên tâm đi, ha ha ha.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro