Tên truyện: Sau khi lưu lạc trên đảo hoang và được nàng tiên cá nhặt về (vì tên truyện dài quá Wattpad không cho để nên mình rút gọn lại nha)Thể loại: Bách hợp, Hiện đại, Yêu sâu sắc, Nhân duyên tình cờ gặp gỡ, Điền văn, Hư cấu.Nhân vật chính: Vân Khê, Thương Nguyệt.Bản Edit thuộc về _Eirlys.…
Tựa Trung: 重生后他被迫营业Tựa Việt (tạm dịch): Sau khi sống lại bị ép tương tác tốt.* Tác giả: Miêu Giới Đệ Nhất Lỗ - 猫界第一噜(*)被迫营业, một cụm tiếng lóng, tùy trường hợp mà mang các nghĩa khác nhau. Đa phần trong giới giải trí là việc thần tượng cập nhật trạng thái để tương tác với fan, giữ độ nóng..vv Bản gốc: 75 chương + 3PN hoàn chính vănBản edit: Hoàn chính văn, lết phiên ngoạiEditor: Đâylàclone[Một]Máy bay gặp sự cố, tỉnh khỏi cơn mơ, Bạch Đường Sinh quay về năm hai mươi hai tuổi, năm thứ hai bản thân bước vào giới giải trí, scandal bay đầy trời.Người khác sống lại một lần đều nghĩ xem làm sao dùng chuyện mình biết mà sang trang cuộc đời. Cậu không như thế, kể từ khi biết mình sống lại tới nay Bạch Đường Sinh làm chuyện đầu tiên, là giúp Ô Bách Chu có ân với mình vượt qua một đêm khó quên.Chuyện thứ hai cậu cầm con dao trên tay tên bắt cóc, mặt không đổi sắc đâm mạnh một nhát vào nơi tim của mình.[Hai]Nhiều năm về sau, sau khi Bạch Đường Sinh công khai tình yêu tham gia một cuộc phỏng vấn.MC hỏi: Có người nói lúc trước cậu ở bên thầy Ô, chỉ là thích tiền của thầy, đối với chuyện này cậu thấy thế nào?Bạch Đường Sinh bình tĩnh nhìn camera: "Người đó nói đúng, tôi thích tiền của anh ấy."Dưới vẻ mặt ngây ra như phỗng của MC, cậu chậm rãi nở một nụ cười: "Nhưng tôi cũng chỉ thích tiền của "anh ấy"."Quan trọng là anh ấy, không phải là tiền.-------Qt: WikidthRaw: Tấn Giang (jjwxc)…
🥑 Hán Việt: Bị tháo hán quân nhân mãi hồi gia chi hậu (lục linh niên đại)🥑 Tác giả: Kiểu Kiểu🥑 Nguồn: Vespertine + Hàn Lạc 🥑 Thể loại: Ngôn tình, Cận đại, HE, H văn, Xuyên việt, Ngọt sủng, Song khiết, Cưới trước yêu sau, Nhẹ nhàng, 1v1🥑 Ngày đào hố: 2/10/2021 Ngày lấp hố: 22/01/2024🥑 Nội dung ~ 70% so với bản Convert…
Tác giả: Duy KháchSố chương: 213 chương ( up thành 2 phần)Editor : team LÃNH CUNG || www.wattpad.com/truyenhiendai ||----------------Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Dị năng , Trọng sinh , Ngược tra----------------Giới thiệu 1:Tô Anh không nghĩ tới là bản thân sẽ chết một cách ly kỳ như vậy, càng không nghĩ tới sau khi chết sẽ trọng sinh, cũng giống như việc cô chưa bao giờ nghĩ tới sẽ ly hôn với Khương Triết.---Giới thiệu 2:Thì ra hoa cũng biết tám chuyện! Mỗi ngày, Tô Anh đều có thể nghe được đám hoa lá nhà mình ríu rít: "Không khí thật buồn, chắc sắp mưa.", "Hôm nay nước khó uống quá!", "Hôm nay Anh Anh đẹp thế!", "Ai da, soái ca phú nhị đại kia lại tới nữa!", "Oái! Anh Anh đang nhìn ta!"Tô Anh: ". . ."---Giới thiệu 3:Nếu trọng sinh, đầu tiên phải vứt bỏ Khương Triết, có điều cô phải lấy lại những thứ đã mất đi trước đã. ------------------Lời của editor: Tác giả không đặt tên riêng cho từng chương nhưng vì ta thích truyện có tên chương rõ ràng, nên tên chương là do ta tự đặt cho hợp nội dung chương, ko phải của tác giả. Lịch up: 5 chương /tuần (từ thứ hai đến thứ sáu)…
Vì để hoàn thành di nguyện của mẹ, cô buộc phải lấy người đàn ông đứng đầu giới tài chính - Nam Cung Nghiêu, đằng sau giấc mộng khiến cả thế giới phải ghen tị đó là nổi đau và sự nhục nhã không bao giờ chấm dứt.Anh yêu sâu đậm người con gái khác mà anh không cách nào có được, nhưng lại bá đạo độc chiếm cô. Chỉ cần có bất cứ người đàn ông nào khác đến gần cô, ghen tuông cùng tức giận trong người anh bắt đầu trổi dậy.Cô đau lòng bỏ đi, bảy năm sau trở về nước, bên cạnh cô lại có thêm một tiểu bảo bối thông minh lém lĩnh ai gặp cũng đều yêu mến. Anh chặn đường cướp người: "Nhóc con, ba là ba của con!" Cô bất lực ôm lấy đầu con mình: "Anh ta thực sự không phải!" Dưới dáng vẻ lạnh lùng của anh hiện lên một nụ cười xấu xa: "Con chính là con của ba! Em, là của tôi!"…
Em nói, em và anh là hai thế giới...Em nói, anh là mặt trời còn em là mặt trăng...Em nói, giữa hai ta luôn tồn tại một khoảng cách...Em nói, gió thổi càng lớn, khoảng cách của hai ta càng xa...Em nói, em không đủ can đảm để tìm anh...Vậy vợ à, cứ đứng đó đợi anh...Anh sẽ chạy ngược lại chiều gió tìm kiếm em...Đừng đi nữa, đừng khiến anh mệt mỏi...Đừng gượng bước, đừng khiến anh tuyệt vọng...Đừng cố cười, đừng bắt anh gục ngã...Đừng rơi lệ, đừng làm tim anh đau...Sau tất cả, anh yêu em vợ ạ...Hạnh phúc có ngắn ngủi, anh vẫn cố kiếm tìm...Tử thần mang em đi, anh vẫn sẽ giật lại...Dù em cố chạy trốn, anh tuyệt không buông tay...Vì em là tất cả, là ánh sáng cuộc đời...Em là cả thế giới, giấc mơ anh tìm về...Vợ, xin đừng rời xa anh...…