🌌 Chương 5: Buổi Dạ Hội
Sáng sớm hôm đó, tôi chuẩn bị trang phục của mình — một bộ đồ quý tộc đơn giản nhưng lịch thiệp, kèm chiếc cà vạt cùng màu áo. Khi soi gương, tôi khẽ cười.
"Trông cũng được đấy chứ..."
Thay đồ xong, tôi bước xuống nhà. Không gian quen thuộc của biệt phủ Minami sáng rực trong nắng sớm. Bên ngoài, một cỗ xe ngựa đen bóng đã chờ sẵn, và cha tôi đang đứng đó, chỉnh lại áo choàng.
"À, Soma đây rồi. Anh chị và mẹ đâu rồi?" — cha hỏi.
"Con tưởng mọi người đã xuống rồi," tôi đáp.
Từ trong nhà vọng ra tiếng mẹ:
"Đây rồi, ra ngay đây!"
Mẹ tôi cùng chị Lili bước ra, cả hai đều mặc những bộ trang phục sang trọng. Mẹ dịu dàng mà vẫn toát lên vẻ uy nghi của một phù thủy cấp cao; còn chị Lili thì nhẹ nhàng, tinh tế với chiếc váy xanh lam điểm vài viên đá sáng như pha lê.
"Bây giờ chúng ta đi thôi. Nhưng Vỹ đâu?" — mẹ hỏi.
Từ bên ngoài vọng lại tiếng nói lớn:
"Con ở trên xe rồi đây! Mọi người nhanh lên, muộn bây giờ!"
Cả gia đình nhanh chóng lên xe. Cỗ xe bắt đầu lăn bánh, hướng về khu đô thị phía đông — nơi tổ chức buổi dạ hội của gia tộc Makano.
Trên đường đi, tôi nhìn qua khung cửa sổ: chim bay rợp trời, những người dân đang làm việc, ánh nắng ban mai len vào qua tán lá chiếu lên mặt tôi.
Anh Vỹ, ngồi bên cạnh, chép miệng:
"Trời ơi, thật ra anh không muốn đi mấy buổi tiệc này đâu, chán lắm. Nhưng nghe nói ở đó có rất nhiều phù thủy cấp 8, nên anh sẽ đi học hỏi."
Cha mỉm cười hiền hậu:
"Đúng rồi. Chủ bữa tiệc, Mao Makano, có nói với ta rằng sẽ có một cuộc thi đấu giữa các gia tộc. Giới hạn độ tuổi là từ 15 đến 17 thôi."
Tôi ngạc nhiên:
"Cuộc thi à?"
"Đúng vậy," — cha gật đầu. "Nhưng Soma à, con không có phép thuật, nên sẽ khó đấy. Tuy nhiên, vẫn có thể thi nếu con muốn thử sức mà không cần phép."
Tôi im lặng một lúc, rồi lên tiếng trong đầu:
"Này, Zero. Ta có thể dùng sức mạnh đó... một chút được không?"
Zero đáp bằng giọng khàn, lạnh:
"Hmm... có thể, nhưng nếu dùng quá lâu cậu sẽ mất kiểm soát. Dưới 5 phút thì an toàn. Cứ nói là cậu thuộc hệ Hắc Ám, không ai nghi ngờ đâu."
"Hiểu rồi," — tôi đáp khẽ.
Sau ba tiếng, xe dừng trước một tòa biệt phủ tráng lệ. Buổi dạ hội đã bắt đầu. Khi bước xuống, khung cảnh trước mắt khiến tôi không khỏi choáng ngợp: đại sảnh rộng lớn, trần cao, đèn chùm pha lê khổng lồ chiếu sáng lấp lánh. Những bức tường phủ đầy hoa văn cổ, toát lên sự uy nghi của một gia tộc quyền thế.
Cha tôi bước tới, cười lớn:
"À, chào anh Momo! Lâu rồi không gặp!"
Người đàn ông tên Momo — cao lớn, có vết sẹo dài trên mắt, quay lại với nụ cười hiền hậu.
"Ồ, Yan Minami! Đã lâu thật đấy. À, đây là gia đình anh sao?"
"Đúng vậy," — cha tôi gật đầu, "Đây là vợ tôi, Yena, và ba đứa con: Vỹ, Lili, và Soma."
"Rất hân hạnh," — tôi và anh chị đồng thanh chào.
Ông Momo bật cười. "Lễ phép lắm. Ta thích vậy."
Khi cha bận nói chuyện, tôi tranh thủ lảng ra một góc.
"Chán thật... dù nơi này đẹp thì cũng chỉ toàn người lớn nói chuyện thôi."
Tôi vừa lẩm bẩm vừa cầm ly nước trái cây, thì tiếng loa vang khắp sảnh:
"CHÀO MỪNG MỌI NGƯỜI ĐẾN VỚI BUỔI DẠ TIỆC NGÀY HÔM NAY!"
Đám đông vỗ tay vang dội. Một người đàn ông trung niên mặc áo choàng đỏ bước lên bục cao.
"Tôi là Mao Makano, chủ bữa tiệc này! Xin cảm ơn mọi người đã đến.
Hôm nay, chúng ta cùng chúc mừng con trai tôi — Alan Makano, vừa đạt cấp 7 khi mới 20 tuổi!"
Tiếng vỗ tay, tiếng trầm trồ vang lên. Giữa đám đông, nhiều cô gái bàn tán:
"Trời, đẹp trai thật..."
"Chúng ta có nên đến chào không nhỉ?"
Tôi chẳng mấy hứng thú. Nhưng rồi, từ xa, tôi thoáng thấy một mái tóc bạc phản chiếu ánh đèn — cô gái ấy đứng lặng lẽ phía cuối đại sảnh, ánh mắt tĩnh lặng mà lạnh lùng.
Ngay lúc đó, có ai đó va mạnh vào vai tôi.
Tôi quay lại — là Naka, gã gây rối nổi tiếng của gia tộc Hansuka.
"Ê, thằng kia! Mắt mũi để đâu hả? Biết tránh ra không?" — hắn quát.
"Tôi mới là người bị cậu va phải đấy," — tôi đáp bình tĩnh.
"Cái gì?!" — Naka túm cổ áo tôi.
Tôi khẽ nghiêng người, tận dụng điểm mù của hắn, tung cú đá chính xác vào chân.
"Đừng có động vào tôi!"
Naka gầm lên, tung phép khiến tôi choáng váng.
"Haha! Đồ ngu, ngươi nghĩ mình là ai?"
Bỗng — BÙM!
Một tản băng từ đâu phóng tới, đóng băng ma trận của hắn ngay lập tức.
Giọng nói lạnh như băng vang lên:
"Đừng gây rối ở đây."
Tôi nhìn lên — mái tóc bạc, ánh mắt đen trắng hòa lẫn. Yuki Makano.
Cô ấy bước đến gần, nói với Naka:
"Giải nguyền đi."
Tên đó lập tức vâng lời, như bị áp lực từ chính khí thế của cô.
Tôi khẽ nói:
"Cảm ơn cô."
"Không có gì," — Yuki đáp, giọng bình thản. "Nhưng cậu nên đứng yên ở đây. Đừng gây thêm rắc rối."
Lúc ấy, anh Vỹ và chị Lili chạy đến.
"Soma! Có chuyện gì vậy?"
"Không có gì đâu, chỉ... làm quen thôi," — tôi đáp, gãi đầu.
Anh Vỹ nhướn mày, nhìn vết băng trên vai tôi, rồi bật cười:
"Lại gây chuyện rồi hả?"
Tôi chưa kịp nói thì người dẫn chương trình lên tiếng:
"Và bây giờ, xin mời trận đấu đầu tiên của Giải Giao Lưu Phép Thuật Giữa Các Gia Tộc!
Mở màn: Gia tộc Minami đối đầu Gia tộc Hansuka!"
Tôi há hốc miệng.
"Hả!? Gia tộc chúng ta đấu đầu tiên... và đối thủ là... Hansuka?"
Vỹ lắc đầu:
"Anh quá tuổi rồi, Lili không giỏi phép chiến đấu. Nên người ra sân... là em."
Tôi đứng sững.
"Cái... gì cơ?"
Cha tôi vỗ vai, cười:
"Không sao đâu, con cứ cố gắng hết mình. Dù thua cũng không sao, miễn là dám đối mặt."
Tôi gật đầu. Bước lên sàn đấu — nơi hàng trăm người đang nhìn. Đối thủ của tôi: Naka, kẻ vừa gây sự ban nãy.
Naka cười khẩy:
"Ngươi à... Hôm nay ta sẽ khiến ngươi nhục nhã trước đám đông, và giành lấy ánh nhìn của tiểu thư Yuki."
Tôi nhìn lên khán đài — nơi Yuki đang quan sát.
"Zero..." tôi thì thầm. "Xin hãy giúp ta."
"Cố mà thắng trong 5 phút thôi, Soma." — giọng Zero đáp, trầm và chắc.
Ánh sáng trong sảnh mờ đi, tiếng khán giả lặng xuống.
Trận đấu bắt đầu.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro