🌌Chương 85.5 - Sức Mạnh Của Somai
Buổi sáng sau một tuần kể từ lễ cưới của Soma và Yuki trôi qua một cách êm đềm, bầu trời vương quốc Asteria xanh trong, từng cơn gió nhẹ ùa qua những tán lá sau khu biệt dinh rộng lớn của gia đình Minami. Ánh nắng đầu tiên của ngày chiếu xuyên qua khung cửa sổ phòng ngủ, làm cả căn phòng tràn ngập sắc vàng nhạt dịu dàng.
Trong căn phòng đó, một cậu bé tầm năm tuổi khẽ trở mình. Somai Minami mở mắt. Đôi mắt xanh đen của cậu phản chiếu ánh nắng, trong trẻo và hồn nhiên đúng chất một đứa trẻ nhưng lại có gì đó kỳ lạ... như một dòng năng lượng vô hình đang chuyển động phía sau đồng tử ấy.
Cậu nháy mắt vài cái, ngồi dậy, đưa tay dụi mắt.
"Cha mẹ... dậy rồi sao?" – giọng cậu nhỏ nhẹ vang lên, ngây thơ nhưng sâu bên trong lại nhoi nhói một cảm giác khó chịu mà chính cậu cũng không hiểu.
Somai nhìn quanh căn phòng lớn trống trơn rồi nhảy khỏi giường, đôi chân nhỏ chạy lóc cóc ra cửa. Tay vịn lan can cầu thang, cậu bước xuống tầng dưới. Không gian tầng trệt sáng sủa, rộng rãi, phảng phất mùi trà nóng mới pha.
Ngồi bên bàn là bà nội Yena, mái tóc bạc dài được buộc gọn sau lưng, dáng người nhỏ nhẹ nhưng ánh mắt tỏa ra sự điềm tĩnh của một dòng tộc lâu đời. Bà vừa thấy Somai liền mỉm cười hiền từ.
"Ôi trời, cháu yêu của bà dậy rồi à?" – giọng bà mềm mại như kéo tơ.
Somai nhoẻn miệng cười nghịch ngợm, chạy đến ôm bà:
"Con chào bà nội!"
Yena ôm lấy cậu, siết nhẹ.
"Hôm nay trông con đáng yêu quá... mắt sáng thế này chắc lại mơ đẹp hả?"
Somai bật cười, lắc đầu:
"Con thấy hơi khó chịu nên con dậy sớm."
Yena thoáng nhíu mày, bàn tay đặt lên trán cháu:
"Khó chịu...? Con có đau ở đâu không?"
"Không ạ, chỉ hơi... lạ lạ."
Bà chưa kịp hỏi thêm thì Somai đã líu ríu chạy ra ngoài khu vườn phía sau. Yena nhìn theo, vẫn không khỏi lo lắng bởi linh cảm tinh tế của người lớn tuổi nói rằng năng lượng bên trong đứa bé này hôm nay... không bình thường.
Khu vườn phía sau biệt dinh rộng đến cả mấy trăm mét. Giữa vườn là một sân đấu được Soma và Yuki xây nên sau lễ cưới, rộng chừng năm mươi mét, đất được nén chặt và gia cố bằng phép để chịu được lực chiến đấu của hai người mạnh nhất gia tộc.
Somai vừa bước ra tới nơi đã nghe tiếng bùm, xoẹt, vụt vang lên liên tục. Cậu nheo mắt nhìn về phía sân luyện tập.
Cha cậu, Soma Minami, đang tung ra một đòn chém bóng tối sắc bén vào không trung. Đối thủ của anh – Yuki Minami, mái tóc bạc xoã nhẹ theo gió, đôi mắt tràn đầy tập trung – xoay người né tránh, một luồng băng tím nhạt tràn từ đầu ngón tay cô.
Cả hai người lớn đang giao chiến vui vẻ, buổi sáng sớm nhưng đầy năng lượng. Cảnh tượng đó khiến Somai ngẩn người. Cậu thích nhìn cha mẹ luyện tập. Cậu thích cái khí thế mạnh mẽ mà họ toát ra. Và sâu bên trong... cậu muốn mạnh giống họ.
Đang đứng xem chăm chú thì Yuki bỗng liếc thấy Somai đứng ở mép sân.
"Somai?"
Cô lập tức hạ tay, hủy bỏ luồng phép băng, bước nhanh về phía cậu.
"Con làm gì ngoài này vậy? Mẹ tưởng con vẫn còn ngủ."
Somai gãi đầu, cười ngượng:
"Con thấy hơi khó chịu nên con dậy."
Yuki thoáng cau mày. Đôi mắt màu tím nhạt của cô hiện lên một tia lo lắng, cô đặt hai tay lên vai con trai, cúi xuống nhìn kỹ:
"Khó chịu ở đâu? Bụng? Đầu? Hay là—"
"Con không sao mà mẹ." – Somai cười tít mắt.
Nhưng nụ cười đó không làm Yuki an tâm chút nào. Bản năng của một người mẹ mách bảo rằng luồng mana trong cơ thể con hôm nay dao động bất thường. Cô đưa tay xoa đầu cậu, nhẹ nhàng nhưng ánh mắt lại không thể thoát khỏi sự lo lắng âm thầm.
Soma cũng tiến lại gần, khoanh tay nhìn hai mẹ con.
"Thằng bé ổn mà. Anh ở đây thì không có chuyện gì đâu."
Somai liền nhân cơ hội, mắt sáng lên:
"Nếu con ở đây rồi... cha dạy con dùng sức mạnh bóng tối đi!"
Soma bật cười:
"Con muốn học bây giờ luôn hả?"
Cậu bé gật đầu mạnh.
Yuki nhìn hai cha con, vẫn giữ nếp nhăn lo âu giữa chân mày:
"Soma... Somai mới năm tuổi thôi. Có quá sớm không?"
Soma đặt tay lên vai vợ:
"Yuki, em cũng biết năng lượng trong thằng bé mạnh thế nào. Dạy sớm còn tốt hơn để nó tự phát rồi mất kiểm soát."
Yuki cắn môi. Cô hiểu anh nói đúng, nhưng trái tim người mẹ không thể nào bình tĩnh khi thấy con trai mình sắp chạm vào thứ sức mạnh nguy hiểm như bóng tối thuần khiết.
Cô lùi nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào Somai, từng chuyển động của cậu đều vào trong tầm mắt cô. Vẻ lo lắng của Yuki lúc này thật rõ ràng: mi dài hơi run, tay nắm chặt vạt áo, hơi thở dồn lại. Dù cố giữ bình tĩnh, nhưng chỉ cần nhìn một chút cũng thấy được cô lo đến mức nào.
Soma bước ra giữa sân, giơ tay lên, lòng bàn tay úp xuống đất.
"Somai, nhìn kỹ nhé. Năng lượng bóng tối không phải là bạo lực. Nó là một dạng chú thuật điều khiển, dùng để gom và tạo hình."
Một luồng bóng tối dần tụ lại trong lòng bàn tay Soma, xoáy lại như một đốm lửa đen. Ánh sáng xung quanh bị hút vào, màu đen ấy sâu như vực không đáy.
Somai tròn mắt.
"Wow..."
Yuki đứng ngoài nhìn, lo lắng đến nỗi hai tay siết lại vô thức.
Soma giải thích từng bước, từng cách vận hành mana. Và Somai tiếp thu nhanh đến mức cả Soma và Yuki đều bất ngờ. Chỉ sau một tiếng, cậu bé năm tuổi đã đứng giữa sân, hai tay mở ra, một quả cầu bóng tối nén chặt quay chậm trong lòng bàn tay nhỏ xíu.
"Con... làm được rồi!" – Somai vui mừng reo lên.
Yuki bật cười, chạy đến, dang tay định bế cậu lên:
"Giỏi lắm Somai—"
Nhưng đúng lúc ấy.
"—a... aah..."
Somai đột nhiên ôm lấy ngực.
Cơ thể cậu co lại, đôi chân khuỵu xuống đất.
"Somai!!" – Yuki hét lên, lao đến đỡ con.
"Sức mạnh của nó lại dao động!" – Soma lập tức chạm tay vào vai con trai, cố ổn định luồng mana.
Nhưng ngay khi anh truyền bóng tối để áp chế, một tiếng nổ trầm đục vang lên.
BOOOOM—!
Soma và Yuki bị hất văng ngược lại như bị một con thú khổng lồ quăng đi. Yuki lăn mấy vòng trên đất, vừa đau vừa hoảng loạn, lập tức đứng bật dậy.
"Somai!! Somai!!! SOMAI!!"
Giọng cô nghẹn lại, hoảng sợ đến mức đôi mắt tím long lanh nước.
Cô lao thẳng vào luồng khí đen đang bùng nổ quanh con trai, mặc kệ nguy hiểm.
Nhưng khi cô chỉ còn cách vài mét—
VÙUUUUU—
Một luồng bóng tối thổi tung đất đá, quét thẳng về phía cô. Yuki phải dùng băng tạo lá chắn nhưng vẫn lùi lại mấy bước, gương mặt hoảng hốt chưa từng thấy.
"Không... không thể nào..."
Từ trong màn sương đen đặc ấy—
Một bước chân nhỏ vang lên.
Rồi thêm một bước nữa.
Cuối cùng, bóng dáng Somai hiện ra.
Nhưng không còn là cậu bé hồn nhiên của vài phút trước.
Cả cơ thể cậu bao phủ bởi những vệt bóng tối sống động như đang bò dưới da.
Đôi mắt xanh đen chuyển dần sang đỏ thẫm, phát sáng như máu sôi.
Khóe miệng cậu cong lên.
Rồi—
"Hahahahahahahaha... hahahahahahahahahahahahahah!!!"
Tiếng cười vang vọng khắp sân, lạnh lẽo, méo mó, hoàn toàn không giống tiếng cười của một đứa trẻ năm tuổi.
Yuki đứng chết lặng.
Nụ cười đó bóp nghẹt trái tim cô.
"Somai... con... con đang đau sao? Nhìn mẹ đi, nhìn mẹ một chút thôi..." – giọng cô run rẩy, như sắp khóc.
Nhưng đôi mắt đỏ ấy chỉ nhìn cô...
như nhìn một món đồ chơi dễ vỡ.
Bóng tối lại xoắn lên quanh cậu như một cơn bão đang thức tỉnh hoàn toàn.
Soma bước đến cạnh vợ, chắn trước mặt cô.
"Yuki. Lùi lại."
"Không! Đó là con trai của chúng ta! Anh muốn làm gì—"
"Anh không làm hại nó." – Soma nói, giọng lạnh nhưng mắt đầy day dứt. – "Nhưng thứ trong cơ thể nó không phải thứ mà chúng ta có thể để tự do."
Bóng tối xung quanh Somai đột nhiên bùng phát mạnh hơn nữa.
Đất dưới chân cậu nứt toác thành từng đường dài.
Somai ngẩng đầu lên, nụ cười ngày một rộng.
Soma cau mày:
"Somai... nghe cha."
Nhưng đáp lại chỉ là tiếng cười chói tai.
"Hahahahahahahahahahahahah!!!"
Mái tóc đen của cậu tung lên trong gió xoáy của bóng tối, khí áp xung quanh biến dạng, buốt lạnh như kim đâm.
Yuki không chịu nổi nữa, hét lên:
"Somaaaaaaai!!!"
Nhưng đứa bé ấy...
không còn nghe thấy gì hết.
Chỉ còn tiếng cười điên loạn vang vọng bầu trời buổi sáng.
Và bầu không khí quanh sân luyện tập nặng nề đến mức Yuki cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt, tay chân run lên. Cô chưa từng thấy cảnh tượng đáng sợ hơn trong đời.
Một sức mạnh thuần bóng tối—
đang hoàn toàn thức tỉnh trong cơ thể đứa bé chỉ mới năm tuổi.
Và cảm giác này...
không giống bất kỳ thứ gì Soma hay Yuki từng đối diện.
Nó nguyên thủy.
Nó hoang dại.
Và nó đang mỉm cười.
Somai bước thêm một bước.
Không khí nén lại.
Đất rung nhẹ.
Ánh mắt đỏ ấy nhìn thẳng vào cha mẹ mình.
"Hahahahahaha...."
Tiếng cười vẫn vang.
Không ai biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Nhưng một điều chắc chắn—
Somai Minami...
không còn là Somai của vài phút trước nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro