🌌 CHƯƠNG 86 - THÀNH VIÊN MỚI: SOFIA MINAMI
Một tháng đã trôi qua kể từ ngày Somai mất kiểm soát sức mạnh trong cơ thể mình. Phong ấn của Soma đã khóa lại hoàn toàn nguồn bóng tối bên trong đứa con trai đầu lòng của anh. Dù vậy, nỗi ám ảnh về cảnh Somai lơ lửng giữa không trung, đôi mắt đỏ rực và nụ cười đáng sợ vẫn không dễ phai mờ trong tâm trí cả nhà.
Somai lúc này mới 5 tuổi, mái tóc xanh đen hơi rối khi thức dậy trong căn phòng nhỏ nằm ngay cạnh phòng của cha mẹ, chỉ cách một phòng trống luôn sạch sẽ. Cậu từ từ mở mắt, cảm giác mơ màng tan dần khi ánh nắng buổi sáng lọt qua cửa sổ.
Cậu đưa tay lên ngực, nhíu mày.
"Lại không cảm nhận được gì..."
Cậu thầm tự nói, nhưng ngay sau đó lại nở nụ cười hoạt bát quen thuộc.
Cậu mở cửa và chạy xuống nhà. Trong bếp, Yuki đang chuẩn bị bữa sáng, mái tóc bạc óng ánh dưới ánh nắng, đôi mắt đen trắng dịu dàng nhìn con trai.
"Chào buổi sáng, Somai."
"Chào buổi sáng mẹ!" – cậu đáp rồi leo lên ghế.
Một lát sau Soma từ trên lầu bước xuống. Ánh mắt xanh đen sắc bén nhưng ấm áp nhìn con trai.
"Somai, ăn xong thì ra sân với cha."
"Hôm nay cha sẽ dạy con luyện thể chất. Sức mạnh bóng tối của con đã bị phong ấn, nên con phải dựa vào cơ thể mình."
"Vâng ạ!" – Somai đáp đầy quyết tâm.
Bữa sáng trôi qua trong sự bình yên xen lẫn lo lắng. Yuki mỗi lần nhìn con trai lại nhớ đến khoảnh khắc cậu gần như bị sức mạnh bóng tối nuốt chửng, khiến tim cô thắt lại.
Somai sau đó luyện tập: chạy, nhảy, hít đất, tập giữ thăng bằng, và đặc biệt là luyện phản xạ không dùng phép thuật. Dù chỉ mới 5 tuổi, cậu vẫn cố gắng hết mình, gương mặt luôn rạng rỡ mỗi khi làm được điều gì đó mới.
Ở bìa rừng, Soma cũng đang tập luyện riêng. Kể từ khi Zero hy sinh để trao lại sức mạnh bóng tối cho anh, nguồn năng lượng trong Soma trở nên sâu hơn, mạnh hơn và nguy hiểm hơn rất nhiều.
Soma siết chặt nắm đấm khi bóng tối xoáy quanh tay.
"Zero... tớ sẽ dùng sức mạnh này đúng như cậu mong muốn. Tớ hứa."
Buổi tối hôm đó, khi Soma bước vào nhà sau ngày tập luyện mệt mỏi, Yuki đứng chờ ở phòng khách với vẻ mặt căng thẳng xen lẫn sự e dè pha lẫn chút ngượng ngùng.
"Soma..."
"Chuyện gì vậy?" – Soma bước lại gần, nhận ra vẻ lạ lùng trong ánh mắt vợ mình.
Yuki đặt tay lên bụng, giọng run run:
"Em... đang mang thai."
Một thoáng im lặng. Rồi Soma ôm chầm lấy cô, siết thật chặt.
"Tuyệt vời... tuyệt vời quá, Yuki..."
Ánh mắt của anh mềm đi, và trên môi hiện lên nụ cười mà chỉ gia đình anh mới có thể nhìn thấy.
Đêm hôm đó, hai người hạnh phúc nằm cạnh nhau, chia sẻ những ấm áp đơn giản nhưng quý giá.
Ba năm sau.
Somai giờ đã 8 tuổi, cao hơn, chững chạc hơn, tuy sức mạnh bóng tối vẫn bị phong ấn. Ở sân tập phía sau nhà, cậu đang đứng cạnh một cô bé nhỏ nhắn với mái tóc bạc sáng như ánh trăng, đôi mắt xanh đen y hệt cha mẹ và anh trai.
Đó chính là Sofia Minami, đứa con thứ hai của gia đình, hiện 3 tuổi.
Sofia nhút nhát, thường bám lấy mẹ, nhưng lại tò mò khi thấy anh trai luyện tập.
Somai xoa đầu em mình:
"Sofia, thử dùng ma pháp đi. Anh ở đây mà."
Sofia nhìn anh trai, rồi cúi mặt:
"Em... sợ sai..."
"Không sao đâu. Em làm được." – Somai cười.
Được anh động viên, Sofia đưa tay ra. Những tia băng li ti bắt đầu kết tụ thành đạn băng bắn vào tượng hình nhân. Điều khiến Somai bất ngờ chính là màu sắc: băng của Sofia mang viền đen mờ, như được nhuộm bóng tối.
"Cái này..." – Somai lẩm bẩm.
Sofia phóng thêm một lần nữa thì Yuki từ cửa nhà chạy ra.
"Sofia! Somai! Vào ăn cơm nào!"
Cả hai chạy lại. Sofia lập tức chui vào lòng mẹ, dụi mặt vào ngực Yuki như con mèo nhỏ. Soma từ bàn ăn đưa tay xoa đầu con gái, còn Somai kể lại chuyện Sofia dùng băng pha bóng tối.
Soma và Yuki lập tức trở nên nghiêm túc. Ánh mắt cả hai giao nhau, đầy nặng nề.
Yuki ôm chặt Sofia theo bản năng:
"Không lẽ... bóng tối..."
Soma khẽ nói:
"Sofia, con thử thi triển lại được không?"
Nghe vậy, cô bé tưởng mình làm điều xấu, đôi mắt long lanh rồi bật khóc nức nở.
"Con... con không cố ý...!"
Yuki vội ôm sát, vỗ lưng con:
"Không sao đâu, mẹ không trách... ngoan nào..."
Một lúc sau, Sofia ngủ trên tay Yuki, còn Somai lủi vào phòng mình.
Đêm khuya.
Soma và Yuki ngồi cạnh nhau trong phòng khách. Yuki vẫn ôm Sofia đang ngủ say trong vòng tay.
"Soma... nếu Sofia cũng mang sức mạnh bóng tối... giống hai cha con..."
Giọng cô run.
Soma đặt tay lên vai vợ.
"Không sao đâu. Sức mạnh của Sofi chỉ xen lẫn vào băng. Nó ổn định hơn. Anh sẽ bảo vệ con bé—và em."
Yuki tựa đầu vào ngực anh:
"Vâng... em tin anh..."
Bỗng, một ánh sáng nhỏ lóe lên từ cửa sổ và một tờ giấy phong ấn rơi xuống bàn. Soma nhặt lên, mở ra. Ánh mắt anh trở nên sắc lại.
"Là thư của mẹ — Yena."
"Bà ấy triệu tập chúng ta đến đại hội công bố chức vụ mới của vương quốc Asteria."
Không khí trong căn nhà trở nên nghiêm túc, ngột ngạt hơn.
Một chương mới... và những thử thách mới đang chờ đợi.
🌌 HẾT CHƯƠNG 86 – SS2 CHÍNH THỨC BẮT ĐẦU
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro