chap 60

Nhìn thấy sắc mặt lo lắng của cô anh nói: “Không có gì, vào trong thôi.”

“Anh đừng lừa tôi, hãy nói thật cho tôi biết.” Lee Min Hyun tin lời anh mới lạ, cô bắt lấy tay anh, muốn người đàn ông này phải nói đúng sự thật.

“Mẹ em bị Park Beom-Jun bắt được nhưng NamJoon đã kịp thời đuổi theo nên sẽ không có chuyện gì.” Bất đắc dĩ Kim Taehyung đành phải nói với cô.

Lee Min Hyun phút chốc âm trầm, lại nhìn anh hỏi: “Có thể nói cho tôi biết Park Beom-Jun là ai không?”

Cô chỉ có thể đoán được hắn có thể là đối thủ của anh nhưng không đoán được thân phận thực sự, bởi vì cô chưa nghe qua tên này trong truyện, nói chính xác hơn bạn cô kể lại câu chuyện cũng không nhắc đến.

“Không có gì không thể, hắn là địch thủ của tôi, lúc trước vì tôi đã phá hỏng mấy vụ làm ăn ngầm của hắn nên hắn xem tôi trở thành kẻ địch không đợi trời chung, có điều thế lực hiện tại của hắn không làm gì được tôi nên khắp nơi gài gián điệp, làm trò phá hủy tập đoàn Kim Gia, mục đích chỉ có một, muốn tôi ngã xuống không thể đứng lên.” Kim Taehyung nhàn nhạt thuật lại.

Lee Min Hyun nghe vậy cũng coi như đã hiểu tình hình, cô lại bạo dạn hỏi: “Anh… có thế lực ngầm sao? Và còn Park Beom-Jun nữa, các anh có phải là xã hội đen không?”

Cô không tính hỏi thẳng anh như vậy cũng không muốn biết chuyện này nhưng hiện tại mẹ cô đang nằm trong tay Park Beom-Jun, cho nên cô cũng muốn biết chút ít gì đó.

Kim Taehyung nghe cô nói sắc mặt hơi đổi, cô nghĩ anh sẽ không nói cho mình biết nhưng Kim Taehyung ngược lại thừa nhận: “Em đã đoán ra tôi cũng không có ý định giấu em.”

Lee Min Hyun yên lặng lắng nghe anh nói, thế nhưng Kim Taehyung lại bảo: “Bên ngoài gió lạnh, vào trong tôi sẽ nói em nghe.”

Lee Min Hyun đồng ý, lại được anh nắm tay đi vào.

Bọn họ nằm chung trên một chiếc giường Kim Taehyung vẫn ôm cô vào lòng như những ngày qua anh vẫn làm.

Cô cũng không nhúc nhích chỉ hỏi: “Anh có thể nói chưa?”

“Đúng như em nói tôi có thế lực ngầm, em muốn xem nó là gì cũng được, tôi tạo ra nó từ khi còn là một thằng nhóc 15 tuổi, lúc đó tôi còn đang ở nhà của người chú, vì ba mẹ mất sớm tôi không có chỗ dựa, bọn họ đối xử tốt với tôi cũng chỉ vì khối tài sản mà cha tôi để lại, sau đó chỉ nuôi tôi như một thú cưng, cho ăn cho mặc ngoài ra cái gì cũng không có.”

“Tôi như những đứa trẻ lang bạt ngoài kia trở nên chán đời, sau đó thường xuyên trốn học trở thành một đứa trẻ hư, điều này chú tôi cũng không quan tâm, mặc kệ để tôi làm gì cũng được, sau đó tôi đã gặp NamJoon cùng Jimin, ba người chúng tôi cùng một đám đứa trẻ côi cút, không người thân không ai dựa dẫm đã cùng nhau bước ra ngoài đời.”

“Thế nhưng cuộc đời không phải nơi chúng tôi muốn làm gì thì làm, một lần nọ chúng tôi đụng phải một băng nhóm thần bí có tên là Thần Long, người đứng phía sau có lai lịch vô cùng lớn, ông ta nhìn trúng ba người chúng tôi, sau đó không cần biết tôi và bọn họ có đồng ý không liền bắt chúng tôi làm theo những gì ông ta chỉ định.”

Nói đến đây Kim Taehyung dừng lại, bàn tay to lớn siết chặt lấy vòng eo của cô, tâm trạng dường như không tốt.

Lee Min Hyun bị anh đụng vào vết thương có chút đau rên khẽ: “Anh có thể đừng ôm chặt vậy không, tôi hơi đau.”

Nghe vậy Kim Taehyung cũng nới lỏng vòng tay, cô cảm thấy thoải mái một chút lại hỏi: “Sau đó thì sao? Các anh bị ông ta làm gì rồi?”

“Ông ta chỉ muốn huấn luyện chúng tôi đồng thời tìm một người kế thừa căn cứ, hoàn toàn không làm gì khác.” Kim Taehyung nói ra điều làm cô có chút bất ngờ.

“Chỉ vậy thôi sao?” Cô còn tưởng anh phải trải qua những điều tồi tệ chứ.

Có một điều mà Lee Min Hyun không biết những huấn luyện mà lão già này đưa ra cũng không khác bị hành hạ là mấy, nhưng mà Kim Taehyung sẽ không nói điều này cho cô biết.

Anh chỉ nói: “Thời điểm đó ông ta đã không còn sức lực chống đỡ, thêm vào đó người trong căn cứ lại chia bè kết cánh, ai cũng muốn ngồi lên cương vị của ông ta.”

“Cho nên ông ta mới tìm tới các anh sao?” Lee Min Hyun tiếp lời anh.

“Ừm, có thể nói là vậy, ông ta không muốn kẻ có tâm chiếm đoạt vị trí này nên thà tìm một người ngoài.”

“Nhưng mà các anh chiếm đoạt vị trí của những người có tâm kia bọn họ cũng để yên sao?” Lee Min Hyun không hiểu lắm chuyện của thế giới ngầm nhưng điều này vẫn có thể đoán.

“Đương nhiên không, tôi và đám người NamJoon đã phải chiến đấu với đám người đó, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, sau đó còn phải quy phục đám người dưới.” Kim Taehyung nghĩ đến khoảng thời gian đó lại có chút nam kham, anh và đám người NamJoon thật sự không dễ dàng gì, quá trình chỉ có bọn họ biết.

Lee Min Hyun nghe giọng anh nói vô cùng thản nhiên nhưng cô biết sự tình cũng không đơn giản như vậy, tuy nhiên cô sẽ không hỏi mà nói: “Kim Taehyung, có điều này tôi phải nói với anh, mong anh nghe hiểu.”

“Ừm.”

“Tôi không biết vì sao anh lại đột nhiên tốt với tôi, cũng không biết lòng tốt bụng này của anh sẽ kéo dài bao lâu nhưng tôi mong đây không phải là lợi dụng hoặc có mưu mô gì phía sau.” Lee Min Hyun vô cùng thẳng thắn.

Tự nhiên một người đang lạnh nhạt với bạn, hành hạ bạn đủ kiểu, thậm chí còn nghi ngờ bạn lại trong vòng một đêm đối xử với bạn săn sóc, quan tâm, bạn có hoài nghi không? Có tỏ ra lo sợ không?

Ai thì cô không biết nhưng với cô là có, cô chỉ muốn mọi thứ đến với mình một cách chậm rãi chứ không phải đột nhiên đến rồi đột nhiên đi. Như thế cô khó có thể tiếp nhận được.

“Em không có gì để tôi phải lợi dụng, tôi càng không có mưu mô gì với em, Kim Taehyung tôi một khi làm việc gì sẽ đích thân ra tay không lôi bất cứ người phụ nữ nào vào.” Giọng nói của anh có chút trầm ấm lại kiên định.

Lee Min Hyun nghe cũng an tâm phần nào: “Được rồi, cứ vậy đi, tôi hơi mệt, ngủ thôi.”

Hai mắt cô dần dần nhắm lại, cũng quên chuyện mẹ mình, có lẽ cô tin tưởng vào Kim Taehyung, anh nói làm được thì sẽ làm được.

Kim Taehyung lại đột nhiên thò tay vào trong áo cô, Lee Min Hyun vội vàng bắt lấy tay anh nói: “Kim Taehyung, tôi đang bị thương đấy, không thể làm chuyện đó.”

“Yên tâm, tôi chỉ ôm em ngủ.” Anh nói xong cuối cùng cũng chỉ ôm lấy eo cô, nhẹ nhàng vỗ về.

………..

Bốn giờ sáng, hai chiếc siêu xe một trước một sau rượt đuổi nhau, tiếng súng phát ra ầm ầm, làm inh ỏi cả con đường nhưng tuyệt nhiên không ai biết.

Hai chiếc xe đang chạy trên đường cao tốc trên quốc lộ 1, vào thời điểm này cũng hiếm có nhiều xe đi lại, nên cảnh này không ai biết.

NamJoon nhìn chiếc xe vừa bắn tốc độ vừa bắn súng phía trước ra lệnh: “Tiến lên.”

“Vâng.” Lái xe lên ga, chiếc xe phút chốc rồ lên, vừa tránh đạn phía trước vừa đánh tay lái vượt lên trên, trong phút chốc chẳng còn cách chiếc xe phía trước bao lâu.

NamJoon lựa cơ hội này nó: “Mở.”

Phút chốc mui xe từ từ mở ra, NamJoon nhắm vào người bên phải, hai người phía sau cũng chuẩn bị lên đạn.

Chiếc xe phía trước cũng gồm bốn người, ba người đàn ông và một người phụ nữ.

Người phụ nữ không ai khác chính là bà Hee, từ lúc ngồi vào chiếc xe đến giờ nó chạy với tốc độ kinh người khiến cả người bà chao đảo sợ hãi.

“Các anh, các anh đi chậm lại, chậm lại đi, tôi chịu không nổi rồi.”

“Bà già câm miệng, ngồi im đó cho tao.” Tên bên cạnh nhe răng cảnh cáo.

Bà Hee thấy bọn chúng cầm súng có hơi sợ hãi nên suốt đường đi không dám hó hé gì, cho đến lúc này bà đã không thể chịu được nữa.

“Tôi xin các anh đây, tôi già rồi không chịu được tốc độ này.” Bà gần như là muốn nôn thốc mọi thứ ra ngoài.

Tên kia cảm thấy khó chịu bèn chĩa súng vào đầu bà: “Câm không thì bảo?”

Thế này rồi bà có gan đến mấy cũng không dám hó hé gì nữa, cả thân mình run rẩy, sắc mặt cũng tái mét.

Lại nói NamJoon ở đằng sau đã bắn nát hai cái gương xe, thêm vào đó bắn trúng tay tên bên phải làm hắn rớt cây súng xuống đất, đồng thời kêu lên một tiếng: “A… Mẹ kiếp.”

“Thế nào?” Tên ở ghế phụ hỏi.

“Nó làm tao rớt súng rồi.”

“Khốn thiệt, chúng nó sao lại nhanh như vậy, Joeng, mày bắt lấy bà già uy hiếp bọn chúng.” Tên lái xe nói đồng thời cũng mở trần xe ra.

Bà Hee phút chốc bị chĩa súng vào đầu, kèm cặp hai bên.

NamJoon nhìn thấy cảnh này có chút cẩn trọng, tên chĩa súng đắc ý nhìn hắn khiêu khích: “Có ngon chúng mày bắn đi, tao giết chết bà ta.”

“Đáng chết, bọn chúng lại chơi trò này, thủ lĩnh, tiếp theo làm sao?” Tài xế hỏi.

“Bắn, chuẩn một chút, đừng làm thương người.” NamJoon ra lệnh.

Ý của hắn là bắn chết đám người kia nhưng không làm tổn thương bà Hee.

Hai người đàn ông phía sau đã sẵn sàng, mà tài xế lại có chút phấn khích, hắn đã chờ lời nói này của thủ lĩnh từ lâu rồi.

Chiếc xe bỗng nhiên rồ lên tiến về phía trước, sát đuôi của chiếc xe phía trước.

Mấy tên kia không dám tin nhìn chiếc xe, tay cầm súng chững lại: “Bọn nó, bọn nó đang làm gì vậy?”

“Đoàng.” Tiếng súng vang lên, viên đạn xuyên trúng mi tâm khiến tên vừa nói lập tức ngã bật ra sau.

Tên bên cạnh nhìn lại, chưa kịp hoảng sợ cũng bị bắn qua tim.

“Hự, bịch.” Thân thể của hắn lộn nhào về phía trước, rớt xuống đường.

Bà Hee chính mắt nhìn thấy cảnh này sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, mà hai tên phía trước cũng không ngoại lệ, nhất là tên lái xe, bàn tay đã bắt đầu run rẩy.

Lúc này chiếc xe phía sau nhân cơ hội vượt lên phía trước chắn ngang giữa đường.

“Kít.” một tiếng, chiếc xe kia theo bản năng dừng lại, đối diện với mấy khẩu súng.

………..

Nhà họ Oh.

Gần sáng Oh Kang-dae vẫn chưa ngủ được, ông ta đang thấp thỏm lo âu, sợ đứa con gái kia của mình không chấp thuận, mặc dù đã giữ mẹ của nó trong tay.

Lúc này màn hình điện thoại của ông ta chợt sáng lên, không để điện thoại kêu lên ông ta đã bắt máy: “Alo.”

“Kèo này hủy, người của ông bị đưa đi rồi.” Bên kia truyền đến giọng nói của một người đàn ông.

“Anh nói cái gì, người của tôi bị đưa đi đâu?” Oh Kang-dae giật nảy lên hỏi.

“Có một nhóm người đến cầm súng đe dọa, chúng tôi buộc phải đưa người cho chúng, tóm lại tôi chỉ báo cho ông vậy thôi.” Nói xong người bên kia cúp máy.

Oh Kang-dae định hỏi thêm nhưng không kịp, ông ta vừa nôn nóng vừa tức giận gọi lại thêm mấy lần nữa nhưng vô ích.

“Khốn thật.” Oh Kang-dae đập mạnh điện thoại xuống bàn, chuyện đến bước này rồi còn để người mất tích ông ta như muốn điên lên.

Đúng lúc này bà Ha đi ngang qua thư phòng, thấy đèn còn sáng liền nghi hoặc đi vào.

Nhìn điện thoại cùng đống giấy tờ rơi rớt dưới đất bà hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Oh Kang-dae không đáp lại, thân hình run rẩy đứng trước bàn làm việc, bà Ha cất bước đi vào ông ta lại quát lên: “Ra ngoài.”

Bước chân bà ta khựng lại có chút sững sờ, tiếp đến cau có không vui: “Ông dám quát tôi? Oh Kang-dae, dạo này ông gan nhỉ?”

“Đàn bà các người chỉ biết nói mấy câu đó thôi sao?” Ông ta gần như gằn lên.

“Câu đó là câu nào? Oh Kang-dae, tôi cho ông nói lại đó.” Bà Ha hừng hực đi vào bên trong, vẻ mặt hung thần ác sát.

Ông Oh dù có giận đến đâu nhìn thấy vẻ mặt này của bà ta cũng vội vàng thu liễm lại: “Mình à, tôi…”

“Tôi cái gì? Ông hôm nay ăn gan hùm mật gấu đúng không?” Bà Ha đi tới nhéo tai ông ta.

“Đau, đau, đau, tôi nào dám.” Oh Kang-dae quát được một câu lại quay về bộ dạng ngoan ngoãn, sợ sệt.

Đối với bà Ha ông bao giờ cũng dưới cơ, có quát cũng không dám quát nhiều.

“Không dám, vậy vừa nãy ông đã nói gì?” Bà Ha dường như không bỏ qua.

“Tôi hồ đồ nên nói nhầm thôi, bà bỏ qua cho tôi đi.” Ông ta bày ra bộ mặt hối lối.

Bà Ha thấy thế mới tạm tha: “Còn không mau đi ngủ, sáng sớm còn phải về nhà mẹ đấy, ông đừng có nói với tôi ông quên rồi đấy nhé.”

“Tôi làm sao dám quên, bà về phòng trước đi, tôi xử lý chút công chuyện rồi vào sau.” Ông ta đuổi khéo, thực chất là không thể nào ngủ được.

Bà Ha cũng không làm khó dễ ông ta nữa, trừng mắt một cái rồi mới rời đi.

Lúc này Oh Kang-dae thay đổi sắc mặt nói thầm: “Mụ già xấu xí, chờ đó, tôi sẽ ly hôn bà.”

Ông ta không thể nào sống với một con sư tử hà đông được, rõ ràng là đàn ông mà tôn nghiêm lúc nào cũng bị chà đạp, ông ta sao có thể sống?

…..

Sáu giờ sáng Lee Min Hyun không thể tiếp tục ngủ nữa liền tỉnh dậy, cô nhìn sang bên cạnh Kim Taehyung còn ngủ rất ngon, cô cũng không làm phiền giấc ngủ của anh mà kéo chăn xuống giường, một mạch đến nhà vệ sinh.

Thực chất nguyên một đêm giấc ngủ của cô vô cùng chập chờn, không chút ngon giấc, thậm chí còn mơ thấy mẹ mình bị bắn chết.

Cô không biết giấc mơ này có điềm gì không nhưng trong lòng vô cùng thấp thỏm, nhìn vào trong gương hai mắt cô còn có chút quầng thâm mờ nhạt.

Lee Min Hyun rửa mặt cũng rất nhanh, vừa mở cửa ra đã thấy Kim Taehyung đứng trước cửa.

Cô có chút không kịp phản ứng xém chút va phải anh, Kim Taehyung lại nhanh tay đỡ lấy eo cô đồng thời nói: “Cẩn thận chút.”

“Còn không phải tại anh, tự dưng đứng trước cửa nhà vệ sinh làm gì?” Lee Min Hyun lườm anh một cái.

Anh lại thản nhiên nói: “Tôi chờ em.”

Dứt lời anh không để ý bước vào nhà vệ sinh, đóng cửa lại.

Lee Min Hyun giật bắn mình, không hiểu mới sáng sớm anh phát bệnh gì, cô cũng không rảnh quan tâm đến anh, biểu tình lại trở nên lo lắng.

Đi đi lại lại trong phòng một hồi cô mới nghe cửa phòng vệ sinh mở ra, ánh mắt không tự chủ nhìn về phía đó, không ngờ lại thấy anh khỏa thân bước ra.

Người đàn ông này vào nhà vệ sinh một chuyến chỉ để tắm rửa thôi sao?

Lee Min Hyun hơi sững sờ sau đó lại khụ khụ mấy tiếng nói: “Tôi rất lo cho mẹ, anh có thể liên lạc với NamJoon một chút hay không?”

Anh vừa bước vừa phía cô vừa nói: “Nếu có tin tức cậu ấy sẽ gọi đến không cần phải hỏi thăm.”

Phút chốc mùi sữa tắm xộc vào mũi cô Lee Min Hyun khụt khịt mũi cố gắng bỏ qua mùi hương này nói: “Tôi biết là vậy nhưng vẫn không an tâm, coi như tôi nhờ anh, được không?”

Lần đầu tiên nghe cô nhỏ nhẹ cầu xin mình Kim Taehyung cũng không từ chối: “Được, tôi gọi.”

Anh bước đến đầu giường với tay lấy điện thoại, làm vài ba động tác liền lập tức kết nối với bên kia.

Chỉ ba tiếng tút người bên kia liền bắt máy: “Tôi đây.”

“Đã cứu được người chưa?” Kim Taehyung hỏi, yết hầu không ngừng lên xuống.

Lee Min Hyun mặc dù chú ý đến cuộc điện thoại nhưng ánh mắt lại vô tình nhìn yết hầu của anh, trong lúc vô thức nuốt xuống một ngụm nước bọt.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro