Chương 13 : Chúng ta đặt cược

Tiết Thiếu Dương lạnh lùng cười , nói.

"Tôi không đánh phụ nữ."

"Như thế nào, sợ?"

Nam Kiều khiêu khích nói.

Tiết Thiếu Dương nhìn Nam Kiều xuân sắc tươi tắn, cười đến bỉ ổi .

"Nếu em thật sự muốn đánh với tôi, không bằng. Chúng ta thay đổi địa điểm?"

Nam Kiều trước kia xinh đẹp thanh thuần nhu nhược, hôm nay lại là căng tràn sức sống còn rất có khí thế, ngược lại càng làm cho hắn có hứng thú.

Trên mặt Nam Kiều cười càng ngọt ngào, ánh mắt lại càng thêm lạnh lẽo.

Ánh mắt Tiết Thiếu Dương càn rỡ, đánh giá cô từ đầu đến chân:

"Chỉ cần em nguyện ý, đừng nói một vạn này, cho em mười vạn, cũng không có vấn đề gì. "

"Tiết Thiếu Dương, ăn nói sạch sẽ một chút!"

Nam Phong nghe đối phương nói chuyện càn rỡ, nhất thời nổi giận không thôi.

Năm đó đánh chủ ý lên chị cậu, bị cậu đánh qua một trận, như thế nào đã quên.

Thế nhưng, cậu đang liều mạng che chở chị mình,  lúc này cô lại nói.

"Tiết thiếu, miệng nói không có bằng chứng, anh lấy mười vạn ra trước, chúng ta sẽ nói chuyện."

Nam Phong nghe xong, sắc mặt đều thay đổi, gắt gao kéo Nam Kiều nhỏ giọng nói.

"Chị, em biết chị hiện tại thiếu tiền, em sẽ nghĩ biện pháp kiếm tiền, chị đừng nghe tên hỗn đản này."

Tiết Thiếu Dương nhìn Nam Kiều nói như vậy, cũng càng thêm làm càn.

"Yên tâm, sau khi xong việc, tiền sẽ không ít hơn."

"Không không không không, tôi sợ lát nữa anh dựa vào sổ sách, hay là lấy tiền ra trước đi." 

Nam Kiều rất kiên trì.

Tiết Thiếu Dương khinh miệt cười cười, hướng về phía mấy đồng bạn đang xem náo nhiệt nói.

"Mấy người, ai đi lấy mười vạn cho tôi tới đây."

Bằng hữu của Tiết Thiếu Dương lập tức có hai người đáp lời, đi ra ngoài lấy tiền cho hắn.

"Chị, chị đừng nháo nữa..." 

Nam Phong nóng nảy đến mức muốn phát cuồng.

Tiết Thiếu Dương lạnh lùng trào phúng nói:

"Nam Phong, mày còn chưa nhìn ra sao? Chị gái mày là tự nguyện. "

Thanh thuần cao quý gì chứ, vì tiền liền như nhau đưa tới cửa.

Bất quá, nể mặt cô xinh đẹp động lòng như vậy, hắn nguyện ý trả tiền.

"Chị, đi thôi."

Nam Phong nói, kéo Nam Kiều ra khỏi nơi này.

Thế nhưng, cậu muốn đi, Nam Kiều lại không chịu đi.

"Em để chị ở lại."

"Chị, dù thế nào đi nữa, em cũng không thể để cho chị bị tên hỗn đản kia giẫm đạp."

Nam Phong nắm chặt cánh tay cô, sống chết cũng không chịu buông.

"Ai giẫm đạp ai, còn chưa biết đâu." 

Nam Kiều hừ nói.

Gần đây quá nghẹn tức, cô cần ai đó để giải toả.

Bây giờ có người đưa tới cửa, còn cho tiền để cô đánh, ở đâu tìm được chuyện tốt như vậy.

"Nam Tiểu Kiều!"

Nam Phong thấy cô không chịu đi, ném đồ đạc cho Đường Nguyên Nguyên, liền chuẩn bị trực tiếp đem người khiêng đi.

Nam Kiều linh hoạt né tránh, trầm giọng quát.

"Đừng can thiệp, ở một bên đợi đi. "

Trong thời gian hai chị em bọn họ tranh chấp, đồng bạn của Tiết Thiếu Dương đã lấy tiền.

"Bây giờ, đây là một vạn, đây là mười vạn." 

Tiết Thiếu Dương đem tiền từng xấp đặt ở bên cạnh sàn đấu, nói:

"Chỉ cần em đi theo tôi, đây đều là của em. "

Nam Kiều đến gần sàn đấu, ngửa đầu cười nói.

"Như vậy đi, chúng ta đánh cược."

"Em muốn đặt cược vào cái gì?" 

Tiết Thiếu Dương hứng thú hỏi.

Nam Kiều cầm lấy một đống tiền giấy lật nghiêng, không chút để ý nói.

"Tôi ở chỗ này cùng anh bồi luyện, nếu tôi thắng, không chỉ số tiền này thuộc về tôi, anh còn phải gọi tôi một tiếng 'ba'."

"Vậy nếu tôi thắng thì sao?" 

Tiết Thiếu Dương hỏi.

Nam Kiều buông tiền xuống, cười ngọt ngào.

"Vậy tôi sẽ đi với anh, tùy anh xử trí."


Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #ngontinh