Chương 4 : Tôi là ân nhân cứu mạng của anh

Khuôn mặt tuấn mỹ, theo khoảnh khắc ánh mắt mở ra, một loại khí thế sắc bén nguy hiểm tràn ngập cả phòng bệnh.

Nam Kiều không kịp phản ứng, môi còn dán lên môi người đàn ông, sững sờ chớp chớp mắt.

Hoắc Vân Tương nhíu mày, bình tĩnh nhìn gương mặt cô gái gần trong gang tấc.

Đôi mắt đó, giống như lấp lánh ánh sao sáng ngời.

Cả không gian yên tĩnh và lúng túng.

Mèo đen Bánh Quy nhìn không nổi nữa, một móng vuốt vỗ lên đầu Nam Kiều.

"Ngươi còn muốn hôn đến khi nào?"

Nam Kiều vội vàng đứng dậy, vẻ mặt xấu hổ mà không mất lễ phép mỉm cười.

"Tôi muốn nói... Tôi vừa cứu anh, anh có tin không? "

Hoắc Vân Tương đánh giá cô gái đang nói chuyện, ánh mắt tràn ngập thăm dò.

Nam Kiều nhìn hắn không nói gì, cười đùa nói.

"...... Ồ, anh không tin điều đó. "

Đừng nói là hắn không tin, chính cô cũng không tin a.

Tình huống vừa rồi, nhìn cô thế nào cũng đều giống như một tên biến thái mơ ước sắc đẹp của người khác.

Anh sớm không tỉnh, muộn không tỉnh, cố ý khi cô đang hôn thì tỉnh lại.

Hoắc Vân Tương nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt khó lường , thanh âm mở miệng có chút khàn khàn.

"Cô là..."

"Tôi là ân nhân cứu mạng của anh a." 

Nam Kiều cười hì hì nói.

Mặc dù anh không tin, cô thực sự là ân nhân cứu mạng của anh đó.

Bất quá, cô cứu mạng anh một mạng, chia sẻ sinh mệnh, cũng coi như huề nhau.

Hoắc Vân Tương lạnh lùng híp mắt lại, hiển nhiên không tin lời giải thích lố bịch này của cô.

Anh nghiêng người, chuẩn bị bấm chuông gọi người vào.

Thế nhưng, quay đầu lại đối diện với đôi mắt đầy màu sắc.

Mèo đen đang ngồi xổm trên gối của mình, ánh mắt khinh miệt nhìn anh một cái, sau đó bước qua, đi đến bên cạnh giường.

"Quấy rầy rồi, tôi đi gọi người nhà anh vào." 

Nam Kiều một tay ôm con mèo vào trong ngực, mở cửa ra ngoài nói.

 "Anh ta tỉnh rồi, mọi người vào đi. "

Hoắc lão phu nhân mừng rỡ chạy vào phòng bệnh, thấy người hôn mê một tuần thật sự đã tỉnh lại.

"Thành Huân, mau, mau gọi bác sĩ đến kiểm tra một chút."

Hoắc Thành Huân cũng không thể tin được, lập tức bảo y tá đi gọi bác sĩ đến kiểm tra.

Mấy bác sĩ tới đây, sau khi kiểm tra chi tiết, vẻ mặt không thể tưởng tượng được nói.

"Số liệu cơ thể Hoắc tiên sinh đều khôi phục bình thường."

Thật kỳ lạ, mấy ngày nay bọn họ đã làm các kiểm tra khác nhau, không tìm ra nguyên nhân gây hôn mê nặng nề .

Nhưng tất cả các số liệu đều cho thấy rằng anh không thể sống quá ba ngày.

Bây giờ, anh thế nhưng tỉnh lại.

Hơn nữa, hoàn toàn không giống bộ dáng bệnh nặng, ngược lại giống như chỉ ngủ một giấc mà thôi.

Hoắc lão phu nhân che ngực, hướng về phía Hoắc Thành Huân nói.

"Mau, đi nói cho Thục Ninh biết, đừng để nó lo lắng nữa."

"Vâng, để con đi báo cho cô ấy."

Hoắc Thành Huân vội vàng rời khỏi phòng bệnh, đi thông báo tin tốt cho người vợ vừa ngất xỉu.

Hoắc Vân Tương nhìn bộ dáng vừa kinh hãi vừa vui mừng của người nhà, khó hiểu hỏi.

"Bà nội, có chuyện gì vậy?"

Hoắc lão phu nhân ở bên giường bệnh, đưa tay nắm lấy tay anh, vỗ vỗ mu bàn tay chậm rãi nói.

"Con đột nhiên ngất xỉu ở công ty, ở bệnh viện đã hôn mê bảy ngày, bác sĩ đều nói không cứu được, may mắn... May mắn thay, chúng ta tìm thấy Nam Kiều, con bé vào chưa đầy nửa giờ, con đã tỉnh dậy. "

"Hoằng Quang đại sư nói không sai, cô gái đó quả nhiên là cao nhân."

.....

Hoắc Vân Tương nhíu mày, nhớ tới cô gái xinh đẹp vừa mở mắt nhìn thấy, cùng với... Con mèo béo của mình đã giẫm lên anh.

Cô ấy... cô ấy... Cứu anh?

Cô thừa dịp anh bất tỉnh rồi hôn, vậy gọi là cứu anh?

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #ngontinh