Chap 10
Lúc Kim Taehyung trở về phòng của tổng giám đốc thì đã thấy em thư kí nhỏ nằm ngủ gục ở trên ghế rồi. Điện thoại vẫn đang phát bộ phim hoạt hình thịnh hành nhất dạo gần đây còn trên tay Jennie là một miếng bánh cắn dở. Kim tổng nhìn cảnh này, cảm thấy Jennie giống hệt như một em bé làm tim gan anh đều mềm nhũn cả ra chỉ muốn ngay lập tức ôm người ta vào lòng mà cẩn thận nâng niu thôi.
Vì thế, Taehyung ba bước gộp thành hai, bước về ghế nơi có người thương đang nằm ngủ.
Anh nhìn cặp mày thanh tú, chậm rãi di chuyển tầm nhìn xuống sống mũi cao thẳng rồi dừng mắt tại cặp môi hồng hồng như đang giận hờn ai mà bĩu ra.
Làm sao đây? Kim tổng muốn hôn quá.
Có nên hôn một cái không nhỉ?
Đương lúc Kim tổng phân vân có nên nhân lúc người ta ngủ hôn trộm một cái hay không thì Jennie đã "ưm" một tiếng thức giấc.
Jennie ngái ngủ đưa một tay dụi dụi mắt nhìn Kim Taehyung:
"Anh về rồi?"
Kim Taehyung luống cuống gật đầu một cái, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cặp môi của người ta.
Chần chừ một lúc anh mới lên tiếng:
"Jennie ơi, giờ... giờ tôi hôn em được không? Đang trong quá trình tìm hiểu cũng cho phép tôi được hôn em nha?"
Jennie lúc này đã tỉnh táo hẳn, nhưng cũng không kịp từ chối vì Kim Taehyung đã nhanh hơn một bước, cúi người chạm môi lên môi cô rồi.
Jennie : "..."
Thôi cũng được, được trai đẹp hôn thì không cần ý kiến nhiều đâu.
.
Kim tổng sau khi đạt được mục đích hôn môi Jennie thì mới phát hiện ra rằng ban nãy lúc anh hôn, Kim thư kí chưa đồng ý nhưng cũng không phản kháng lại nụ hôn của anh. Vậy là chứng tỏ Jennie cũng thích anh phải không? Đồng ý tìm hiểu anh tức là cũng có ý với anh rồi có đúng không???
Kim Taehyung vui vẻ không thôi, tự nghĩ tự làm mình vui xong thì dẫn người đi ăn.
.
Bởi vì vừa rồi cuộc họp kết thúc nhanh hơn dự kiến nên có một vài vấn đề phát sinh đành phải báo cáo qua điện thoại.
Kim Taehyung dù muốn hay không cũng không thể bỏ bê công việc, vừa mới thay Jennie gọi món xong thì bận đến tối tăm mặt mũi, một chút cũng không thể rời mắt khỏi điện thoại để xem người bên cạnh đang làm gì.
Jennie thấy anh cứ chăm chăm nhìn vào điện thoại thì trong lòng lại bắt đầu lo lắng không thôi. Vừa rồi bánh bèo kia bảo Taehyung cũng biết cổ, liệu có phải hai bọn họ liên lạc lại rồi không?
Jennie bối rối cắn cắn móng tay của mình chứ không dám hỏi anh mọi việc. Sợ rằng lúc hỏi xong sẽ nhận được đáp án mình không mong muốn.
Cô phát hiện ra, bản thân mình thế mà đã thực sự đặt Kim Taehyung vào trong lòng rồi.
Jennie thích anh, bây giờ xuất hiện thêm người thứ ba chỉ có thể lo được lo mất, không giữ được người.
Vừa nghĩ vừa tự làm mình sầu đến phát ra tiếng thở dài.
Kim Taehyung nghe thấy tiếng thở dài của cô thì mới nhớ ra anh đã bỏ bê em thư kí nhỏ từ nãy tới giờ, nhận thấy không còn vấn đề nào quan trọng cần xem ngay nữa thì đặt điện thoại sang một bên:
"Tôi vô ý quá, trước khi bận cũng quên nói với em một tiếng. Jennie bỏ qua cho tôi nhé, tôi..."
Kim Taehyung chưa nói xong thì người bên cạnh hai mắt đã rưng rưng nhìn anh. Taehyung cuống quýt vòng sang chỗ cô, tay chân quýnh quáng không biết đặt ở đâu mà khua loạn xạ:
"Làm sao thế? Em đừng khóc, là do tôi không để ý đến em phải không?"
Jennie bắt lấy bàn tay anh chạm lên má mình, vừa vặn chạm phải giọt nước mắt nóng hổi chảy xuống. Taehyung đau lòng không thôi, vuốt khẽ thêm hai cái, thấp giọng:
"Ngoan, đừng khóc..."
Jennie đưa tay quệt giọt nước mắt còn lại mới nói với anh:
"Kim Taehyung, em phát hiện ra rồi"
Kim Taehyung hoang mang hết sức:
"Em phát hiện ra cái gì?"
Jennie:
"Em thích anh"
Kim Taehyung ngây ngẩn cả người, rốt cuộc em cũng chịu thừa nhận rồi. Jennie nói thích anh rồi!
Taehyung vui muốn chết, cúi xuống hôn cô thật lâu mới ngẩng lên hỏi:
"Vậy tại sao vừa rồi em khóc?"
Jennie nghĩ nghĩ, cuối cùng lại không đủ can đảm mở miệng nói vì thế chỉ có thể liếc nhìn điện thoại của anh nằm bên kia bàn.
Kim Taehyung nương theo tầm mắt cô nhìn sang, như đoán được suy nghĩ của cô, anh phì cười:
"Ban nãy tan họp gấp quá nên có vài việc phải bàn lại. Để em lo lắng đến tủi thân khóc rồi sao?"
Jennie nghe anh giải thích xong thì ngượng ngùng lắc lắc đầu úp mặt vào lòng bàn tay mình.
Ngại quá, mình thế mà ghen đến phát khóc.
Kim Taehyung thấy cô ngại đáng yêu như thế, nhịn không được mà đưa tay bẹo má cô:
"Không ổn rồi, em cứ đáng yêu như vậy thì anh phải làm sao?"
-----------
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro