Chương 16
Không nhắc đến tứ thử, lại nói đến Giang Ninh bà bà và Lô phu nhân đang đi tìm Bạch Ngọc Đường.
Dọc đường, hai người đều là ưu tâm xung xung, thân là nữ nhân, hai người đều biết, loại cảm tình loại này không phải nói quên liền có thể quên, đã từng khắc cốt ghi tâm như vậy thì sao có thể nói muốn quên liền quên như thế, đem thống khổ này đặt ở trong lòng không phát tiết ra, một ngày nào đó, Bạch Ngọc Đường nhất định sẽ nhịn không được, tới thời điểm Bạch Ngọc Đường lại trở nên nên thế nào, các nàng nghĩ cũng không dám nghĩ.
"Lão phu nhân, Đại phu nhân." Nhìn thấy Giang Ninh bà bà cùng Lô phu nhân đích đã đến, Bạch Phúc vội vàng hành lễ.
"Bạch Phúc, tiểu tử kia đâu?" Giang Ninh bà bà gật nhẹ đầu.
"Hồi bẩm lão phu nhân, thiếu gia ở trong phòng nghỉ ngơi, chưa dậy." Bạch Phúc cung kính đáp lại.
"Ừ, Bạch Phúc ngươi đi được rồi, ta cùng Tú Tú đi coi nó là đủ." Giang Ninh bà bà mang theo Lô phu nhân đi về phía phòng Bạch Ngọc Đường, lòng tràn đầy lo lắng, bình thường lúc này Bạch Ngọc Đường sớm đã dậy, giờ lại còn tại ngủ...
"Con trai." Giang Ninh bà bà cũng không chờ người bên trong lên tiếng trả lời, thẳng thẳng tay đẩy cửa đi vào.
Khi Giang Ninh bà bà cùng Lô phu nhân đi vào phòng Bạch Ngọc Đường thì suýt nữa sợ hãi kêu ra tiếng.
Ở trên tháp chính là Bạch Ngọc Đường không sai, nhưng mà mái tóc vốn đen nhánh đã trở thành một mảnh tuyết trắng... Trong một đêm, tóc đen biến thành đầu bạc.
Lô phu nhân run rẩy, hai tay bụm chặt miệng, tránh cho chính mình sợ hãi kêu ra tiếng, thân hình hơi lay động suýt nữa đứng không nổi.
Hai mắt Giang Ninh bà bà có khó nén được nỗi khiếp sợ, bà trước kia luôn cao ngạo giờ lại không kiềm chế được nhìn con trai hôm nay vì tình mà bạc đầu, trong mắt ngoại trừ khiếp sợ còn đau lòng khôn xiết.
"Con ơi..."
Giang Ninh bà bà nhìn Bạch Ngọc Đường hai mắt đục ngầu, đôi mắt này thay vì nói sâu không lường được không bằng nói là tâm chết từ lâu.
Ngay trước khi Giang Ninh bà bà đẩy cửa vào Bạch Ngọc Đường đã sớm mở mắt, hắn nhìn thấy được nỗi khiếp sợ cùng đau lòng trong mắt mẹ nuôi và đại tẩu của mình... Nghi hoặc nhìn theo tầm mắt hai người, không khỏi sửng sốt, nhẹ nhàng nâng mái tóc dài vốn đen nhánh của mình giờ lại thành một mảnh tuyết trắng.
"A... Ha ha ha... Ha ha ha..." Bạch Ngọc Đường giống như phát hiện cái gì buồn cười, điên cuồng cười lớn, nhưng tiếng cười này lại đầy sự châm chọc cùng bi ai.
"Con ơi..." "Lão Ngũ..."
Hai nữ nhân nhịn không được hai mặt nhìn nhau, hai nàng trăm triệu lần cũng không thể tưởng tượng được là sẽ thấy tình cảnh này, tiếng cười của Bạch Ngọc Đường vang bên tai nghe thật thê lương, trong lòng không khỏi căng thẳng.
"Ha ha ha... Thật sự là rất buồn cười, thật sự là rất buồn cười..." Bạch Ngọc Đường nắm chặt mái tóc bạc trong tay, "Ta đường đường là nam nhi cao bảy thước, lại giống một nữ tử tầm thường, vì tình mà một đêm tóc đen biến đầu bạc, buồn cười, thật sự là rất buồn cười..."
Lô phu nhân nhịn không được lao tới ôm lấy Bạch Ngọc Đường ai thiết nói: "Không cần như vậy... Lão ngũ, đừng như vậy... Không cần giấu ở trong lòng, nói ra đi, đem khổ, đem đau đều cùng đại tẩu nói ra đi, nói ra, sẽ tốt hơn một chút..."
"Con ơi..." Giang Ninh bà bà cũng thập phần đau lòng, bà đã sớm xem Triển Chiêu như đứa con nhỏ của mình, mất đi Triển Chiêu bà quả thật cũng thập phần khổ sở, nhưng bà làm sao cũng không được quá đau lòng, cũng vì tình cảm của Bạch Ngọc Đường lại khắc sâu đến thế.
Mà Bạch Ngọc Đường lại chỉ cười tự giễu nói: "Nói ra? Nói ra thì sao? Không nói ra thì sao? Sự thật vĩnh viễn đều là sự thật."
Đã vì tình mà một đêm đầu bạc, nếu nói đã quên đi Triển Chiêu thì không khỏi quá mức già mồm nói dối.
Giang Ninh bà bà trầm mặc trong chốc lát, bỗng nhiên, đôi mắt phượng trợn lên quát: "Thằng con chết tiệt, ta không nhớ thằng con của mình trông vô dụng thế này, Ngự Miêu đã chết chẳng lẽ Bạch Ngọc Đường trong lòng Triển Chiêu cũng đã chết sao? Con trai của ta ơi, đừng để bi thương khống chế con."
Bạch Ngọc Đường không đáp lời, hắn biết, lời Giang Ninh bà bà nói hắn đều hiểu được, nhưng hiểu được là một chuyện, có làm được hay không lại là một chuyện khác.
Khe khẽ thở dài, Giang Ninh bà bà sau trải qua một phen cân nhắc quyết định thì đem chuyện mọi người vừa mới thảo luận ở tiền thính nói cho Bạch Ngọc Đường.
"Con trai... Chúng ta và các ca ca của con đã quyết định." Tạm dừng một chút, đến khi Bạch Ngọc Đường đem tầm mắt đối diện với mình mới lại mở miệng: "Chúng ta quyết định đem đứa nhỏ Triển Chiêu kia mang về cố hương của y an táng."
Nghe thế, Bạch Ngọc Đường cả người chấn động, lý trí nói cho hắn, như vậy mới là quyết định tốt nhất, nhưng hắn không cách nào khắc chế, không cách nào khắc chế con sóng trong lòng dâng lên.
Nhìn thấy bộ dáng Bạch Ngọc Đường trước mắt thống khổ như thế, Giang Ninh bà bà cũng không đành lòng, thở dài một hơi, nói: "Đi nhìn y lần cuối cùng đi... Để sau này không còn tiếc nuối..."
Sau khi nói xong liền rời đi cùng Lô phu nhân, để lại một mình Bạch Ngọc Đường.
———————————————————————————–
Lời tác giả:
Rất nhiều người hy vọng ta làm Miêu Miêu"chết đi sống lại"
Nói thực ra ~~ cá nhân ta thực không thích chết sống lại ~~
Người đã chết sao sống lại được???
Cho nên á ~~ Miêu Miêu sẽ không chết mà sống lại
Bất quá a ~~ ta chính là QM dục đáng yêu ~~
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro