Chương 51: Nhà

Hôm sau, Jisoo tỉnh lại trên giường, bên cạnh vẫn như cũ trống không.

Cô xuống giường tắm rửa một cái, lúc ra khỏi phòng thì đã thấy Taehyung làm xong bữa sáng.

"Không phải đi làm?" Anh thấy cô mặc quần áo ở nhà thì hỏi.

Tối qua lúc ăn cơm Jisoo nói cô có thể tự đi đường, anh còn tưởng rằng ắt hôm nay cô sẽ không chịu ngồi yên trong nhà.

"Ngày hôm qua em xin nghỉ phép hai ngày." Cô nói, sau đó nhìn về phía anh, "Ai biểu có người nào đó quá hấp tấp đâu, vốn hôm nay em còn định dọn đồ đạc chuyển về."
"..."

"Nghỉ nhiều mấy ngày cũng tốt." Anh từng bắt gặp cô làm việc, cô toàn bận rộn với mấy việc linh tinh, khuân vác đồ, bê đỡ đồ hộ người khác cũng không ít, nghĩ vậy anh không khỏi hỏi, "Em vẫn quyết tâm làm tiếp công việc như vậy?"

Lúc trước hỏi cô về vấn đề này, khi ấy cô còn chưa khôi phục ký ức, nghĩ vậy anh không khỏi đề nghị thêm lần nữa, "Nếu em muốn tự mình...."

"Em còn chưa có đủ kinh nghiệm."cô cất tiếng ngăn lại anh, "Vả lại nếu em thật sự muốn làm gì, em hy vọng những đồng tiền đầu tiên kiếm được là dựa vào chính tay em làm ra."

Nếu cô đã nói như vậy anh cũng không thể nói thêm gì nữa.

Hai người ngồi xuống ăn sáng, cô bỗng nhiên hỏi anh, "Chìa khoá khu căn hộ cũ ở đâu?"

"?"

"Em còn có một vài thứ ở nơi đó, cần phải mang về đây."

Cô cũng không biết anh mua căn hộ hiện tại từ khi nào, trước kia anh không có đề cập gì với cô, trái lại vừa xuất viện đã bị chuyển tới nơi này, vài ngày sau, lúc cô đi tìm sách mới phát hiện, đồ đạc của cô chưa chuyển hết về đây.

"Chìa khoá ở trong ngăn kéo." Anh nói, "Buổi chiều anh đưa em đi."

Trưa hôm ấy Taehyung nghỉ làm lái xe đưa Jisoo về căn hộ cũ.

Lúc trước Jisoo nói cô không thích căn hộ này, thế nên anh đã chuyển toàn bộ đồ đạc sang nhà mới, chỉ ngoại trừ một vài thứ đồ trang trí, những thứ như chậu hoa, tạp chí và cả sách báo cô vứt bừa bãi trong thư phòng anh, anh cũng không biết nên sắp nó vào chỗ nào.

Anh không biết cô cần thứ gì nên mặc cô tự dọn.

Trong thư phòng cô sắp lại đống sách, nhìn lướt qua khung ngăn kéo, không kìm lòng mở ra nhìn thoáng qua, thế mà hộp nhẫn vẫn ở nguyên vị trí cũ.

Mua cho cô?Jisoo mở hộp.

Nhẫn nằm ngay ngắn ở bên trong: viên kim cương nhỏ xinh xắn được khảm trên nhẫn và được cố định bằng bốn cạnh, thân nhẫn làm bằng bạch kim sáng bóng lấp lánh với thiết kế trơn giản dị.

Quả nhiên là thuộc thẩm mỹ của Taehyung, cô nhướn mi, nhưng vẫn rút nhẫn khỏi hộp, ướm thử trên ngón áp út trái của mình.

"Dọn xong rồi?" Đúng lúc anh tiến vào.

Cô vốn đang giơ tay thưởng thức dưới ánh đèn, thấy anh vào, cô gấp gáp tháo nhẫn ra khỏi tay, kết quả uýnh lên, nhẫn bị kẹt lại.

"Nhẫn này của anh có vẻ nhỏ, có đúng là mua cho em không đấy?" Mắt thấy ánh mắt anh dừng trên tay mình, cô vội vàng lên tiếng vãn tôn.

"Hẳn vẫn còn giữ hoá đơn, muốn xem ngày mua không?" .

Jisoo: "..." càng ra sức tháo nhẫn xuống.

Taehyung kéo tay cô lại, nói đến cũng thật kỳ lạ, anh xoay chiếc nhẫn một vòng sau đó nhẫn lại dễ dàng thoát ra ngoài, anh nắm tay cô,

"Nhỏ chỗ nào? Rất vừa."

"..."

Jisoo rụt tay về, tháo nhẫn xuống, hắng giọng, "Em nói là kim cương nhỏ."

Anh nhìn viên kim cương trên nhẫn, "Em muốn lớn cỡ nào?"

"Cỡ trứng bồ câu đi." Cô đáp với vẻ loanh quanh.

Anh nhíu mày, dừng lại một chút sau đó nói, "Được."

Jisoo"..." nghe thế... cô cứ có cảm giác có gì đó không ổn.

"Từ từ, em chưa đồng ý bất kỳ điều gì đâu nhé." Cô ngẩng đầu vẻ cảnh giác.

Không biết tại sao anh lại bỗng nhớ đến một buổi tối ngày nọ, cũng đúng ngày mà anh phát hiện ra que thử thai trong thùng rác, thế là đưa cô tới bệnh viện làm kiểm tra.

Lúc ấy là vào mùa đông, tháng 1, các trường cao đẳng đại học lần lượt kết thúc kỳ thi và chuẩn bị cho kỳ nghỉ Tết.

Anh đến đón cô là vào buổi chiều, vừa đúng là buổi thi môn cuối cùng của cô. Anh đỗ xe dưới bóng cây râm mát đợi cô, đứng ở phía xa nhìn cô đang đi tới cùng với một nữ sinh khác.

"Cuối cùng cũng thi xong và có thể được về nhà rồi."

Cô nữ sinh bên cạnh Jisoo dường như là người từ phương xa tới nơi đây học, vừa nhắc tới về nhà đã ngập tràn cảm xúc mà kể về gia đình, kéo lấy cô kể không ngừng về những món ăn ngon mà bố cô nấu, dường như rất nhớ mẹ nên cứ nhắc về mẹ cô mãi, cuối cùng phát giác chỉ có mình cô đang nói nên chợt hỏi cô, "Jisoo, cậu là người ở đây phải không?"

"Ừ"

"Sướng ghê, mỗi cuối tuần đều có thể về nhà." Nữ sinh cảm khái, lại hỏi, "Trước kia mình nghe nói Tết này cậu sẽ đi Canada chơi, cùng gia đình phải không?"

"Mình đi một mình."

"Một mình?" Nữ sinh kinh ngạc, "Không đi cùng người nhà sao, Tết sao lại..."

Sau đó giọng nói bình đạm của cô đánh gãy cô gái: "Mình không có người nhà."

"... Ôi, xin lỗi." Nữ sinh bên cạnh dường như nhỡ tới điều gì, vẻ mặt xấu hổ.

Đứng ở cách đó không xa, Taehyung thấy vẻ mặt Jisoo như thường, nhưng rõ ràng anh cảm giác được sau khi cô nói câu nói đó thì có vẻ khổ sở.

Có điều trên đường tới bệnh viện, ngoài việc anh bị cô châm biếm hai câu thì cũng không có khác gì so với ngày thường, thẳng đến quảng cáo trên đường nhắc tới mùa xuân, cô mới hỏi anh một câu Tết này anh có dự định gì?

"Khi nào về?" Taehyung.

Anh cũng không phải người ở đây, tất nhiên sẽ trở về, mà Jisoo, trước đó anh cũng đã hỏi dự định cô thế nào, cô nói đã đặt mua vé máy bay đi Canada trước rồi, vì thế hai người tự hiểu: Tết này từng người hoạt động... Chẳng qua, đó đều là chuyện trước khi cô phát hiện hình như cô mang thai.

"Rồi tính sau. Gần đây khá bận, có lẽ năm nay không về." Taehyung nói, thật ra anh đã sắp xếp lịch trình nghỉ, cũng đã đặt vé máy bay từ sớm, nhưng vào khoảnh khắc kia, anh bỗng đổi ý.

Jisoo nghe xong, chỉ nhìn anh một cái, không nói gì.

Hai người tới bệnh viện làm kiểm tra.

Bởi vì đông người, cô không thể lấy luôn kết quả kiểm tra trong ngày, hai người đành phải về nhà chờ kết quả.

Kết quả buổi tối trở lại, Jisoo bắt đầu gặp ác mộng.

"Bố ơi..."

Taehyung bị tiếng hét của cô đánh thức, anh bật đèn thì thấy cô kinh hồn chưa tỉnh mà ngồi trên giường, đôi mắt đỏ ửng thở khó khăn.

"Sao thế?" Anh ngồi dậy hỏi cô.

Nhưng ngay sau đó Jisoo tắt bụp đèn đi.

Trong bóng đêm tối tăm giọng cô có phần khàn khàn, có chút căng thẳng, "Khiến anh thức giấc à? Xin lỗi, tôi mơ thấy ác mộng."

Cô chưa nói cô mơ thấy gì, anh cũng đoán được có lẽ là có liên quan tới chuyện tự sát của ba cô, anh rất muốn nghiêng người ôm cô vào lòng, nhưng mà còn chưa kịp chạm tới, cô đã xoay người xuống giường.

Lục đục vài tiếng động sau đó đèn toilet sáng lên, Jisoo đóng cửa, Taehyung chỉ nghe thấy tiếng nước chảy ào ào ở bên trong còn lại không nghe thấy bất kỳ tiếng gì khác.

Một lúc sau đèn nhà vệ sinh tắt, rốt cục cửa cũng bị mở ra, nhưng cô cũng không có trở lại giường, trái lại cô ra bên ngoài.

Có lẽ cô tưởng rằng anh đã ngủ, cố tình đè tiếng bước chân thật nhỏ.

Anh đi theo ra cửa, thấy cô lấy chai rượu ra khỏi hầm, đang tự rót cho chính mình một ly, nhưng khi rót xong dường như nhớ ra chính mình không thể uống, thất vọng buông chén xuống, gập người khúc chân tự ôm lấy chính mình, ngồi thất thần trên sô pha.

Hồi lâu sau, cô mới dường như thấy anh, "Sao anh lại ra đây?"

"Tôi cũng không ngủ được." Anh ngồi xuống bên cạnh cô, "Chúng ta... Em cùng tôi tâm sự?"

Cô không từ chối.

Đêm ấy hai người bọn họ câu được câu chăng hàn huyên thật lâu, Jisoo cũng không kể về việc cô mơ thấy gì, cô khổ sở, anh cũng thật cẩn thận không nhắc đến, chỉ cuối cùng hỏi cô, "Nghỉ Tết có muốn cùng trở về nhà với anh không?"

"Nhà?" Cô sửng sốt một chút, bỗng nhiên cúi đầu nhìn bụng, "Từ từ, tôi chưa đồng ý bất cứ điều gì cả."

"Tôi vẫn chưa nghĩ kỹ." Cô nói, "Cho dù thật sự có, tôi chưa chắc sẽ sinh nó ra."

Anh ừ một tiếng.

Ngày hôm sau khi đi ngang qua cửa hàng trang sức, anh vẫn không cầm lòng chọn mua một chiếc nhẫn.

Vì sao lại mua nhẫn? Sinh con cái gì đó, kỳ thật anh cũng không gấp gáp chuyện ấy.

Anh chỉ là nhớ tới hình ảnh cô ôm bản thân ngồi một mình trên sô pha kia, sau đó, dường như trong khoảnh khắc chớp mắt ấy, anh bỗng vô cùng chán ghét cái danh "bao dưỡng" treo ở hai người, danh không chính ngôn không thuận, một mối quan hệ mập mờ.

Anh muốn tiến thêm một bước trong mối quan hệ với cô, anh muốn cô có thể ỷ lại anh, muốn cô có thể dỡ xuống lá chắn phòng bị với anh.

Và hơn tất cả, anh muốn cho cô một mái ấm, một gia đình.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro