Thực trạng và những thách thức đối với môi trường toàn cầu và ở Việt nam.
- Đối với những vấn đề môi trường toàn cầu.
Sau hơn 30 năm kể từ Hội nghị đầu tiên về môi trường của thế giới (Stockholm
1972) đến nay, cộng đồng thế giới đã có nhiều nỗ lực để đưa vấn đề môi trường
vào các chương trình nghị sự ở cấp quốc tế và quốc gia. Tuy vậy hiện trạng môi
trường toàn cầu được cải thiện không đáng kể. Môi trường chưa được lồng ghép
với kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội. Dân số toàn cầu tăng nhanh, sự nghèo
đói, sự khai thác, tiêu thụ quá mức các nguồn tài nguyên thiên nhiên, sự phát
thải quá mức "khí nhà kính" v.v... là những vấn đề bức xúc có tính phổ biến
trên toàn cầu.
Trong "tuyên bố Johannesburg về phát triển bền vững" năm 2002 của liên hợp
quốc đã khẳng định về những thách thức mà nhân loại đang và sẽ phải đối mặt
có nguy cơ toàn cầu là:
" Môi trường toàn cầu tiếp tục trở nên tồi tệ. Suy giảm đa dạng sinh học tiếp
diễn, trữ lượng cá tiếp tục giảm sút, sa mạc hoá cướp đi ngày càng nhiều đất đai
màu mỡ, tác động tiêu cực của biến đổi khí hậu đã hiển hiện rõ ràng. Thiên tai ngày càng nhiều và ngày càng khốc liệt. Các nước đang phát triển trở nên dễ bị
tổn hại hơn. Ô nhiễm không khí, nước và biển tiếp tục lấy đi cuộc sống thanh
bình của hàng triệu người."
- Đối với những vấn đề môi trường của việt nam.
+ Thực trạng về những vấn đề môi trường của Việt nam.
. Sự biến đổi khí hậu.
Từ thực tế về diễn biến của thời tiết khí hậu ở nước ta trong những năm vừa qua
cho thấy tính chất biến đổi rất phức tạp, thất thường. Diễn biến nhiệt độ đang có
xu thế tăng lên với đặc điểm là giá trị phân hoá mạnh theo cả không gian và thời
gian. So sánh với biến đổi khí hậu toàn cầu cho thấy trong khi nhiệt độ trung
bình toàn cầu tăng khoảng 0,7% sau gần 150 năm (1854-2000) thì nhiệt độ trung
bình năm của Hà nội đã tăng khoảng 0,75% sau 42 năm (1960 - 2001). Lượng
mưa phân bố không đều, nhiều vùng lượng mưa tập trung khá lớn dẫn đến lũ lụt.
Một số nơi như vùng Tây nguyên, vùng Bắc trung bộ thiếu mưa nghiêm trọng
dẫn đến hạn hán. Nhìn chung, trong 30 năm gần đây lượng mưa ở miền Bắc có
xu hướng giảm nhẹ, ngược lại lượng mưa ở miền Trung và miền Nam có xu
hướng tăng. Bão, lũ, lụt diễn biến phức tạp, thường xuất hiện sớm với cường độ
mạnh.
Từ những đánh giá trên cho thấy xu hướng biến đổi khí hậu ở Việt nam theo
chiều hướng xấu.
. Môi trường không khí.
Không khí chịu tác động mạnh mẽ của quá trình công nghiệp hoá và đô thị hoá,
thực tế cho thấy chất lượng không khí ở đô thị và các khu công nghiệp ở Việt
nam trong những năm gần đây có sự thay đôỉ không đáng kể. Điều đáng chú ý
nhất đối với môi trường không khí là ô nhiễm bụi có tính điển hình và phổ biến
ở khắp mọi nơi. Hầu hết các đô thị ở nước ta đều bị ô nhiễm bụi, nhiều nơi bị ô
nhiễm bụi trầm trọng tới mức báo động. Nồng độ bụi trung bình ở hầu hết các
đô thị đều vượt TCCP từ 2-3 lần, cá biệt có nơi vượt TCCP tới 5-7 lần. Nguyên
nhân chính gây nên tình trạng ô nhiễm bụi là do thi công xây dựng mới và sửa
chữa nhà cửa, đường sá, cống rãnh, hạ tầng kỹ thuật đô thị xảy ra thường xuyên
và không quản lý tốt.
Nhìn chung, môi trường không khí ở Việt nam chưa bị ô nhiễm bởi các khí độc
hại như SO2, NO2, CO. Tuy nhiên ở một số nút giao thông lớn, nồng độ chì và
khí CO đã xấp xỉ hoặc vượt trị số TCCP. Kể từ sau khi triển khai sử dụng xăng
không pha chì, số liệu quan trắc 6 tháng đầu năm 2002 cho thấy hàm lượng chì
trong không khí đã giảm 40-50% so với cùng kỳ năm trước.
Chất lượng không khí ở vùng nông thôn, miền núi, vùng sâu, vùng xa nhìn
chung còn rất tốt, nhiều nơi môi trường trong lành, phù hợp với mục đích an
dưỡng, du lịch và nghỉ ngơi.
. Môi trường đất.
Thoái hoá đất là xu thế phổ biến từ đồng bằng đến trung du và miền núi. Thực tế
cho thấy các loại đất bị thoái hoá chiếm hơn 50% diện tích tự nhiên của cả nước.
Các loại hình thoái hoá đất chủ yếu là xói mòn, rửa trôi, đất có độ phì nhiêu thấp
và mất cần bằng dinh dưỡng, thoái hoá hữu cơ, khô hạn và sa mạc hoá, ngập
úng, ngập lũ, đất trượt, sạt lở đất, mặn hoá, phèn hoá, đất mất khả năng sản xuất.
Đất có độ dốc lớn và đất trống đồi núi trọc, đặc biệt là vùng Tây nguyên và
vùng Tây Bắc, đất dễ bị xói mòn khi có mưa lớn. Nhiễm phèn và nhiễm mặn đã
xảy ra nghiêm trọng ở vùng đồng bằng sông Cửu long.
Sự thoái hoá đất là nguyên nhân dẫn đến năng suất cây trồng giảm. Nhiều vùng
có nguy cơ hoang mạc hoá, đất cằn cỗi không thể canh tác được và sẽ dẫn đến
giảm tỷ lệ đất nông nghiệp trên đầu người.
Việc sử dụng các hoá chất trong nông nghiệp như phân hoá học và thuốc trừ sâu
tuy còn thấp nhưng không đúng kỹ thuật, là nguyên nhân gây ra ô nhiễm môi
trường cục bộ ở một số địa phương và xu hướng ngày càng gia tăng.
. Môi trường nước.
ở nước ta do áp lực của gia tăng dân số cùng với tốc độ của công nghiệp hoá và
đô thị hoá nhanh là nguyên nhân cơ bản gây nên áp lực đối với môi trường
nước. Hầu hết nước thải sinh hoạt (bao gồm cả nước thải bệnh viện) ở các đô thị
và 90% nước thải từ các cơ sở công nghiệp cũ chưa được xử lý, xả trực tiếp vào
kênh, mương, sông, hồ, gây ra ô nhiễm nghiêm trọng đối với môi trường nước
ở một số địa phương. Nhiều chỉ tiêu như BOD5, COD, NH4, tổng N, tổng P cao
hơn tiêu chuẩn cho phép đối với nguồn nước loại A từ 2-3 lần.
Đánh giá tổng hợp môi trường nước ở nước ta cho thấy, chất lượng nước của 9
lưu vực sông chính còn tốt, điều đáng lưu ý là ở các vùng hạ lưu phần lớn đã bị
ô nhiễm, có nơi đã bị ô nhiễm trầm trọng, như sông Cỗu, sông Cấm, sông Tam
bạc ở phía Bắc, sông Thị vải, sông Đồng nai ở miền Nam. Chất lượng nước các
sông ở miền Trung, nói chung còn tốt hơn các sông ở miền Bắc và miền Nam.
Hiện nay tỷ lệ số dân được sử dụng nước hợp vệ sinh vào khoảng 53%, tỷ lệ này
ở thành thị trung bình là 60-70%, ở nông thôn trung bình là 30-40%.
Nước biển ven bờ đã bắt đầu có dấu hiệu ô nhiễm. Hàm lượng các chất hữu cơ,
chất dinh dưỡng, kim loại nặng, hoá chất bảo vệ thực vật ở một số nơi đã vượt
tiêu chuẩn cho phép. Hàm lượng dầu ở một số vùng biển vượt quá tiêu chuẩn và đang có xu hướng tăng lên. Nước ngầm ở một số đô thị lớn đang có xu hướng
cạn kiệt dần về lượng, có dấu hiệu ô nhiễm và suy giảm về chất. Những năm
gần đây đã xảy ra hiện tượng suy giảm mực nước ngầm vào mùa hè ở Tây
nguyên và các tỉnh miền núi phía Bắc. Do áp lực nước ngầm giảm gây ra xâm
nhập mặn tăng lên ở nhièu vùng đất ven biển.
. Hiện trạng về rừng và đa dạng sinh học.
Việt nam hiện có khoảng 11,3 triệu ha rừng, trong đó 9,7 triệu ha rừng tự nhiên
và 1,6 triệu ha rừng trồng. Từ năm 1990 đến nay, độ che phủ rừng tăng lên đáng
kể, từ 27,2% năm 1990 lên 33,2% năm 2001. Tuy nhiên chất lượng rừng chưa
được cải thiện và tiếp tục bị xuống cấp, rừng tự nhiên đầu nguồn và rừng ngập
mặn vẫn bị tàn phá nghiêm trọng do áp lực của phát triển kinh tế. Hiện tại rừng
giầu, kín nguyên sinh chỉ còn chiếm khoảng 13% trong khi rừng nghèo và rừng
tái sinh chiếm tới 55% tổng diện tích rừng. Điều này giải thích vì sao chính phủ
Việt nam đã chuyển chương trình 327 trước đây sang chương trình phủ xanh 5
triệu ha rừng hiện nay là cần thiết.
Việt nam có nhiều cảnh quan thiên nhiên và các hệ sinh thái phong phú, có
nhiều loài đặc hữu, có giá trị khoa học và kinh tế lớn, chúng ta được xếp là một
trong 10 quốc gia có đa dạng sinh học cao nhất trên thế giới. Những năm gần
đây đa dạng sinh học đã bị suy giảm vì những nguyên nhân chủ yếu như: Sự thu
hẹp và mất dần nơi cư trú của các giống loài do cháy rừng, một phần đất đai
chuyển đổi mục đích sử dụng, do khai thác và đánh bắt không hợp lý, do ô
nhiễm môi trường, do tình trạng buôn bán trái phép động thực vật quý hiếm.
Trong 5 thập kỷ qua đã mất 80% diện tích rừng ngập mặn, chủ yếu là do phát
triển nuôi trồng thuỷ hải sản. Khoảng 96% các rạn san hô đang bị đe doạ
nghiêm trọng. Nhằm bảo tồn đa dạng sinh học của quốc gia, Nhà nước đã đẩy
mạnh phát triển hệ thống các khu rừng đặc dụng, hiện có 17 vườn quốc gia, 58
khu bảo tồn thiên nhiên và 18 khu bảo vệ cảnh quan đã được quy hoạch chính
thức.
. Môi trường nông thôn.
Xem xét về mức độ ô nhiễm môi trường ở khu vực nông thôn có những vấn đề
nổi lên như ô nhiễm do các điều kiện vệ sinh và cơ sở hạ tầng kỹ thuật yếu kém.
Việc sử dụng không hợp lý các loại hoá chất trong nông nghiệp (phân hoá học
và thuốc trừ sâu) đã và đang làm cho môi trường nông thôn ô nhiễm và suy
thoái. Hiện nay ở nước ta có khoảng trên 1000 làng nghề. Việc phát triển tiểu
thủ công nghiệp ở các làng nghề và các cơ sở chế biến ở một số vùng nông thôn,
do công nghệ sản xuất lạc hậu, quy mô sản xuất nhỏ, phân tán xen kẽ trong dân
và hầu như không có thiết bị thu gom, xử lý chất thải, đã gây ra ô nhiễm môi
trường nặng nề, đặc biệt nghiêm trọng là ở các làng nghề tái chế kim loại (tái chế chì, thép, đúc đồng), tái chế ni lông, sản xuất giấy, nhuộm, vàng mã, nung
gạch, ngói, sành sứ v.v.... Đối với phần lớn các khu vực nông thôn, nước sinh
hoạt và vệ sinh là vấn đề cấp bách, điều kiện vệ sinh môi trường nông thôn chưa
được cải thiện đáng kể, tỷ lệ số hộ có hố xí hợp vệ sinh chỉ đạt 28-30% và số hộ
ở nông thôn được dùng nước hợp vệ sinh là 30-40%.
. Môi trường đô thị và khu công nghiệp.
Nước ta hiện nay có 651 đô thị lớn nhỏ, trong đó có 4 thành phố trực thuộc
trung ương, 20 thành phố trực thuộc tỉnh, 62 thị xã và 565 thị trấn. Tỷ lệ dân đô
thị trên tổng dân số năm 1986 là 19%; năm 1990 là 20%; năm 1999 là 23%;
năm 2002 khoảng 25%; dự báo đến năm 2010 là 33% và năm 2020 là 45%.
Ô nhiễm môi trường đô thị ở nước ta nổi lên những vấn đề cơ bản sau đây, thứ
nhất là ô nhiễm do chất thải rắn, tỷ lệ thu gom rác thải tính trung bình ở các đô
thị mới đạt khoảng 60-70%, đặc biệt là chất thải nguy hại chưa được thu gom và
xử lý theo đúng quy định, thứ hai là bụi, khí thải, tiếng ồn do hoạt động giao
thông vận tải nội thị và mạng lưới sản xuất quy mô vừa và nhỏ, cùng với hạ tầng
kỹ thuật đô thị yếu kém là nguyên nhân làm cho điều kiện vệ sinh môi trường ở
nhiều đô thị đang thực sự lâm vào tình trạng đáng báo động. Hệ thống cấp nước,
thoát nước lạc hậu, xuống cấp, không đáp ứng được yêu cầu. Mức ô nhiễm về
bụi ở nhiều nơi vượt tiêu chuẩn cho phép nhiều lần, đặc biệt tại một số thành
phố lớn như Hà nội, thành phố Hồ Chí Minh và nhiều đô thị khác nồng độ bụi
vượt tiêu chuẩn cho phép 5-7 lần. Do phát triển xây dựng đô thị không theo kịp
với phát triển dân số đô thị, đã hình thành nhiều "xóm liều", "xóm bụi" trong đô
thị, là nơi có điều kiện môi trường xấu nhất, có nhiều tệ nạn xã hội và làm mất
mỹ quan đô thị.
Nước ta hiện nay có khoảng 70 khu công nghiệp, khu chế xuất, khu công nghệ
cao, nhưng chỉ khoảng 1/3 trong số đó đã xây dựng cơ sở hạ tầng kỹ thuật và có
khoảng 12 khu công nghiệp có hệ thống xử lý nước thải tập trung.
. Môi trường lao động.
Môi trường lao động ở đây được hiểu là môi trường nơi làm việc của người lao
động.
Những năm gần đây ở nước ta môi trường lao động không ngừng được cải
thiện, có tác động tích cực đến sức khoẻ người lao động, tạo điều kiện thuận lợi
cho hoạt động sản xuất, kinh doanh. Tuy nhiên còn nhiều khu vực sản xuất
không đảm bảo tiêu chuẩn vệ sinh, an toàn lao động. Tình trạng ô nhiễm về bụi,
hoá chất độc hại, tiếng ồn, nhiệt độ đã làm gia tăng tỷ lệ công nhân mắc bệnh
nghề nghiệp, nhất là trong các ngành hoá chất, luyện kim, vật liệu xây dựng,
khai thác mỏ v.v....
. Môi trường xã hội.
Do những năm vừa qua tăng trưởng kinh tế cao và liên tục là một trong những
nhân tố cơ bản thúc đẩy sản xuất, góp phần xoá đói, giảm nghéo, tạo nên môi
trường xã hội ngày càng được cải thiện và ổn định hơn. Tuy nhiên tỷ lệ hộ
nghèo còn ở mức cao, sự chênh lệch thu nhập giữa các nhóm dân cư giàu và
nghèo có xu hướng ngày càng mở rộng. Người nghèo còn gặp nhiều hạn chế
trong việc tiếp cận và hưởng thụ các dịch vụ xã hội cơ bản. Những thành tựu cơ
bản của các chương trình xoá đói giảm nghèo còn thiếu tính bền vững, nguy cơ
tái nghèo còn lớn. Những nguồn lực trong nước còn quá hạn hẹp, lao động dư
thừa nhiều, tỷ lệ lao động được qua đào tạo còn rất thấp.
Cùng với tiến trình mở cửa và hội nhập, môi trường xã hội ở các đô thị, khu dân
cư tập trung, đặc biệt là tầng lớp dân cư có thu nhập thấp, gặp phải nhiều vấn đề
bức xúc như thiếu nhà ở, thiếu điều kiện vệ sinh môi trường, các hiện tượng ma
tuý, bạo lực có chiều hướng gia tăng, nhiều tệ nạn xã hội phát sinh nếu không có
một sự quản lý chặt chẽ và chính sách phù hợp cho các khu vực đó.
. Những sự cố môi trường.
Những năm gần đây sự cố môi trường xảy ra liên tục đã gây ra những thiệt hại
hết sức nặng nề. Tai biến thiên nhiên có xu hướng gia tăng , hiện tượng lũ quét,
lụt, bão, lốc, mưa đá, hạn hán, nứt dất, xói lở bờ sông, bờ biển trong thập niên
vừa qua đã gây ra những thiệt hại to lớn về người, nàh cửa, tài sản, mùa màng ở
nhiều nơi, tổng thiệt hại do lũ lụt gây ra từ năm 1998 đến tháng 6 năm 2002 ước
tính lên đến hàng chục tỷ đồng.
Xem xét các vụ cháy rừng từ những năm 1999 trở lại đây cho thấy những năm
1999, 2000, và 2001 sự cố cháy rừng có chiều hướng giảm, nhưng năm 2002 lại
có xu hướng tăng lên do ảnh hưởng của khí hậu khô nóng và hoạt động thiếu ý
thức của con người.
Những sự cố do con người gây ra mà điển hình là các sự cố tràn dầu vẫn tiếp tục
xảy ra chưa có sự ngăn chặn triệt để. Năm 1998 đã xác định được 6 vụ với tổng
lượng dầu tràn là gần 13.000 tấn, năm 1999 xảy ra 10 vụ với tổng lượng dầu
tràn là gần 8.000 tấn dầu, trong năm 2000, 2001 và 2002 mỗi năm xảy ra 1-3
vụ, với tổng lượng dầu tràn từ 24-800 tấn.
Những hậu quả của chất độc hoá học do chiến tranh để lại còn hết sức nặng nề,
hàng vạn trẻ em bị dị tật bẩm sinh, hàng triệu ha rừng bị suy thoái đến nay vẫn
chưa phục hồi được.
Những vụ ngộ độc thực phẩm có chiều hướng ngày càng gia tăng và gây ra
những hậu quả nghiêm trọng cho hàng vạn người. Tác động không nhỏ tới sức
khoẻ và lao động của người dân.
+ Những thách thức đối với môi trường của Việt nam trong thời gian tới.
Những thách thức đang đặt ra cho bảo vệ và quản lý môi trường ở việt nam
trong thời gian tới, mà cụ thể là từ nay đến năm 2010 đã được xác định gồm
những vấn đề cơ bản sau đây:
. Thứ nhất đó là tình trạng cơ sở hạ tầng kỹ thuật, trang thiết bị bảo vệ môi
trường thấp kém, lạc hậu, ô nhiễm môi trường ngày càng gia tăng, trong khi đó
khả năng đầu tư cho môi trường của Nhà nước cũng như của các doanh nghiệp
đều bị hạn chế.
. Thứ hai là sự gia tăng dân số, di dân tự do và đói nghèo tiếp tục gây ra những
áp lực lớn đối với tài nguyên và môi trường.
. Thứ ba là bảo vệ môi trường chưa được lồng ghép một cách hài hoà với phát
triển kinh tế - xã hội trong quá trình công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước,
điều đó sẽ dẫn đến khó khăn trong việc thực hiện ngăn ngừa ô nhiễm và bảo
đảm phát triển bền vững.
. Thứ tư là nhận thức về môi trường và phát triển bền vững chưa đầy đủ, ý thức
bảo vệ môi trường trong xã hội còn thấp.
. Thứ năm là tổ chức và năng lực quản lý môi trường chưa đáp ứng yêu cầu.
. Thứ sáu là những mặt trài của hội nhập quốc tế và tự do hoá thương mại toàn
cầu gây ra nhiều tác động phức tạp về mặt môi trường.
. Thứ bảy là tác động của những vấn đề môi trường toàn cầu, môi trường khu
vực ngày càng mạnh và phức tạp hơn.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro