Chương 183 - Thiếu tướng đột nhiên tập kích!
Cố Hải đi vào phòng tắm , thống thống khoái khoái tắm rửa một lần , bỏ đi một thân lầy lội bụi bẩn , sau đó dư thừa sức sống mà đi ra thì Bạch Lạc Nhân đã chui vào ổ chăn.
Ai yo ... Hôm nay còn rất có tính tự giác ! Khóe miệng Cố Hải cong lên một nụ cười háo sắc.
Xốc chăn lên , nhìn thấy Bạch Lạc Nhân đang nằm sấp ở trên giường , mặt dán vào giát giường , bộ dáng hoàn toàn như một cái túi trút giận . Cố Hải cũng nằm sấp xuống , sát bên cạnh Bạch Lạc Nhân , bàn tay khoác lên người cậu ta.
Thế nhưng, Bạch Lạc Nhân lại vứt cánh tay của Cố Hải ra , xê dịch sang bên cạnh , đầu xoay sang hướng khác , rõ ràng là vẫn còn cáu kỉnh !
Cố Hải lại cọ theo , lại đem cánh tay khoác lên người Bạch Lạc Nhân.
Bạch Lạc Nhân lại xê dịch sang bên cạnh.
Cố Hải lại đuổi theo sát ở phía sau. ( 2 vợ chồng nhà này ít có lầy ha ="= )
Lặp đi lặp lại 4 -5 lần , Cố Hải dùng một cánh tay ôm chặt lấy Bạch Lạc Nhân , vui tươi hớn hở dí sát vào tai cậu ta mà nói :" Đừng cọ nữa, cọ nữa là ngã xuống đấy ."
Đầu Bạch Lạc Nhân xoay sang hướng khác , dù cho Cố Hải làm như thế nào cũng không chịu xoay lại . Lần đầu tiên thấy tính tình Bạch Lạc Nhân như thế , Cố Hải không biết mình nên sốt ruột hay là vui mừng nữa.
"Nhân tử ? " Cố Hải mềm giọng cọ xát," Cậu nhìn tôi một cái đi ."
Ánh mắt Bạch Lạc Nhân gắt gao nhắm lại ,hai hàng lông mày nhíu chặt , bộ dáng như gặp đại địch.
Cố Hải đánh một cái lên mông Bạch Lạc Nhân , ôn nhu dỗ dành :" Nghe lời, quay đầu lại đây ."
Bạch Lạc Nhân ngạo khí mười phần , quyết không quay lại.
" Cậu mà không nghe lời tôi sẽ đánh tiếp a ." Một câu nói không hề có tính uy hiếp.
Nói xong, lại đánh một bàn tay lên mông Bạch Lạc Nhân , thấy cậu ta vẫn không phản ứng , lại đánh thêm một bàn tay , vừa đánh vừa liếc mắt nhìn Bạch Lạc Nhân , vừa liếc mắt vừa đánh... Rốt cuộc , thắt lưng Bạch Lạc Nhân giật giật , tránh đi sự gây rối của Cố Hải , bàn tay Cố Hải lại đuổi theo , không biết từ lúc nào , đánh xuống lại biến thành sờ xoạng kích tình.
Bạch Lạc Nhân đẩy ra bàn tay Cố Hải , lại bị Cố Hải nắm chặt lấy , thuận thế đem thân thể cậu xoay ngược lại , cả hai cánh tay đều bị Cố Hải kiềm hãm , bất đắc dĩ phải đối mặt với Cố Hải.
Cố Hải yên lặng nhìn Bạch Lạc Nhân một lúc lâu , không nói chuyện , trực tiếp hôn xuống, Bạch Lạc Nhân xoay mặt sang hướng khác, Cố Hải không hôn được , lại đuổi theo, Bạch Lạc Nhân lại trốn , hôm nay lão tử chính là không muốn cùng mi thân thiết !
Cố Hải cử động thắt lưng , dùng ' tiểu hải tử ' ở dưới cơ thể thân thiết với ' tiểu nhân tử ' , cách một tầng vải ma sát sinh nhiệt , ánh mắt Bạch Lạc Nhân lập tức toát ra vài phần lửa nóng.
Cố Hải để chóp mũi chạm vào chóp mũi Bạch Lạc Nhân , trêu tức mà nói :" Cậu không nhận tôi , chỉ nhận nó có phải không ?"
Đôi lúc có thời điểm, Bạch Lạc Nhân không thể không thừa nhận, mình đối với thân thể Cố Hải còn yêu thích hơn so với nội tâm của cậu ta . Ở phương diện này, ngộ tính của Cố Hải còn cao hơn so với phương diện tình cảm rất nhiều , cậu ta hoàn toàn có thể điều khiển từng xúc cảm của thân thể Bạch Lạc Nhân , mà đối với tâm tình của Bạch Lạc Nhân , cậu ta lại không thể khống chế được.
Cố Hải lại cúi đầu xuống hôn Bạch Lạc Nhân , quả nhiên, lúc này hoàn toàn không né tránh , đầu lưỡi lại vươn ra, cùng Cố Hải triền miên. Cố Hải giống như không muốn cho Bạch Lạc Nhân ăn no , hôn được một lát lại ngừng lại , ngừng lại một lát lại tiếp tục hôn , cho đến khi lông mi anh tuấn của Bạch Lạc Nhân nhíu lại.
Đầu lưỡi Cố Hải dọc theo xương quai xanh của Bạch Lạc Nhân liếm lên trên , đi qua yết hầu , liếm lên trên cằm , liếm qua liếm lại , rất là thử thách sự kiên nhẫn của người nào đó.
Rốt cuộc , Bạch Lạc Nhân đẩy ngã Cố Hải sang một bên , bàn tay sờ lên bộ ngực rắn chắc của cậu ta , ma sát liên tục lên hai tiểu đậu đậu.
Hô hấp của Cố Hải lập tức biến đổi , cũng đem bàn tay tiến vào trong áo ngủ Bạch Lạc Nhân , sờ lên sờ xuống một lúc , tay bỗng ngừng lại , " Áo ngủ này là của ai ? "
" Không biết , lấy ở trong tủ ra ."
" Thật khó nhìn , cởi ra đi ." Cố Hải làm bộ muốn cởi nút thắt.
Bàn tay đang triền miên ở trên ngực Cố Hải của Bạch Lạc Nhân đột nhiên ngừng lại , biểu tình cũng thay đổi , giống như bị đánh gãy cảm xúc , ánh mắt trong nháy mắt ảm đạm đi xuống , nằm ở một bên không hề nhúc nhích.
Cố Hải nhéo nhéo hai má Bạch Lạc Nhân , ôn nhu hỏi :" Rốt cuộc hôm nay cậu làm sao vậy ?"
Rất lâu sau đó, Bạch Lạc Nhân mới miễn cưỡng đáp lại một câu, " Tôi muốn về nhà ."
" Cậu cảm thấy hối hận khi cùng với tôi đi vào đây ? " Cố Hải biến sắc , " Hay là, cậu hối hận khi ở cùng một chỗ với tôi ?"
" Không phải ." Bạch Lạc Nhân thở dài," Tôi muốn cậu trở về cùng với tôi ."
Cố Hải lúc này mới hiểu được ý tứ của Bạch Lạc Nhân , lúc này đành nói an ủi :" Tôi cũng muốn về , nhưng sự việc chưa được giải quyết , chúng ta có về cũng không ở được bao lâu , đúng không ?"
Bạch Lạc Nhân biểu tình như không để vào tai những lời Cố Hải vừa nói," Tôi muốn ăn mì do cậu làm ."
" Thì ra cậu cũng biết đùa giỡn người khác ?"
Cố Hải sủng nịnh mà nói một câu , trong lòng cậu ta đặc biệt hạnh phúc.
" Đừng có gấp, đợi khi hai chúng ta về nhà, mỗi ngày tôi sẽ làm thật nhiều món ngon cho cậu ăn ."
Bạch Lạc Nhân rốt cuộc cũng nở một nụ cười, " Cậu giỏi hơn so với cha tôi nhiều , cha tôi học nấu ăn nhiều năm như vậy , nấu vẫn khó ăn như thế . Cậu chỉ học có mấy tháng , mà đã có thể nấu tới mức như vậy là tốt lắm rồi ."
" Đó là do mục tiêu khác nhau , cha của cậu khẳng định biết trước con trai lớn lên sẽ muốn sống một mình , cho dù học một tay nấu ăn giỏi cũng không có chỗ để thi triển . Tôi khác với ông ấy, tôi chỉ muốn cả đời này nấu cho cậu ăn ." ( Em khóc .....)
Bàn tay Bạch Lạc Nhân đè lên cằm Cố Hải , nhẹ nhàng nói :" Đại Hải ngốc, gả cho tôi đi ."
" Được ." Cố Hải trả lời rất sảng khoái, " Tôi còn có thể ở rể trong nhà của cậu."
Bạch Lạc Nhân đè Cố Hải ở dưới , cuồng cắn lên người cậu ta...
Chiều thứ bảy , thời điểm lên lớp , Cố Hải vui tươi hớn hở nói với Bạch Lạc Nhân :" Có tin tốt ."
" Tin gì tốt ?"
" Hội nghị bên kia kéo dài thời gian cử hành , cha tôi có khả năng hai ngày nữa cũng chưa về được ."
Bạch Lạc Nhân khinh thường liếc mắt nhìn Cố Hải , " Đây là tin tốt của cậu ? Ông ấy trở về càng muộn , thời gian chúng ta rời đi không phải sẽ càng muộn sao ?"
" Cậu đừng có nghĩ như vậy , ông ấy về càng muộn , ' địa đạo tình yêu ' mà tôi đào không phải càng có thêm giá trị ?"
Bạch Lạc Nhân , " ... "
Trương lão sư ho nhẹ một tiếng.
Hai người hoàn toàn coi hắn là không khí, không coi ai ra gì tiếp tục trao đổi.
" Tin tức của cậu có chính xác không ? Có thể là ông ấy tung hỏa mù , muốn cậu phạm sai lầm , đến lúc đó lại đột kích kiểm tra , đem cậu bắt quả tang !"
Cố Hải biểu tình không sợ trời không sợ đất ," Vậy thì làm sao ? Lão tử chính là muốn như vậy , ông ấy sớm muộn gì cũng phải chấp nhận . Lại nói , ông ấy ngày nào mà chả cùng mấy tên gian tế bên này nói chuyện điện thoại , sớm đã biết rõ tình huống của chúng ta , căn bản chả cần phải đột kích kiểm tra làm gì."
Bạch Lạc Nhân thu hồi ánh mắt sầu lo , lầm bầm lầu bầu :" Tối hôm qua, cha tôi còn gọi điện lại đây , hỏi hôm nay tôi có về nhà không... Ông ấy vẫn không biết đã có chuyện gì xảy ra."
Cố Hải nhìn Bạch Lạc Nhân một lúc , sau đó giống như ra một quyết định rất là gian nan.
" Hay là, cậu về nhà một chuyến , tôi đoán cậu có ra ngoài cũng sẽ không có ai ngăn cản , mục đích của bọn họ không phải là chia cách chúng ta sao ? Cậu về nhà vừa đúng ý cha tôi ."
Bạch Lạc Nhân vô lực lắc đầu ," Tôi sợ mình ra ngoài rồi, sẽ không thể đi vào được nữa ."
Cố Hải mím môi , không nói cái gì.
Một lát sau , Bạch Lạc Nhân lại liếc mắt nhìn sang , đột nhiên mở miệng :" Tôi nghĩ nói cho cha tôi biết mọi chuyện ."
" Đừng ! "Cố Hải phản đối ," Không thể nói cho ông ấy ! "
" Vì sao ? Cha tôi không sớm muộn gì chẳng phải biết ? So với việc để cho người khác nói cho ông ấy, chẳng thà để tôi tự thú nhận ."
Cố Hải gõ một cái lên trán Bạch Lạc Nhân , " Cậu ngốc à , tôi không phải đã nói phải từng bước từng bước một giải quyết sao ?"
Bạch Lạc Nhân híp mắt liếc nhìn Cố Hải , " Thật ra, cậu sợ tôi thương cha , nên sẽ thay đổi chủ ý đúng không ?"
Cố Hải mặt dày mày dạn nhếch môi, " Sao cậu lại hiểu rõ tôi như thế nhỉ ?"
Bạch Lạc Nhân trực tiếp đem sách ở trong tay đập qua.
Quả nhiên , tối hôm sau , Cố Uy Đình trở về mà không hề báo trước , rạng sáng 1h hơn , xe chậm rãi đi vào đại viện trong quân khu.
Hai tên bộ đội đặc chủng nhìn thấy Cố Uy Đình , đều nhẹ nhàng thở ra , cuối cùng cũng viên mãn hoàn thành nhiệm vụ.
" Thiếu tướng ! " Hai cái tiêu chuẩn quân lễ hướng qua Cố Uy Đình.
Cố Uy Đình bình tĩnh gật gật đầu, " Nó mấy ngày nay biểu hiện như thế nào ?"
" Biểu hiện phi thường tốt !" Một tên trong đó vội vàng trả lời.
Trên khóe miệng Cố Uy Đình xuất hiện một nụ cười mà người khác khó lòng phát hiện ," Lại có thể có biện pháp khiến nó ngoan ngoãn ? Các cậu kể cho tôi nghe một chút ."
" Cậu ấy phi thường phối hợp với nhiệm vụ của chúng tôi , từ đó tới giờ cũng chưa từng gây khó xử."
" Mỗi ngày vào buổi tối đúng về đi ngủ , từ lúc đó tới giờ không đi ra ngoài một mình."
" Cho cậu ấy đi đâu thì cậu ấy đi đó , muốn cậu ấy làm cái gì cậu ấy sẽ làm cái đó , tới bây giỡ cũng không hề có phản kháng."
" .... À, còn nữa, từ đó tới giờ cũng không có kiêng ăn."
Hai tên bộ đội đặc chủng khen không tiếc miệng.
Cố Uy Đình híp lại hai mắt , u u nói :" Con trai của tôi mà tôi còn không hiểu nó sao ? Các cậu có cần khoa trương như vậy không ?"
Hai tên bộ đội đặc chủng trong ánh mắt lộ ra vẻ khủng hoảng , cố gắng vì mình mà bác bỏ " Những gì chúng tôi nói đều là tình hình thực tế , mấy ngay nay cậu ấy quả thực rất thành thật , không hề làm ra những chuyện khác người nào."
" Đúng vậy, ... Mấy ngày trước tuy buổi tối còn có chút ầm ĩ , nhưng hai ngày nay đã yên ổn trở lại , rất sớm đã đi ngủ rồi."
Ánh mắt lạnh lùng của Cố Uy Đình nhu hòa đi vài phần ," Vất vả cho các cậu , tí nữa đi ngủ một giấc đi ."
Hai tên bộ đội đặc chủng lúc này mới thở ra một hơi, sau khi kính lễ , liền cùng nhau rời khỏi.
Cố Uy Đình đẩy cửa đi vào.
Lúc này , Cố Hải vẫn còn ở trên giường của Bạch Lạc Nhân vất vả cần cù ' Cày cấy ' .
Đã lâu không nghe thấy thanh âm mở cửa, nay đột nhiên lại nghe thấy, động tác của Cố Hải chợt dừng lại.
"Tôn Cảnh Vệ ,hành lý của ngài để ở đây được chứ."
"Tùy tiện, để ở chỗ nào mà chả được."
Fuck ! Thế mà lại thật sự đột xuất trở về !
Thân thể nóng bỏng của Bạch Lạc Nhân trong nháy mắt phục hồilạnh lẽo xuống , bàn tay bóp chặt cổ Cố Hải , ánh mắt phẫn hận cùng với sự lo lắng vô cùng nhìn chằm chằm mặt Cố Hải ," Cậu không phải đã nói sẽ không đột kích đêm khuya sao ?"
Cố Hải cũng là biểu tình không thể tránh né , nhưng rất nhanh đã trấn định trở lại.
"Chờ tôi làm cho xong ' việc này ' đã, làm xong lại nói tiếp ! "
"Khốn kiếp." Bạch Lạc Nhân hung hắng nhéo cơ thịt trên ngực Cố Hải," Cậu thật sự là cầm thú ! "
Tôn Cảnh Vệ hỏi thăm gác binh ở cửa ," Cậu ta gần đây thế nào rồi ?"
" Hoàn hảo , chỉ là động tĩnh lúc ngủ có chút lớn..."
" Lúc ngủ mà còn có thể có động tĩnh lớn ?"
"Cái kia....Chính là...Toàn nghe thấy cậu ta nói mớ mắng chửi người khác ."
Tôn Cảnh Vệ chớp chớp hai mắt, thằng nhóc này còn có tính tình bạo liệt như vậy sao?
Cố Hải run rẩy phóng thích, gầm nhẹ một tiếng, nằm nghỉ ngơi một lúc ở trên người Bạch Lạc Nhân , lúc này mới lưu luyến không rời mà đem lão Nhị của mình rời khỏi nơi ấm áp căng chặt đó. ( Ôi mẹ ơi đang ngược mà....)
" Tôi bây giờ còn cần thiết phải trở về sao ?" Cố Hải trưng cầu ý kiến của Bạch Lạc Nhân.
Bạch Lạc Nhân đè lại bàn tay Cố Hải đang lộn xộn , " Đừng về , cha cậu khẳng định đang đi tìm cậu , lúc này mà đi ra , chẳng khác gì chui đầu vào lưới."
Cố Uy Đình đi vào từng căn phòng , căn bản không hề nhìn thấy bóng dáng của Cố Hải , trong lúc nhất thời giận tím mặt ! Xú tiểu tử , quả nhiên vẫn lén lút chuồn đi ! Đáng thương cho hai tên bộ đội đặc chủng , vừa mới nằm được một lúc , ổ chăn còn chưa ấm , đã bị đội trưởng kêu to gọi dậy .
Bạch Lạc Nhân cùng Cố Hải vểnh tai nghe ngóng động tĩnh ở bên ngoài , đột nhiên nghe được một trận tiếng bước chân dồn dập truyền đến , leng keng hữu lực.
" Thiếu tướng , ngài sao lại đến đây ?"
Cố Uy Đình không nói lời nào , đi thẳng đến phòng Bạch Lạc Nhân , gõ mạnh lên cửa.
"Người đâu , đi ra mở cửa !"
Bạch Lạc Nhân đẩy Cố Hải xuống , vừa mới đem lỗ hổng dưới sàn che kín , kết quả lại nhớ tới quên dặn cậu ta một câu , Bạch Lạc Nhân còn muốn nói cho Cố Hải, trở về đừng có nằm ở trên giường , tốt nhất là nên trốn ở một chỗ nào đó, nhưng đã muộn.
Tiếng đập cửa càng lúc càng kịch liệt.
Thanh âm của Tôn Cảnh Vệ truyền vào ," Tiểu Bạch, cháu đang ngủ sao ?"
Bạch Lạc Nhân bình ổn lại hô hấp, ngụy trang bộ dáng ngái ngủ đi ra cửa.
Vừa mở cửa nhìn thấy hai người ở bên ngoài , nhất thời thần sắc toát ra vẻ kinh ngạc . ( Búng ngón tay , diễn quá sâu ! )
" Chú Tôn , chú , hai người trở về từ lúc nào vậy ?"
Cố Uy Đình không nói chuyện , lập tức đi vào bên trong , xốc chăn lên , không có ai ; mở ngăn tủ ra , không có ai ; kéo rèm che ra, vẫn không có ai...
Ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Bạch Lạc Nhân ," Cố Hải không ở chỗ của cậu ?"
Bạch Lạc Nhân phải có bao nhiêu tố chất tâm lý mạnh mẽ như vậy a , mới có thể làm ra một ánh mắt vô tội tới chừng này.
Cố Uy Đình lại âm trầm đi ra ngoài.
Cố Hải vừa chui từ trong địa đạo đi ra ngoài , vừa muốn nằm lên giường , đột nhiên Bạch Lạc Nhân hiển linh , linh quang chợi lóe trong bộ não Cố Hải , vội giấu mình vào bên trong tủ quần áo. ( Phụt ....)
Cố Uy Đình lại rống to với hai tên bộ đội đặc chủng : " Lập tức đi ra ngoài tìm cho tôi , không tìm ra thì đừng có mà trở lại ! "
Phế vật ! Chỉ trông coi có một người cũng để người ta chạy mất... Cố Uy Đình hùng hùng hổ hổ đi vào phòng ngủ , tiếng hít thở nặng nhọc vô cùng lo lắng truyền vào trong lỗ tai Cố Hải rất rõ ràng , cậu cố ý điểu chỉnh một tư thế , chế tạo ra một động tĩnh khó có thể nghe thấy.
Nhưng quân nhân ấy mà, lỗ tai là dị thường linh mẫn.
Cố Uy Đình rất nhanh đi tới gần tủ quần áo , chậm rãi mở ra , lập tức sửng sốt . Cố Hải đang cuộn mình ở bên trong tủ quần áo , ánh mắt hơi hơi híp , mặt đầy vẻ chưa tỉnh ngủ , như là cảm thấy có ánh sáng , rất nhanh lấy bàn tay lên che lại đôi mắt , làm ra một bộ giả dối vẫn luôn ở trong này ngủ từ nãy đến giờ.
"Cha , sao cha đã trở lại rồi ?" Thanh âm hỗn độn ngái ngủ.
Ánh mắt Cố Uy Đình đầy vẻ nghi ngờ," Mày trốn ở trong này làm gì ?"
"Ngủ a... " Cố Hải uể oải đáp lại.
Trách không được, thảo nào không thấy ở trên giường , náo loạn nửa ngày thì ra trốn ở trong này ! Đợi đã... " Mày không ngủ ở trên giường , chui vào trong này làm cái gì ?"
Cố Hải cười cực kì chua xót ," Căn phòng này quá trống trải ,cái giường kia lại quá lớn, chỉ có ở trong không gian nhỏ hẹp này , con mới có thể cảm nhận được sự ấm áp của gia đình."
Cố Uy Đình , " ... "
...
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro