13. Sáu phố phồn hoa hương thịnh vượng (2)
Tiên họa trước mắt – Nhạc Thiên Nguyệt
Edit: chi
Sáu phố phồn hoa hương thịnh vượng (2)
Trên đài đang giới thiệu món hàng được đưa ra bán đấu giá tiếp theo. Bảo vật đưa đến Kim Thiềm Phường bán đấu giá đều là thứ hiếm có khó tìm, gần như món nào được đưa ra cũng tạo nên một trận xôn xao.
Cạnh tranh rất khốc liệt, thỉnh thoảng Lận Phụ Thanh vừa ý linh thảo tiên dược nào đó sẽ bảo Tuân Minh Tư giành về.
—— Theo lý mà nói, Hư Vân Tông ẩn cư nơi thế ngoại không thể xem là có tiền, nhưng Tuân Tam trước nay không bao ngờ nghi ngờ ý tứ của đại sư huynh, thẳng tay tiêu pha linh thạch.
Diệp Hoa Quả mua một bình ngọc tiên lộ dùng để luyện đan; Tuân Minh Tư mua ba trượng tơ tằm băng ngọc để luyện dây đàn mới cho huyền cầm Tước Thính của mình.
Dần dần, phía dưới bắt đầu có người chú ý đến lô ghế của bọn họ, âm thầm bàn tán:
"Ai cha, các ngươi có để ý khách nhân ở lô ghế Giáp Mão kia không, tuy họ không ra giá nhiều, nhưng một khi lên tiếng thì đều nhất định phải lấy về tay! Gốc hồng anh thảo vừa rồi, giá thị trường không quá bảy ngàn linh thạch, bọn họ thà bỏ gấp đôi cũng phải lấy bằng được."
"Chậc... ra tay hào phóng như vậy, không biết có phải tiên gia đó không."
"Chẳng lẽ là đích công tử tiểu thư nào trong tam đại thế gia?"
Trong lô ghế Giáp Mão, nữ hầu Kim Thiềm Phường tay nâng khay vàng, khom lưng cung kính nói: "Một gốc hồng anh thảo, thỉnh tôn khách kiểm tra."
Lận Phụ Thanh thản nhiên nhận lấy, cất vào túi càn khôn: "Làm phiền."
Đây đã là loại linh thảo thứ tư Lận Phụ Thanh mua, Phương Tri Uyên dần nhìn ra chút manh mối, từ chỗ ngồi của mình nghiêng người ghé sát tai hắn, thấp giọng hỏi: "Ngươi muốn phối khởi linh đan?"
Khởi linh đan có thể kích phát linh căn ẩn trong người Thẩm Tiểu Giang... Nói vậy, sư ca mang đứa nhỏ kia đến Lục Hoa Châu cũng không phải để đi chơi một chuyến.
Lận Phụ Thanh không tỏ ý kiến, không nói không, cũng không nói phải.
"Trân phẩm tiếp theo, số thứ tự hai mươi chín —— Một quả trứng chết của linh thú tam phẩm tử tiêu loan. Giá khởi điểm, sáu ngàn lượng linh thạch.
Lận Phụ Thanh bỗng nhiên xấu xa cười, nháy mắt: "Ta muốn cái này."
Khóe môi Phương Tri Uyên nhếch lên, vờ tức giận: "Ngươi cố ý gây sự với ta đúng không!?"
Lận Phụ Thanh cười nói: "Ta đâu nói chỉ mua linh thảo cho khởi linh đan. Trứng chết linh thú tam phẩm cũng hiếm thấy, ta thích của lạ không được sao?"
Tuân Minh Tư lắc đầu cười cười, trực tiếp lên tiếng: "Tám ngàn lượng."
"Ra tay rồi, lô ghế Giáp Mão lại ra tay!" Khách nhân phía dưới bắt đầu sợ hãi.
Lận Phụ Thanh trong lòng biết rõ, linh thú tam phẩm cận với cấp thần thú, mà tử tiêu loan nghe đâu có huyết thống phượng hoàng, có thể xem là nhân tài kiệt xuất trong hàng tam phẩm.
Đáng tiếc, chỉ là trứng chết.
Trứng chết của linh thú khá là vô dụng, công dụng hạn chế, lại còn dễ bị hét giá. Chỉ là hắn đột nhiên nhớ đến một sự kiện ở kiếp trước, tâm huyết dâng trào nên muốn mua bằng được. Tuân Tam nâng hẳn hai ngàn, hẳn sẽ không có ai tranh giành với họ.
Quả nhiên, khắp nơi đều không một tiếng động. Đây cũng là nhờ vừa rồi lô ghế Giáp Mão này diễn xuất quá xa hoa, khiến người khác không muốn cạnh tranh với họ,
Trên đài, người chủ trì đấu giá cao giọng hô: "Tám ngàn lượng linh thạch lần một! Tám ngàn lượng linh thạch lần hai! Tám ngàn lượng linh thạch lần ba ——"
Tuân Minh Tư nhủ thầm: "Xong."
Lại không ngờ, ngay lúc này có một giọng nam ngập ngừng cắt ngang lời người chủ trì: "Tám ngàn... linh một... lượng?"
—— Âm cuối lại còn hơi lên giọng, giống như đang dè dặt hỏi: Ta tăng thêm một lượng, được không?
"..."
Bốn bề đột nhiên lâm vào một trận yên lặng cực kỳ xấu hổ.
Đùa à, người dám đến Kim Thiềm Phường có ai mà không vung tiền như rác đâu. Cạnh tranh mấy trăm lượng còn ngại mất mặt, vậy mà có người nâng... một lượng!??
Lại nói, không phải ai cũng có thể tham gia đấu giá ở Kim Thiềm Phường. Người đến đây hoặc là có tiền, hoặc có quyền, hoặc có thực lực, hoặc có gia thế, đâu ra một vị khách ất ơ như thế?
Tuân Minh Tư cũng bị "linh một lượng" kia ném cho ngẩn ra, hắng giọng trả giá lần nữa: "Chín ngàn lượng."
Người kia cũng yếu ớt theo sau: "Chín ngàn linh một lượng..."
Lận Phụ Thanh nhíu mày, thầm nghĩ phải chăng việc bọn họ thắng trong tất cả các lần đấu giá quá gây chú ý, có ai đó đang cố tình nhắm vào? Các lô ghế và chỗ ngồi ở Kim Thiềm Phường đều có thuật biến âm, nghe giọng cũng không đoán được cái vị "linh một lượng" này là ai.
Lận Phụ Thanh do dự một lúc, lắc đầu nói: "Thôi, bỏ đi."
Tuân Minh Tư không đổi sắc: "Thứ đại sư huynh muốn, đâu thể nói bỏ là bỏ." Y quay đầu lại, tiếp tục nâng giá: "Một vạn lượng."
"Tuân Tam, các ngươi nuông chiều hắn, quá phá của." Phương Tri Uyên ý cười dưới đáy mắt còn không che đậy được, ngoài miệng lại trào phúng, "Đấu giá cũng không chơi như thế, để ta dạy ngươi..."
Vị tiên sinh "linh một lượng" đang cố gắng đuổi kịp: "Một, một vạn linh..."
Phương Tri Uyên thẳng lưng, giữa răng môi ngang nhiên bật ra hai âm tiết: "—— Hai. Vạn."
"..."
"......"
Âm thanh của y thông qua thuật biến thanh cùng khuếch đại truyền khắp toàn bộ hội trường, vọng đến rành mạch.
Toàn hội trường lặng ngắt như tờ.
Hồi lâu sau, có người run bần bật: "Bao... Bao nhiêu?"
"Ta nghe... hai vạn??"
"Lô ghế Giáp Mão kia, ra giá hai vạn!?"
Trong lô ghế Giáp Mão, Diệp Hoa Quả vốn đang chuyên tâm ăn vặt, lúc này một miếng bánh đậu xanh rớt ra từ miệng nàng: "Phương Phương, Phương nhị sư huynh... Hai hai hai hai hai... vạn? Hai vạn lượng linh thạch!?"
Diệp Hoa Quả hoảng loạn, sợ hãi nói: "Huynh, huynh giàu vậy sao!?"
Tuân Minh Tư đen mặt, nghiêm túc nói: "Sư huynh, bình tĩnh. Cơm có thể ăn bậy, lời không thể nói bậy!"
Cả Lận Phụ Thanh cũng bị một câu này của Phương Tri Uyên dọa sợ, ngơ ngác hỏi: "Này... này là lại phát điên chuyện gì?"
Phương Tri Uyên vỗ bàn: "Còn không phải là mua đồ cho ngươi sao!?"
"... Cảm ơn nha." Lận Phụ Thanh trầm ngâm, "Nhưng mà..."
Hắn đột nhiên ngẩng đầu, như lâm đại địch mà dùng ngón trỏ chỉ vào mình cùng Phương Tri Uyên, thê lương nói: "Ngươi, ta, chúng ta —— đào đâu ra lắm tiền như vậy!?"
"... Vâng, khách nhân lô ghế Giáp Mão ra giá hai vạn lượng linh thạch." Người chủ trì đấu giá cũng gặp qua không ít sóng gió rồi, không đến mức kinh hoảng, "Hai vạn lượng linh thạch lần thứ nhất, hai vạn lượng linh thạch lần thứ hai..."
Lần này có lẽ là bị "hai vạn lượng linh thạch" kia đè cho không ngóc dậy nổi, tiên sinh "linh một lượng" mãi không thấy lên tiếng.
"Hai vạn lượng linh thạch lần ba ——"
"Khoang, chờ một chút!" Đột nhiên, từ dưới hàng ghế có một người đứng phắt dậy.
Ánh đèn trên đỉnh đầu chiếu xuống, hiện ra một thư sinh áo vải trùm đầu, dung mạo phổ thông, không có điểm nào xuất chúng, chỉ đó đôi mày xếch xuống hình chữ bát (八), tăng thêm cho hắn mấy phần sầu khổ
Thanh âm kia khô khốc cứng nhắc, ngữ điệu lộ ra một vị cay đắng nồng đậm —— Còn ai ngoài cái vị tiên sinh "linh một lượng" nãy giờ cạnh tranh với bọn họ!
"A!"
Trong lô ghế, Lận Phụ Thanh và Phương Tri Uyên đồng thời kinh ngạc, liếc nhìn nhau một cái
—— Không ngờ lại là hắn?
Chỉ thấy thư sinh kia từ xa xa hướng đến lô ghế chắp tay: "Bái kiến tiên trưởng, tiểu sinh là... học sinh Thức Tùng Thư Viện, Viên Tử Y!"
Một tiếng này như đá rơi vào hồ nước, hội trường lập tức ồn ào:
"Ồ, người của Thức Tùng Thư Viện!"
"Viên Tử Y? Chẳng lẽ là cái người đọc ba ngàn quyển sách, một sáng ngộ đạo trực tiếp Trúc Cơ đó?"
"Là hắn, không sai! Viên Tử Y tuổi tiên chưa quá năm mươi, có lẽ lần này đến tham gia Kim Quế Thí..."
"Ha, nhưng mà... đường đường là học sinh Thư Viện, vậy mà cũng có ngày dùng thân phận ép người!"
Câu cuối cùng này khiến cái mặt già của Viên thư sinh lập tức đỏ bừng. Hắn tựa hồ chưa từng làm cái loại chuyện lấy tông môn ra để mưu lợi, lời trong miệng càng gập ghềnh: "Thật không dám giấu giếm, quả trứng tử tiêu loan này đối với Thư Viện vô cùng quan trọng. Tiểu, tiểu sinh ngày sau nhất định... báo đáp! Chẳng biết có thể xin vị tiên trưởng này có thể từ bỏ thứ yêu thích... chừa, chừa cho ta chút mặt mũi!"
Diệp Hoa Quả nghe thấy lại hứng thú: "Đại sư huynh nhìn kìa! Người, người này cũng, cũng nói lắp!"
Phương Tri Uyên tát một cái lên gáy cô nàng: "Không biết lựa cái tốt mà học!? Im lặng ăn bánh đi."
Tuân Minh Tư sắc mặt hơi giận: "Thức Tùng Thư Viện tôn thánh hiền sùng nho đạo, sao lại có một học sinh như vậy."
"Chờ chút, nhìn hắn không giống đang ỷ thế hiếp người, nói không chừng có nỗi khổ riêng." Lận Phụ Thanh mở nửa cánh cửa lô ghế, nhìn xuống dưới lầu, "Mời hắn lên đi, trước mắt nghe xem hắn muốn nói gì."
... Kỳ thật, hắn căn bản cũng không phải là "nhìn không giống". Trăm năm sau, tiên giới không ai không biết trụ cột của Thức Tùng Thư Viện chính là "Khổ thư" Viên Tử Y này.
Sau khi sống lại, Lận Phụ Thanh cùng Phương Tri Uyên đều biết rõ, Viên Tử Y một bộ mọt sách cổ hủ, lại mang lòng nhiệt huyết sắc son, đại trí giả ngu chân quân tử, là một trong số ít người đời trước vì hòa giải tiên – ma mà bôn ba khắp nơi. Lận Phụ Thanh rất cảm kích hắn. Nếu Viên Tử Y đề nghị, vật này không cần thiết, tặng hắn cũng được.
......
Một lát sau, Viên Tử Y gõ cửa lô ghế, chậm rãi hành lễ.
Lận Phụ Thanh rót trà cho hắn, hỏi nguyên do.
"Hổ thẹn, không dám giấu các vị tiên trưởng." Vẻ mặt thư sinh tiều tụy, nói chuyện cũng rất đau thương, "Tiểu sinh... thực sự là bất đắc dĩ. Không biết các vị có biết đến sự kiện âm yêu họa loạn ở Tương Châu mười năm trước, khi đó Thư Viện Trần Phó Viện trưởng tự mình đi bình loạn... vô tình bị âm khí gây trọng thương, ám thương vẫn luôn dai dẳng không khỏi."
"Trần Phó Viện trưởng mấy năm trước đều dựa vào tu vi áp chế, năm nay thương thế đột nhiên tái phát, Thư Viện đã dốc toàn lực, nhưng đan dược thông thường đều không giải quyết được tổn thương do âm khí." Bởi vì có chuyện phải cầu cạnh, hắn cúi người rất thấp, không nhìn ra được bộ dáng của người mấy chục năm sau sẽ vì Thức Tùng Thư Viện mà đảm đương một phương. "Tử tiêu loan kế thừa huyết thống phượng hoàng, máu có thể xua tan âm tà. Hai vị tiên y phu nhân Phù Dung Các từng nói qua, nếu có thể dùng nó làm thuốc..."
"... Hóa ra Viên tiên trưởng muốn xin thuốc cho vi sư, thật khiến người kính nể." Tuân Minh Tư hơi nhíu mày, trầm ngâm nói, "Nhưng... đây chỉ là một quả trứng chết, e rằng không có tác dụng bao nhiêu."
Viên Tử Y vẻ mặt ảm đạm: "Thương thế của Phó Viện trưởng không thể để lâu, trứng chết tác dụng ít còn hơn không. Nếu các vị có thể nhường vật này, tiểu sinh nguyện để các vị sai phái."
Tuân Minh Tư cười nói: "Không, hiểu lầm rồi. Ý tại hạ là, chúng ta có biện pháp khác..."
Bỗng nhiên, trong góc lô ghế có một bàn tay trắng trẻo giơ lên.
... Còn yếu ớt lắc lắc mấy cái.
"Thuốc... thuốc trị ám thương âm khí..." Diệp Hoa Quả căng quai hàm, cố gắng nuốt xuống thức ăn trong miệng, rụt rẻ chỉ chỉ vào mình, "Sao ngươi không nói sớm! Ta, ta có rất nhiều."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro