[3]

Editor: VMiu08

Trích đoạn 13:

Diệp Trường An dạo gần đây mỗi lần đến KFC đều gặp một anh chàng kỳ quái. Anh ta ngồi ngay bàn phía trước cô, đối mặt với Tần Dật, thỉnh thoảng còn mỉm cười thần bí. Kỳ thật Diệp Trường An rất muốn mắng hắn vì hắn chắn tầm mắt của cô, khiến cô không cách nào nhìn bạn trai của mình làm việc.

Vài ngày trôi qua, Diệp Trường An cuối cùng cũng phải mở miệng:

"Anh...đang thất tình à?"

Chàng trai khó hiểu, mỉm cười xấu hổ nhìn cô: "Tiểu thư, cô vừa nói cái gì?"

Diệp Trường An thật không cách nào nhịn được: "Anh thừa nhận đi, anh chính là đang thích anh chàng làm việc ở quán KFC tại công viên kia đúng không? Đúng vậy, chính là cái anh chàng rất đẹp trai bên kia kìa. Anh có biết hành vi của anh ảnh hưởng rất lớn tới tôi không? Tôi biết bạn trai của tôi rất được hoan nghênh, anh ấy quả thực rất đẹp mắt nhưng anh làm ơn chú ý một điểm, anh cũng là đàn ông. Anh làm gì mà phải cản trở tầm mắt của tôi? Tôi biết anh đang thất tình vì không chiếm được tình yêu của anh ấy, nhưng anh hãy buông tay đi... Có khi buông tay sẽ tạo nên một khởi đầu mới. Trên thế giới còn có rất nhiều cô gái tốt. Vì vậy, hà tất gì phải thế?"

Chàng trai càng nghe, mặt càng ngày càng đen.

Đột nhiên, quản lý ca đi tới, tươi cười đầy mặt nói: "Anh chủ, nhân viên thực tập bên công viên làm việc ổn đấy chứ?"

...

"( ⊙ o ⊙) A! Tôi nghĩ hôm nay chưa uống thuốc...Ngượng ngùng a, tạm biệt..."

Sau đó, Diệp Trường An liền chạy trối chết.


Trích đoạn 14: 

Sắp đến sinh nhật của Diệp Trường An. Sinh nhật lần này sẽ rất khác với những lần trước, bởi vì đây là lần đầu tiên cô đón sinh nhật cùng Tần Dật sau khi hai người chính thức yêu nhau.

Nhưng mà, cũng đã lâu cô chưa được gặp Tần Dật...

Dạo gần đây cô bộn bề nhiều việc vì tham gia làm tình nguyện, còn Tần Dật dạo này cũng bận rộn, nghe nói anh ấy mỗi này đều phải tăng ca, cho nên cô cũng ngại đến quấy rầy anh.

Cuối cùng cũng đợi đến cuối tuần [hôm đó là sinh nhật Diệp Trường An] nhưng cô lại nhận được tin anh vẫn còn một số công việc phải giải quyết, không thể cùng cô đón sinh nhật, rồi hứa lần sau sẽ bồi thường cho cô, thuận tiện bảo cô đến nhà trọ lấy giúp anh một số đồ này nọ.

Diệp Trường An mân cái miệng nhỏ nhắn, mặt mày sầm sì như người khác thiếu cô một trăm vạn, chậm rì rì đi về phía nhà anh.

Lúc đến đó, ngoài trời đều đã tối đen, Diệp Trường An bỗng cảm thấy không gian hôm nay có chút kì lạ, vô cùng yên tĩnh, khiến cô luôn nghĩ có gì đó không đúng. Cô đang muốn bật đèn, liền nghe thấy tiếng hát.

"Happy birthday to you... Happy birthday to you... Happy birthday, happy birthday... Happy birthday to you."

Tần Dật nâng bánh sinh nhật, chậm rãi đi ra, ánh nến hắt lên khiến gương mặt hắn hết sức nhu hòa.

Diệp Trường An khóc lóc, mặt mũi lem nhem giống mèo hoa nhỏ, tay kéo kéo, ủy khuất nói: "Anh gạt em, hại em đau lòng."

Tần Dật dùng giấy ăn nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô: "Hôm nay anh đã cố ý xin nghỉ. Trường An, anh có một vài điều luôn muốn nói với em, em hãy nghe cho kỹ."

"Trường An, anh yêu em."

"Trường An, sau này anh nhất định sẽ cưới em vì anh rất nghiêm túc với phần tình cảm này."

"Trường An, trong hàng vạn người, gặp được em chính là may mắn của anh."

"Trường An, chỉ cần trời đất tác hợp, anh muốn em chính là người sẽ đi cùng anh đến suốt đời."

"Trường An, về sau anh sẽ là lá chắn của em, còn em chính là yếu điểm của anh."

"Trường An, em còn nhỏ, anh sẽ chờ em lớn."

"Trường An, hiện tại có lẽ anh chưa có công thành danh toại nhưng đến ngày cưới, nhất định sẽ cho em thuận lợi, hạnh phúc xuất giá."

"Trường An, anh muốn nói rằng anh sẽ quý trọng em."

"I love you forever." (Anh mãi yêu em.)

"God bless our love."(Chúa phù hộ cho tình yêu của hai ta.)

"We will always be together." (Hai ta sẽ mãi ở bên nhau.)


Trích đoạn 15:

Mắt Diệp Trường An sưng húp. Mẹ cô hỏi làm sao, cô nói hôm qua đọc tiểu thuyết ngôn tình cẩu huyết, không nhịn được mà khóc rầm rầm rào rào.

Đúng vậy, bản tiểu thuyết này nhất định do Tần Dật viết.

Diệp Trường An đem quà Tần Dật tặng từ trong ngăn tủ lấy ra, hôm qua cô còn chưa có xem qua đâu. Diệp Trường An dè dặt cẩn trọng bóc lớp giấy bọc xung quanh ra sau liền thấy một cái hộp màu hồng nhạt chấm bi xanh, cô vui sướng mở ra.

...

Sốt cà chua? Vẫn là sốt cà chua? Cả một hộp đều là mấy chục gói sốt cà chua?

Cảm động của cô nháy mắt liền biến mất. Cô hiện tại lập tức! Lập tức! Muốn giết hắn...

Hả? Trong hộp vẫn còn một tờ giấy?

Trên giấy viết: Hộp có hai tầng, nhìn xem tầng thứ hai.

Lúc này cô mới phát hiện tầng đựng toàn sốt cà chua mới chỉ là tầng thứ nhất. Cô lập tức mở ra tầng thứ hai.

Bên trong hộp phủ đầy sao giấy năm cánh đủ loại màu sắc, hẳn là Tần Dật gấp nhỉ. Bên trong còn đặt một cái lọ ước, Diệp Trường An mở nắp lọ, rút tờ giấy bên trong ra.

"Mỗi một ngôi sao đều là một nguyện vọng. Về sau nếu em muốn, hãy viết lên trên đó, dù có là sao trên trời, anh cũng tìm cách hái xuống tặng cho em."

"Nếu anh là đêm đen thì chính em sẽ thắp sáng bóng tối quanh anh. Vì em, nếu tương lai có khó khăn, anh sẽ vui vẻ chịu đựng."


Trích đoạn 16:

Diệp Trường An nhận được giấy báo trúng tuyển, chính là đại học S. Cô cố ý chọn trường đại học S vì gần khu nhà của Tần Dật, hơn nữa đại học S còn nằm ở vùng ngoại thành.

[Nhà Tần Dật ngay tỉnh bên cạnh nhưng cách nhà Trường An ở thành thị rất gần, bởi vì cả hai đều nằm gần biên giới. Tần Dật là học bá nhưng Diệp Trường An cũng là học bá haha. Diệp Trường An học sư phạm tiếng anh, còn Tần Dật học hệ máy tính.]

Hôm nay cô quyết định cùng Tần Dật ra ngoài ăn một bữa no nê, hơn nữa ba mẹ cô cũng đều đi công tác cả rồi.

Cô bỏ qua những nhà hàng xa xỉ, chọn một quán hải sản bán đồ ăn siêu cấp rẻ, 90 tệ một người, ăn thoải mái luôn.

Vừa vào cô đã bị mỹ thực bên trong hấp dẫn: "Tần Dật Tần Dật! Tuyệt quá đi a, em muốn đem ăn hết vốn luôn, nếu để chủ quán biết, quán này đều bị em ăn hết thì sao nhỉ, hahaha."

Tần Dật bình tĩnh ngồi xuống. Trong bữa cơm, Diệp Trường An không ngừng, không ngừng ăn. Sau Tần Dật yên tĩnh nhìn cô ăn, ngẫu nhiên sẽ thấy cô lộ ra bộ dáng tươi cười thỏa mãn.

"Ăn ít một chút, đừng ăn đến hỏng dạ dày."

Diệp Trường An một bên uống nước dừa, gật gật đầu.

Cơm nước xong Diệp Trường An lại tính đi xem phim. Cô cố ý chọn phim kinh dị, bởi vì như vậy có thể nhào vào lòng Tần Dật, ngẫm lại thật tuyệt a.

Nhưng mà... Nhất ngữ thành sấm*

(*Nhất ngữ thành sấm: giống mồm quạ đen, nói chuyện đen đủi không ngờ lại xảy ra.)

Diệp Trường An cứng rắn ôm bụng nhưng khi phim bắt đầu chiếu, bao tử ngày càng quặn thắt, đau đớn vô cùng. Cô chỉ có thể cuộn tròn người lại mới giảm bớt thống khổ.

Tần Dật thấy sắc mặt cô càng ngày càng tái nhợt, trong lòng liền hoảng hốt.

Hắn lập tức bế cô lên: "Đau lắm à? Anh đã bảo em đừng có ăn nhiều rồi. Bây giờ anh đưa em tới bệnh viện."

Tần Dật đón taxi, lúc đến bệnh viện liền trực tiếp ném cho lái xe 50 tệ, sau đó vội vã bế cô chạy vào trong đăng ký khám bệnh. Đợi đến lúc Diệp Trường An bắt đầu truyền nước biển đã gần 12h đêm.

Buổi tối nhiệt độ giảm xuống, Tần Dật cởi áo khoác đắp lên người Diệp Trường An đang say ngủ, sau đó vuốt vuốt tóc cô, bất đắc dĩ cười cười.

Hắn không thể ngủ vì còn phải canh dịch truyền, hai mắt lim dim cũng phải tỉnh vì báo thức.

Mệt mỏi, hắn đứng dậy đi đến chỗ cửa sổ, nhìn ra bầu trời sao bên ngoài, khẽ nói: "Trường An, anh sẽ bảo hộ em một đời trường an*.

Hắn đứng bên cửa sổ ôn nhu mỉm cười.

(*trường an: yên ổn lâu dài.)

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro