[Tiện Vong] Không phải Trang Chu mộng điệp mà điệp chính là Trang Chu!
Huyền Chính năm 24
Một tin tức lan truyền khắp tu chân giới, đại đệ tử Giang gia Ngụy Vô Tiện ở Cùng Kỳ đạo tàn nhẫn sát hại sáu gã đốc công, đả thương quá bảy mươi người trông coi tù binh, lại mang theo hơn năm mươi Ôn thị dư nghiệt người tiến đến Loạn Táng Cương.
Ngụy Vô Tiện kẻ này tại Xạ Nhật Chi Chính khắp nơi đào mồ bào thổ, quấy rầy người chết an nghỉ, kích thích oán khí biến họ thành lưỡi dao trong tay hắn. Hiện tại chiến tranh vừa kết thúc, hắn dẫn theo dư nghiệt là muốn chiếm núi làm vua? Hay muốn thống nhất bách gia?
Bách gia tâm thần không yên khẩu tru bút phạt đem mũi tên chỉ hướng Giang gia, muốn Giang tông chủ đưa ra một lời giải thích hợp lý. Phía trên đại điện, Kim gia cha con âm thầm đưa một ánh mắt, ván cờ bắt đầu, Giang Vãn Ngâm sẽ lựa chọn như thế nào?
......
Kẻ hung tàn độc ác trong lời đồn giờ đang trầm tư đứng bên một cái giường đá, trước mặt hắn đang nằm một cái thi thể, khuôn mặt dữ tợn, móng tay sắc nhọn, mạch máu đen nhánh phủ kín toàn thân, đây là một cái hung thi.
Hung thi kia trên người họa mãn huyết sắc trận văn, hắn đôi mắt là một mảnh đen nhánh quái dị, đang căm hận nhìn Ngụy Vô Tiện, muốn xé rách kẻ đem hắn phong ấn tại đây, muốn tận tình giết chóc, muốn hưởng thụ máu tươi.
Nơi đây gọi Phục Ma Động, là Ngụy Vô Tiện sau khi dẫn Ôn thị người vào Loạn Táng Cương quyết định tại đây lưu trú, trong động không gian rộng rãi lại trống trải, chỉ vẻ vẹn một cái giường đá cùng một bộ bàn ghế đá.
Giường đá hắn đã nhường cho hung thi kia nằm nên mấy hôm nay chỉ có thể trải chăn dưới đất, nơi này chỉ có hắn cùng hung thi kia ở, vì phía bên tay phải hang động còn có một hồ nước bị bao quanh bởi dây tơ hồng nối bùa chú tạo thành vây trận, mùi máu tanh nồng, tà ác chi khí từ đấy toát ra đủ để người sởn tóc gáy, đây là huyết trì, người thường đợi lâu sẽ bị nó ăn mòn nguyên thần.
Hung thi kia là Ôn Ninh Ôn Quỳnh Lâm, người đã từng không màng nguy hiểm cứu trợ hắn khi Giang gia diệt môn, thu lưu hắn, giúp Giang Trừng đem di thể cha mẹ đưa ra để tránh bị kẻ gian làm nhục. Lúc Ngụy Vô Tiện đuổi đến Cùng Kỳ đạo, Ôn Ninh thân thể đã nguội lạnh, hắn hiện tại muốn đem Ôn Ninh luyện thành hung thi, một hung thi có tự mình ý thức.
Ngụy Vô Tiện thở dài bước ra Phục Ma Động, hắn đã có ý tưởng lại chưa biết bắt tay vào đâu để Ôn Ninh có thể tỉnh lại, thật nhức đầu.
Đã là giờ Ngọ nhưng Loạn Táng Cương cái nơi quỷ quái này chỉ le lói được vài tia nắng mặt trời xuyên qua tầng mây xám xịt chiếu xuống đây. Từ trên cao nhìn xuống, nơi này tựa như một cái hố đen muốn cắn nuốt linh hồn kẻ xâm phạm. Ngụy Vô Tiện cười nhạo nghĩ, nơi từng chôn vùi hắn giờ lại thành đường lui của hắn, thật đúng là thế sự xoay vần.
Ôn Tình nhìn Ngụy Vô Tiện đi ra, cũng không dò hỏi hắn về Ôn Ninh, năm đó đã từng kiêu ngạo nói từ đây hết nợ, gặp như không quen giờ lại bị dồn vào đường cùng không thể không cầu xin hắn cứu thân nhân của nàng. Người này chỉ vừa cập quan, tuổi tác chỉ như đệ đệ nàng, lại vì báo ân đem mình quy định phạm vi hoạt động tại đây, nàng tự trách lại không thể nề hà, phía sau nàng còn một mạch Kỳ Hoàng.
Ôn Tình một thân vải thô đỏ đứng bên chỉ huy mấy hán tử phiên đất. Loạn Táng Cương, hay còn gọi bãi tha ma, nghe tên cũng đủ hiểu nơi này không biết đã chết bao nhiêu người, âm khí dày đặc đến mức năm xưa Ôn thị như mặt trời ban trưa đều đối với nó không có biện pháp chỉ có thể đem nó cấp phong ấn, cũng không biết nơi này có thể loại ra đồ ăn không.
Ôn Tình nói: "Đợi phiên xong đất, chúng ta sẽ loại củ cải" Đợi phiên xong đất, sửa sang lại chung quanh, dựng nhà, đắp lều, bọn họ có thể an ổn sống, cực khổ tí cũng không sao, mọi người đều còn sống đã thực hảo.
Ngụy Vô Tiện nghe thấy liền phản đối: "Không được, chúng ta loại khoai tây, khoai tây ăn ngon" Hắn không thích củ cải, củ cải quá đắng.
Ôn tình phủ quyết ý kiến của hắn: "Không được, củ cải hảo loại, không dễ chết, khoai tây khó hầu hạ" Ngụy Vô Tiện tên ngốc này loại củ cải còn không biết có sống được hay không, loại khoai tây chết sạch bọn họ là muốn cạp đất ăn a!
Sau hai ngày ý đồ thuyết phục Ôn Tình không hiệu quả, Ngụy Vô Tiện chỉ có thể ngậm ngùi câm mồm, Ôn Tình cái này hung bà nương lấy châm đâm hắn đau quá. Lam Trạm tuy cũng hung hắn, chán ghét hắn, nhưng còn chưa bao giờ cầm kiếm đâm hắn đâu.
Ngụy Vô Tiện ngồi trên hòn đá ngoài Phục Ma Động nhìn mọi người bắt đầu bận rộn gieo mầm, thở dài, không có khoai tây thật a!
Ôn Tình ngồi ở hòn đá bên cạnh thấy hắn rung chân than ngắn thở dài, thật chướng mắt, đang định lại cho hắn một châm thì thấy hắn đưa mắt nhìn hướng con đường lên núi, nàng nghi vấn nhìn theo, là Giang Vãn Ngâm!
.....
Nơi này không khí như phủ một lớp bụi mù, xung quanh ngửi đều là mục nát khí tức, cỏ dại mọc lưa thưa. Ôn thị người lúc đầu bước vào còn sợ không nhẹ, dù sao nghe nói, người sống tiến Loạn Táng Cương thì hồn và xác đều vĩnh viễn sẽ bị giam cầm tại nơi này.
Đầy khắp sườn dốc là những vách đá lởm chởm và bóng cây xơ xác vặn vẹo quái đản, những gốc cây có thể tại địa phương này trưởng thành, không biết là dùng bao nhiêu máu thịt nuôi lớn. Lũ quạ đen đậu trên cây trông như đám hủ thi, không rên một tiếng, chỉ đong đưa cặp mắt huyết hồng dõi theo người đến.
Giang Vãn Ngâm cau mày bực bội, Ngụy Vô Tiện rốt cuộc định như thế nào? Giết Kim gia đốc công dẫn theo một đám Ôn cẩu tiến nơi khỉ ho cò gáy này là muốn làm gì!
Ngụy Vô Tiện thấy Giang Vãn Ngâm cuối cùng đã đến, không nói một lời dẫn hắn đi lên trước, hướng phía trên đi.
Nơi này Ôn gia tàn đảng đã bỏ đi Viêm Dương Liệt Diễm bào, mặc vào áo vải thô sau, trong tay cầm cây búa, trên vai khiêng bó củi, bò lên bò xuống, bận rộn trong ngoài, cùng bình thường nông phu thợ săn không hề khác nhau.
Bọn họ nhìn thấy Giang Vãn Ngâm, từ y phục cùng bội kiếm nhìn ra đây là một vị đại tông chủ, đáy lòng còn sợ hãi, đều dừng trong tay sống, chần chờ mà nhìn qua, đại khí cũng không dám suyễn, tại Cùng Kỳ Đạo bọn họ bị Kim gia đốc công tra tấn đã mau thành chim sợ cành cong.
Ngụy Vô Tiện vẫy vẫy tay, nói: "Tiếp tục." Thiên khả năng sẽ mưa, lại đứng thì đêm nay cả đám đều thành gà rớt nồi canh.
Hắn một mở miệng, đám kia người liền an tâm mà tiếp tục. Giang Vãn Ngâm nói: "Đây là đang làm gì?" Bạch mù đám kia thế gia tông chủ dài quá đôi mắt, Ngụy Vô Tiện mang đi đám người nhìn không khác gì dân chạy nạn, xanh xao vàng vọt, nói hắn xây dựng cái bang đều so với chiếm núi làm vua đáng tin cậy.
Ngụy Vô Tiện nói: "Nhìn không ra tới? Kiến phòng ở."
Giang Vãn Ngâm nói: "Kiến phòng ở? Kia vừa rồi đi lên thời điểm kia mấy cái ở phiên thổ chính là đang làm gì? Đừng nói cho ta ngươi thật sự tính toán trồng trọt."
Ngụy Vô Tiện nói: "Ngươi không phải đều thấy được sao? Chính là ở trồng trọt." không trồng trọt lấy cái gì ăn, hắn đều nghèo đến leng keng.
Giang Vãn Ngâm nói: "Ngươi ở một tòa thi sơn thượng trồng trọt? Trồng ra đồ vật có thể ăn sao? Ngươi thật đúng là tính toán ở chỗ này trường kỳ đóng quân? Địa phương quỷ quái này người có thể đãi?"
Ngụy Vô Tiện nói: "Ta ở chỗ này đãi quá ba tháng." trở lại nơi đã từng thiếu chút mai táng mình, thật bất lực, hắn cuối cùng chưa thể chân chính chạy thoát khỏi đây.
Trầm mặc một trận, Giang Vãn Ngâm nói: "Không trở về Liên Hoa Ổ?" Ngụy Vô Tiện là muốn bảo đảm cho đám người này, hắn có phải hay không đã quên là Ôn thị đã diệt môn Giang gia.
Ngụy Vô Tiện nói: "Di Lăng Vân Mộng như vậy gần, khi nào tưởng trở về liền trộm trở về bái."
Giang Vãn Ngâm xuy nói: "Ngươi tưởng đảo mỹ."
Giang Vãn Ngâm bỗng chê cười nói: "Những cái đó gia chủ nhóm còn tưởng rằng ngươi kéo đàn cái gì nghịch đảng dư nghiệt tới chiếm núi làm vua, tổ kiến đại kỳ, nguyên lai là nhất bang người già phụ nữ và trẻ em, dưa vẹo táo nứt."
.....
Ngụy Vô Tiện cùng Giang Vãn Ngâm tại Phục Ma Động tan rã không vui, hắn muốn bảo Ôn Tình một mạch, hắn muốn báo ân, còn Giang Vãn Ngâm hận không thể đem họ Ôn đều giết sạch.
Liên Hoa Ổ bị diệt là thống khổ Giang Vãn Ngâm bước không qua được, cũng buông tay không được, thù hận đến dù biết Ôn Ninh, Ôn Tình có ân lại cũng không muốn đứng ra trợ giúp.
Vân Mộng Giang thị gia chủ Giang Vãn Ngâm ước chiến Ngụy Vô Tiện, ba ngày lúc sau, ở Di Lăng đánh oanh động vô cùng một trận.
Giao thiệp thất bại, hai người trở mặt, vung tay đánh nhau. Ngụy Vô Tiện thao túng hung thi Ôn Ninh đánh trúng Giang Vãn Ngâm tay, chiết này một cánh tay, Giang Vãn Ngâm đâm Ngụy Vô Tiện nhất kiếm. Lưỡng bại câu thương, từng người miệng phun máu tươi, đau mắng đối phương rời đi, hoàn toàn xé rách da mặt.
Này chiến qua đi, Giang Vãn Ngâm đối ngoại tuyên bố: Ngụy Vô Tiện trốn chạy gia tộc, cùng chúng gia công nhiên là địch, Vân Mộng Giang thị đã đem này trục xuất, từ đây ân đoạn nghĩa tuyệt, phân rõ giới hạn. Sau này vô luận người này có gì động tác, một mực cùng Vân Mộng Giang thị không quan hệ!
Này một trận đánh xong lúc sau, Ôn Ninh cũng nhân này hung hãn cuồng táo làm cho người ta sợ hãi biểu hiện, dần dần truyền ra cái không được tốt nghe biệt hiệu.
Tuy rằng bị Giang Vãn Ngâm thọc trúng bụng, Ngụy Vô Tiện lại không để bụng, đem ruột nhét trở lại bụng, còn dường như không có việc gì mà sử Ôn Ninh đi săn mấy chỉ ác linh, mua mấy đại túi khoai tây trở về. Hắn thực sự chán ghét củ cải, Ôn Tình cái kia hung nữ nhân không cho hắn trồng khoai tây, hắn chẳng nhẽ không thể tìm cách mua sao.
Hồi Loạn Táng Cương lúc sau, Ôn Tình cho hắn gói kỹ lưỡng thương, đem hắn mắng đến máu chó phun đầu, bởi vì làm hắn mua chính là củ cải hạt giống.
.....
Lưu ý: Khi vào trong mộng cảnh ký hiệu [ ] sẽ là suy nghĩ nội tâm của Nguỵ Vô Tiện ở thời điểm hiện tại.
Đêm đến, Ngụy Vô Tiện vì vết thương tại bụng mà phát thiêu, vết thương chỉ băng bó qua tránh nhiễm trùng, bọn họ nghèo như vậy lấy đâu ra dược, Ngụy Vô Tiện lăn qua lộn lại mệt mỏi cũng chìm vào giấc ngủ.
Vẫn là quen thuộc giấc mơ, hắn thở dài, hắn biết mình lâm vào ác mộng, chờ đến thiên sáng tỉnh lại là tốt rồi. Hoàn cảnh áp lực dường như muốn đem người ngạo cốt bẻ gãy, xung quanh như có như không truyền đến tiếng cười nhạo, cười hắn lấy trứng chọi đá. Gia huấn biết không thể làm mà vẫn làm, hắn lại không sai, sao phải cúi đầu.
Tiếng gõ cửa vang lên "Cộc cộc" [Phục Ma Động có cửa sao?] Người trên giường vừa lúc tỉnh dậy, nói: "Đợi chút"
Ngụy Anh từ giường đứng lên, từ bên cạnh lấy áo khoác vào rồi ra tới mở cửa. [Ngụy Vô Tiện sửng sốt, thứ quỷ gì?]
"Phụ thân!" Phía ngoài một tiểu nữ hài áng chừng 5 tuổi, mặc trang phục Cô Tô Lam Thị dòng chính gia bào hướng hắn cười. Nữ hài sinh đến tinh xảo, một đôi mắt to tròn màu lưu li, hai hàng mi cong vút mềm mại. [Ngụy Vô Tiện sợ ngây người, nữ hài này khuôn mặt thật sự giống hắn, trước kia hắn vẫn luôn rất tự luyến, không thiếu soi gương đâu. Nàng là ai?]
"aizz bảo bối, như thế nào sáng sớm đã tới, nay không có công khóa sao?" nam nhân giọng mang chút khàn khàn vang lên, tay nâng lên xoa xoa đầu tiểu nữ hài.
Tiểu nữ hài bĩu môi nói: "Phụ thân, đã giờ Tỵ, người hôm qua không phải hứa nay đưa Ý nhi đi Thải Y Trấn mua bánh hoa quế sao". [Nữ hài này tuy là giống hắn, nhưng đôi mắt này sao lại giống người kia đâu?]
Nam nhân kia có một cái chớp mắt chột dạ, lại nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, tự tin cười nói: "Sao có thể! Phụ thân này không phải dậy chuẩn bị dẫn Ý nhi đi sao!" [Ngụy Vô Tiện thầm bĩu môi, nghe người này nói chuyện hắn liền có thể khẳng định người này đã quên]
Nam nhân đưa tiểu cô nương tên Ý nhi vào phòng, đổ nước đặt tại bàn biên để nàng uống rồi bước vào gian phòng trong thay đồ. [Căn phòng này còn một vị chủ nhân! chỉ là không thấy người đâu]
Ngụy Vô Tiện bám vào người nam nhân, đánh giá xung quanh, này giấc mộng chân thật đến từng ngọn cây cọng cỏ. Trước tiểu viện này là một cây Ngọc Lan Hoa, nắng ấm chiếu xuống mang theo rực rỡ sinh cơ, phía góc hành lang chiếc chuông gió lắc lư đinh đinh đang đang, không gian tràn ngập sinh hoạt hơi thở ấm áp, không giống bãi tha ma âm trầm lạnh lẽo.
Nam nhân thay Lam Thị gia bào, dắt tiểu nữ hài ra tiểu viện, môn sinh đi qua đứng lại làm lễ. [Hắn người này tùy ý, tản mạn, nhìn Lam gia như vậy chú ý lễ nghi cũng có chút răng đau]
Môn sinh thấy nam nhân đi ra chắp tay làm lễ: "Ngụy trưởng lão"
.....
Ngụy Vô Tiện giật mình bừng tỉnh, thiên đã sáng ngời, người hắn cũng đã ngừng thiêu. Giấc mộng kỳ lạ kia... chỉ là trùng hợp sao?
Ngụy Vô Tiện nghĩ không ra lại mạc danh để ý nữ hài Ý nhi kia, như vậy hiếm có đôi mắt, hắn chỉ thấy ở Lam Trạm trên người. Đem nghi vấn cất vào đáy lòng, Ngụy Vô Tiện đứng lên tiếp tục xem xét Ôn Ninh.
Hiện tại vật tư thiếu thốn, tài liệu không đủ, hắn phải nghĩ cách đem những đồ khó kiếm thay thế, dù không biết có thành công hay không nhưng nếu không thử mà từ bỏ hắn sẽ không can tâm.
"Tiện ca ca, ăn cơm" Ôn Uyển chạy tới ôm chân Ngụy Vô Tiện.
Ngụy Vô Tiện: "...A Uyển, đệ lại nghịch đất ở đâu!" A Uyển như thế nào liền thích nghịch đất xong ôm hắn đâu, hừ, đừng nghĩ là tiểu hài tử hắn liền không có cách trừng trị.
Ngụy Vô Tiện đem A Uyển bế lên vừa đi vừa nói: "A Uyển, chút nữa ăn xong Tiện ca ca cùng đệ chơi trò chơi được không?"
Ôn Uyển vui vẻ cười, thật mạnh gật đầu nói: "Hảo!"
Dùng xong cơm, Ngụy Vô Tiện ỷ lớn hiếp nhỏ đem tiểu A Uyển lừa dối đến hớn hở.
"Ha ha ha ha, đúng là như thế, để ta tưới nước xong, A Uyển sẽ có thêm một cái đệ đệ muội muội làm bạn, ha ha ha"
Một khuôn mặt âm trầm đến tích mực từ xa tới gần, ngón tay lập lòe phản chiếu ánh sáng trắng.
"Ngaoo" Cái người đang cười đến vui sướng kia lập tức tru lên đau đớn, quay đầu nhìn lại.
"Ngụy Vô Tiện, ngươi đang làm cái gì" Ôn tình hắc mặt hỏi
Ngụy Vô Tiện chột dạ vuốt mũi, lý không thẳng khí cũng tráng nói: "Ngươi như nào hung như vậy, ta cùng A Uyển chơi trò chơi đâu"
Tiểu A Uyển bị Ngụy Vô Tiện đem chôn dưới đất nghĩ Tình cô cô hiểu nhầm lập tức giải thích: "Tình cô cô, Tiện ca ca đang giúp A Uyển trồng ra một cái bằng hữu cùng ta chơi đâu, Tình cô cô muốn xuống đây trồng cùng A Uyển không"
Ôn Tình chỉ cảm thấy hít thở không thông, đem A Uyển từ dưới đất lôi lên, giáo huấn: "Như nào ngây ngốc như vậy, hắn nói chuyện ma quỷ ngươi liền tin!"
Thấy Ôn Tình ngón tay thói quen động động, Ngụy Vô Tiện túng túng chạy mất, như vậy hung đừng mong gả được.
.....
Ánh sáng xuyên qua bóng cây Ngọc Lan trước Tàng Thư Các, những cành hoa rung rinh theo gió, chiếu vào bóng dáng hai người đang ngồi bên án thư, là một người thanh niên vừa độ tuổi cập quan cùng tiểu nữ hài tên Ý nhi.
"Tư Truy ca ca, tại sao chúng ta phải luyện thi thư, tu lễ nhạc a?" [Hắn như thế nào lại vào giấc mộng này, những người này hắn chưa từng thấy xuất hiện tại Lam gia]
Thanh niên tên Lam Tư Truy ôn nhu giải thích: "Luyện thi thư là để trau dồi học vấn, hiểu biết lý lẽ đúng sai để xem xét lại mình. Lễ nhạc là tinh hoa của trời đất, không biết lễ nghĩa làm sao đứng ở cõi đời." [Làm vậy không phải sẽ rất gò bó, trói buộc bản thân sao?]
Tiểu Ý nhi cùng Ngụy Vô Tiện một trong đầu ý tưởng nháy mắt gặp nhau: "Như vậy lắm lễ nghi không phải sẽ rất trói buộc sao?"
Lam Tư Truy buồn cười véo má nàng: "Học lễ nghi là học cách làm người, xử thế, lễ tiết ứng đối, tiến thoái".
Tiếng bật cười từ ngoài vang lên nói tiếp: "Một người, không những phải giữ vững nguyên tắc, giữ vững đạo nghĩa mà còn phải giỏi ứng biến" [Là nam nhân kia! Lần trước hắn bám vào người kia, lần này hắn bám vào tiểu nữ hài]
Ý nhi nghe giọng nói, vui sướng nhìn lại: "Phụ thân, người tới đón ta a!"
Ngụy Anh cười đem bế lên: "Ý Ý có nhớ phụ thân không" [Gương mặt này... còn không phải hắn sao? Chỉ là so với hắn lớn tuổi hơn nhiều...cũng so với hiện tại hắn ôn hòa nhiều]
Ý Ý nữ hài kiêu ngạo giơ lên đầu: "Phụ thân, ta đã trưởng thành, ta sao có thể như lúc bé dính người đâu" [Nữ hài này không nhẽ là ..?]
Ngụy Anh khen thưởng xoa xoa đầu nàng, nhìn sang thanh niên kia nói: "Tư Truy, cùng đến Tĩnh thất dùng thiện"
Lam Tư Truy cười gật đầu: "Ngụy tiền bối, Hàm Quang Quân đã từ Thanh Hà về rồi sao?"
Ngụy Anh nói: "Ân, Lam Trạm sáng nay hồi, lần này tham gia Thanh Đàm Hội tại Thanh Hà mất gần nửa tháng liền, Kim gia người một đống cục diện rối rắm, Kim Quang Dao chết xong mới bị lôi lên, mỗi năm một sự kiện làm người không rảnh tay"[Lam Trạm?]
Bầu trời trong xanh mây nhẹ lững lờ, Ngụy Anh tay bế nữ nhi, quay đầu cùng Lam Tư Truy nói chuyện, ba người cùng nhau tiến vào Tĩnh thất, cơn gió nhè nhè vuốt ve những cánh hoa.
"Lam Trạm, ta về rồi" Ngụy Anh người chưa thấy nhưng tiếng đã vang vào phòng.
Lam Trạm từ án thư đứng lên, khuôn mặt bình tĩnh, ánh mắt lại mềm mại nhìn bọn họ.
Lam Tư Truy cười cùng Lam Trạm chắp tay làm lễ, tiểu nữ hài nhìn thấy cũng làm theo hắn, làm xong nàng mới chạy lại ôm nói: "Cha, người đi đâu lâu quá, Ý nhi nhớ người, phụ thân, Tư Truy ca ca cũng nhớ người lắm" [.....]
.....
Ngụy Vô Tiện mở mắt, tim lỡ một nhịp, không gian ấm áp trong mộng nhen nhóm xua tan đi tăm tối lạnh buốt tại đáy lòng. Hắn cùng Lam Trạm là quan hệ gì?
Từ ngày đấy đến nay đã gần một tháng Ngụy Vô Tiện chưa mộng thêm lần nào nữa, giấc mộng đấy chỉ là viễn tưởng của hắn thôi sao? Ngụy Vô Tiện trầm mặc đem tinh lực dồn vào việc đánh thức lý trí của Ôn Ninh.
Ôn Tình nhìn hắn giống cái xác không hồn, không nhịn được đâm hắn vài cái, thấy hắn vẫn ngao ngao kêu, thở nhẹ một hơi. Nàng không biết Ngụy Vô Tiện đang mong chờ cái gì, nàng sợ hắn nghĩ không thông đem bản thân đày đọa.
Ngụy Vô Tiện sau vài ngày mất ăn mất ngủ tiến hành sửa đổi trận văn cho Ôn Ninh, Ôn Tình nhìn không được, một châm lướt qua, hắn liền mất ý thức.
.....
"Nay thiên lạnh, đêm qua ta nháo ngươi như vậy muộn, ngủ thêm đi" Ngụy Anh ôn nhu hống người trong lòng [Ngụy Vô Tiện lấy lại tinh thần trợn tròn mắt, trước mặt hắn là Lam Trạm, lớp trung y trên người vẫn che không hết dấu hôn, giữa mày có chút uể oải, được nam nhân hống đã chìm vào giấc ngủ]
Ngụy Anh đứng dậy mặc vào áo choàng, đem mép chăn giấu kỹ tránh người bị lạnh, bước lại án thư, đây là bút ký đêm săn của bọn tiểu bối tối qua được đưa lại đây để Lam Trạm phê duyệt, nhưng hiện giờ người đã mệt thảm, hắn thay Lam Trạm xem xét.
"...Cảnh Nghi cũng đã trưởng thành hơn trước, Tư Truy càng thêm trầm ổn đáng tin, tiểu bối đều tiến bộ rất nhiều, đã có thể đứng vững một phương..." [Ngụy Vô Tiện nghe nam nhân vừa đem bút ký phê duyệt, vừa lẩm bẩm nói chuyện ẩn ẩn đoán được Lam Tư Truy có lẽ là Ôn Uyển]
Phê duyệt nửa canh giờ, Ngụy Anh đứng lên tiến phòng bếp nhỏ bên cạnh nấu cháo, hắn cái này tay tàn, bao nhiêu năm qua cũng chỉ có nấu cháo là nhập được khẩu. [Tĩnh thất của Lam Trạm còn có phòng bếp?Người này nấu cháo sao không cho ớt? Ta về sau là đổi tính không hỉ cay sao?]
Ngụy Anh nấu xong để riêng cháo của Lam Trạm với nữ nhi ra, đem ớt đỏ tươi đổ vào phần của mình. [Lam Trạm không ăn được cay sao? Cô Tô người dùng thực thiên thanh đạm, không biết Lam Trạm hỉ ngọt không]
Vừa nấu xong, tiểu nữ hài khoác tuyết trắng áo được người dẫn đến, hiện tại trời đã vào đông, tiểu nữ hài đi một mình dễ trượt ngã, hắn không yên tâm.
"Phụ thân, sớm" tiểu nữ hài lớn hơn trước một chút, ra dáng ra hình hành lễ xong mới tiến lại nắm tay Ngụy Anh.
Ngụy Anh mỉm cười nói: "Ý nhi, sớm, cha còn chưa tỉnh, ngươi cùng phụ thân dùng thiện trước được không?" [Ngụy Vô Tiện có chút không thể tin được, hắn về sau hiền huệ như vậy a? Nhưng nếu có một tiểu gia như vậy...hắn sẽ rất vui, thực sự vui...cam tâm tình nguyện...]
"Hôm nay đi thúc gia học tập, Ý Ý đã chuẩn bị đủ bút với thư chưa" Ngụy Anh nhìn tiểu nữ hài hỏi, Ý Ý không chỉ khuôn mặt giống hắn, tính cách cũng giống hắn nhiều hơn Lam Trạm, thúc phụ sợ nàng về sau ăn thiệt thòi, mới 5 tuổi liền muốn đem nàng tay cầm tay dạy dỗ.
Ý Ý tự tin vỗ tiểu ngực: "Phụ thân tin tưởng ở ta, ta nhất định sẽ lấy toàn Giáp đẳng"
Ngụy Anh không chút do dự cổ vũ nàng: "Phụ thân tin tưởng Ý Ý, chiều nay kết thúc việc học phụ thân đưa cha cùng Ý Ý đi Thải Y trấn dạo được không?"
Tiểu nữ hài hai mắt tỏa sáng, mừng rỡ nói: "Hảo, Ý Ý cùng cha muốn ăn bánh hoa quế" [Lam Trạm là thích bánh hoa quế sao?]
Ngụy Anh gật đầu cười: "Hảo"
Ngụy Anh thu dọn bàn ăn, dắt tay đưa tiểu nữ hài đến viện Lam Khải Nhân.
"Thúc phụ, ta đưa Ý nhi đến học" cùng Lam Khải Nhân hành lễ xong, Ngụy Anh cười nói. [Hắn cùng Lam lão nhân...tiên sinh về sau cư nhiên có thể hòa bình chung sống!]
Lam Khải Nhân nghi hoặc: "Ngươi đã dậy rồi sao? Vong Cơ đâu?" Bình thường Vô Tiện không phải ngủ đến mặt trời lên cao mới dậy sao, trừ phi....
Quả nhiên, Ngụy Anh xấu hổ vuốt mũi: "Lam Trạm ở Tĩnh thất, ta đưa Ý nhi đi học"
Lam Khải Nhân trừng Ngụy Anh, không nói nữa, hắn như nào miệng tiện hỏi chuyện đâu. [...hắn như nào cũng cảm thấy thẹn đâu]
Đem nữ nhi đưa đi học xong, Ngụy Anh bước vào Tĩnh thất, người vẫn chưa tỉnh, từ trong ngăn tủ lấy ra một lọ dược, đêm qua rượu vào nháo quá hung, rửa sạch khi đã giúp người bôi dược, giờ cũng nên bôi thêm lần nữa.
Ngụy Anh đem một góc chăn vén lên, đem chân người tách ra, tay quết một lớp dược, cúi đầu [.....]
.....
Ôn Tình đâm xong thấy Ngụy Vô Tiện đã ngủ một ngày một đêm, sợ thằng nhãi này ra chuyện gì, đang định một châm đem hắn cắm tỉnh. Bỗng nhiên Ngụy Vô Tiện mở mắt, nhảy bắn lên, dọa nàng hết hồn.
Ôn Tình: "...Ngụy Vô Tiện!" kém chút nữa liền có thể đem thằng ngốc này chọc mù, tỉnh thì tỉnh, nàng còn chưa đâm đâu, hắn như vậy giật mình là có ý gì.
Ngụy Vô Tiện nhìn cây kim trên tay nàng, kinh hồn chưa định: "...Ôn Tình! Ngươi muốn ám sát ta sao!"
Ôn Tình trợn trắng mắt quát: "Tỉnh? Tỉnh thì chạy nhanh ra ăn!"
Ôn Tình nhìn Ngụy Vô Tiện hôm nay cả ngày ngồi trên hòn đá trước cửa động ngẩn ngơ nghĩ cái gì, không thể hiểu được, nhưng thấy hắn không như vậy bạt mạng, cũng liền kệ hắn.
Việc đánh thức ý thức của Ôn Ninh đã lâm vào bình cảnh, trước tạm buông, Ngụy Vô Tiện nhớ tới giấc mộng đêm qua, phía dưới tiểu Lam Trạm còn có một tiểu muội muội! Là nơi đó sinh hài tử sao?
Ngụy Vô Tiện vẫn luôn biết, con đường hắn chọn chú định đối lập với thế nhân, một cây cầu độc mộc, một người cô độc bước, chỉ là, giấc mộng này xuất hiện, hắn có tương lai, một tương lai tốt đẹp, có đạo lữ, có hài tử bầu bạn.
Chủ yếu là Lam Trạm hiện tại có phải hay không vẫn chưa thích hắn, hắn nên làm gì tiếp theo? Người kia như trăng trên cao, hắn làm như nào để với tới?
"Tiện ca ca, ngươi đang học biến sắc mặt sao?" Ôn Uyển tò mò hỏi, Tiện ca ca sao lại lúc vui lúc buồn đâu, là đang chơi sao?
Ngụy Vô Tiện: "..A Uyển, lại đây" Ngụy Vô Tiện đem Ôn Uyển mặt nâng lên, nhìn chằm chằm, là có chút giống thanh niên Tư Truy.
Nhưng hắn vẫn có chút bất an, Ôn thị những người này về sau chỉ sợ xảy ra chuyện.
.....
Quen mắt ánh mặt trời xuất hiện, tiếng suối róc rách vang lên, mùi cỏ xanh thơm mát chui vào xoang mũi. [Hắn như nào lại ăn cỏ? Nơi này là Vân Thâm phía sau núi sao? Hắn lần này là...thỏ..?]
Ngụy Anh xách theo giỏ rau đến sau núi cho đám bảo bối kia của Lam Trạm ăn, hắn đã thực nể tình không đem chúng nó cấp ăn mà đám thỏ này nhiều năm vẫn không ưa hắn. [Ta về sau còn sẽ cho thỏ ăn?]
Ngụy Anh ngồi xuống xách tai một con thỏ lên, thật béo! [Này thèm nhỏ dãi ánh mắt ...không hổ là hắn!]
Đem rau ném xuống cho đám thỏ, Ngụy Anh dịch sang bên cạnh nằm xuống, thấy hắn tránh ra, thỏ mới cảnh giác tiến đến gần, một đôi tay chớt nhoáng vươn ra đem con thỏ túm vào người. [Hắn liền biết!]
Ngụy Anh đem cà rốt đút vào miệng thỏ, lẩm bẩm: "Các ngươi đám này thật có thể sinh, sau núi đều sắp thành hang ổ của các ngươi luôn rồi..., nếu không phải hai mươi năm trước ta không tốt, không bảo vệ được Lam Trạm khiến hắn tổn thương căn cơ, thì giờ Giai Ý đã có thêm cái đệ đệ muội muội rồi" [Lam Trạm bị thương? Ai làm? Hai mươi năm trước không phải vào năm sau sao?]
"...Cũng may được hiến xá trở về, bằng không liền bỏ lỡ một đời..." [Hiến xá? Hắn chết sao? Vậy Ôn thị người..?]
Ngụy Anh nhắm mắt nằm trên bãi cỏ, từ xa tiếng bước chân lại gần, người kia tiến gần ngồi xuống, để Ngụy Anh đầu gối lên chân.
"Ta đều nhắm mắt, ngươi như nào không hôn!" Ngụy Anh mở mắt nhìn Lam Trạm, lên án nói
Lam Trạm thần sắc nhu hòa, cười khẽ: "Ngươi không phải ngủ sao"
Ngụy Anh đem người ấn trên bãi cỏ, nhướng mày nói: "Năm ấy tại Bách Phượng Sơn vây săn lá gan đại hôn trộm ta liền chạy đâu?" [Người hôn ta là Lam Trạm!! Hắn thích ta!!!]
Lam Trạm xoa xoa mặt hắn: "Ta này không phải biết sai thì sửa sao"
Ngụy Anh ngậm lấy môi dưới Lam Trạm, khẽ mút: "Năm đấy ta biết hôn trộm người là ngươi, liền sớm đem ngươi tại chỗ xử quyết, Ý Ý sớm đã có cái ca ca tỷ tỷ" [Cái này ...cũng không phải không thể, Ý Ý một mình cũng cô đơn, hắn có thể cố gắng]
Lam Trạm buồn cười nhìn hắn: "Ngụy trưởng lão không phải nói mình kinh nghiệm đầy mình, muốn dạy cho ta sao, còn lo ta về sau cùng đạo lữ không biết như nào làm" [Lúc đấy gặp lại Lam Trạm đang buồn bực chặt cây, hắn đã nói lời ngu xuẩn gì đâu!]
Ngụy Anh xoa xoa phần eo mẫn cảm của Lam Trạm uy hiếp nói: "Cướp đoạt nụ hôn đầu của ta, còn mong cùng ai kết đạo" [Ngụy Vô Tiện có chút phức tạp, nhìn tương lai mình đem Lam Trạm trêu chọc, hắn cảm giác đầu như xanh mượt đâu]
Lam Trạm cười vặn người xin tha: "Chỉ là của ngươi"
Ngụy Anh tạm buông tha, đem Lam Trạm đỡ lên, nói: "Nữ nhi đi theo thúc phụ học tập đã gần một năm, tính cách ngày càng cổ linh tinh quái, nói có sách, mách có chứng, làm người á khẩu nghẹn họng không thôi, như này chúng ta sẽ không cần lo lắng về sau ai bắt nạt nàng" [Đã qua gần một năm? Cũng không biết tiểu Ý Ý trưởng thành như nào?]
Lam Trạm cười nói: "Sẽ không ai dám đem nàng bắt nạt"
Ngụy Vô Tiện ủ rũ thở dài: "Về sau cũng không biết tiện nghi ai, nghĩ đến liền muốn đánh người" [Cái hay không nói nói cái dở!]
Lam Trạm bất đắc dĩ vuốt giữ mày Nguỵ Anh: "Nàng mới 6 tuổi, còn sớm, ngươi đừng lo lắng"
Ngụy Anh đem mặt vùi vào bụng Lam Trạm, rầu rĩ nói: "Ta này không phải luyến tiếc sao"
.....
Ngụy Vô Tiện mở mắt, thiên còn chưa rạng, giấc mộng lần này thật ngắn, hắn có linh cảm lần này chỉ sợ là lần cuối làm mộng. Hắn hiện lấy nguyên thần trấn áp Loạn Táng Cương, không thể dời đi, làm sao để gặp được Lam Trạm đây?
Hắn hiện đang bị dồn tiến vực sâu, làm sao để đánh vỡ cục diện này? Ngụy Vô Tiện hắn không phải thuần túy người tốt, Xạ Nhật Chi Chinh không thiếu đào mồ, giết người thủ đoạn cực đoan tàn nhẫn, nhưng hắn thích Lam Vong Cơ, hắn muốn cho người này những thứ tốt đẹp nhất.
Hắn không buông được Lam Trạm, cũng không nỡ buông. Thực sớm trước kia, Lam Trạm liền là đặc biệt, đặc biệt đến biết mình về sau không thể cùng Lam Trạm cầm kiếm sánh vai hắn liền tự ti lại bất lực.
Lam Trạm là tâm hắn sở hướng, người mà hắn thiên vị, hắn muốn dùng một đời bồi người này.
Được hôm dậy sớm, Ngụy Vô Tiện xuống trấn nhỏ tại Di Lăng uống rượu, Ôn Ninh muốn tỉnh còn thiếu chút cơ duyên, hắn không lo lắng, sớm hay muộn cũng lấy lại ý thức.
Hắn cùng Lam Trạm đã vài tháng không gặp, cũng không biết người hiện thế nào, một năm sau vì gì mà trọng thương hao tổn căn cơ? Là Kim gia đám người kia tính kế hay do đêm săn?
Ngụy Vô Tiện ngồi tại nhã gian, tầm mắt vô định, hắn có nên đem lão cáo già Kim Quang Thiện cấp làm thịt trước không. Một bóng người lọt vào tầm nhìn hắn, tay áo trắng như tuyết, người tới như tiên quân không dính bụi trần, khuôn mặt thanh lãnh, lưu li đồng lạnh nhạt, đi giữa hồng trần lại không nhuốm hồng trần pháo hoa chi khí.
"Lam Trạm!" Ngụy Vô Tiện nhịp tim kịch liệt không chịu không chế, đứng trên lầu cười gọi người, không chờ Lam Vong Cơ phản ứng liền từ trên lầu chạy xuống dưới.
Lam Vong Cơ nhìn Ngụy Vô Tiện chạy tới, hắn vẫn là thiếu niên năm đó đứng dưới gốc cây Ngọc Lan cười trêu chọc y sao? Khoảng không xung quanh đọng lại, chỉ có người kia cười tiến lại gần, giống một tiểu thái dương, mắt đào hoa đa tình không chút che dấu chứ đựng miên man tình ý, khóe miệng là ôn như ý cười.
Trái tim Lam Vong Cơ run lên, nhẹ giọng gọi: "Ngụy Anh"
Ngụy Vô Tiện nắm tay Lam Vong Cơ cười nói: "Ngươi đến đây gặp ta sao?"
Lam Vong Cơ chăm chú nhìn mắt Ngụy Vô Tiện, chợt cười khẽ: "Ân, gặp ngươi".
————————
Hết
- Bản lúc đầu tôi gõ là Ý Ý xuyên qua Loạn Táng Cương, viết gần 10.000 từ rồi, phát hiện mất linh cảm. Xong tôi gõ lại bản này, cũng viết hơn 11.000 từ :))) cuối cùng thấy nó không ok lắm lại xoá đi giữ lại có hơn 6000 từ.
- Đây là bộ đoản thứ 4 tôi viết, nhưng tôi vẫn ưng bộ Mỹ Nhân Kế hơn, lúc đấy linh cảm dồi dào dã man, viết cũng ok hơn
- Tôi đang có ý tưởng về một dạng trò chơi thể kiểu phỏng đoán tương lai, khả năng sẽ không nói rõ Vong Tiện hay Tiện Vong, mới viết qua cốt truyện đại khái hướng đi, chắc một thời gian nữa sẽ đăng ❤️
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro