CHƯƠNG 3: NGƯỜI ĐƯỢC CHỌN
Buổi sáng sau đêm kinh hoàng, sương chưa tan, đất ướt đẫm, và không khí đặc mùi tanh nồng. Lan ngồi thẫn thờ bên gốc cây, mắt trân trân nhìn khoảng trống nơi Phúc đã biến mất.
Không còn dấu vết, không máu, không vết kéo lê. Chỉ có một vệt đất lún như ai đó bị rút xuống từ dưới chân.
Dũng bước đến, đặt tay lên vai cô. “Phải đi thôi, Lan.”
Cô ngẩng lên, ánh mắt trống rỗng. “Đi đâu? Rừng đã nuốt mất đường rồi…”
Già A Lễ lặng lẽ buộc lại gùi, rồi đứng giữa hai người:
“Không đi, chết. Đi, may ra còn đường.”
Giọng ông khàn như gió chạm đá. Dũng nhìn theo hướng ông chỉ — phía đó là những thân cây già, phủ rêu xanh mốc, thân to đến mức ba người ôm không xuể. Giữa rừng, có một khoảng trống tròn, như quảng trường của thiên nhiên. Ở giữa là **một cột đá đen nhánh**, cao ngang tầm người, khắc đầy ký tự lạ.
“Đó là gì?” Lan hỏi.
Già đáp, mắt không rời cột: “Là *Mắt Rừng*. Nơi linh hồn rừng trú ngụ. Ai bị gọi đến đây… là người được chọn.”
Dũng khẽ cau mày: “Được chọn cho cái gì?”
Già quay sang nhìn ông, ánh mắt nặng như đè lên cả linh hồn:
“Cho máu. Cho rừng ăn.”
Không khí đông cứng. Lan rùng mình. “Ý ông là… tế sống?”
Già không trả lời. Ông bước đến gần cột đá, quỳ xuống, rút trong áo ra con dao nhỏ lưỡi bạc, khắc hình mặt trời. Ông cắt nhẹ đầu ngón tay, nhỏ ba giọt máu lên đất, miệng lẩm nhẩm:
> “Yang Rừng, Yang Núi, Yang Suối, cho con xin qua mà không động giấc mẹ rừng.”
Rồi ông đứng dậy, nhìn hai người còn lại:
“Muốn sống, phải nghe rừng kể. Mỗi rừng có trí nhớ. Rừng này nhớ rất lâu.”
Ông bắt đầu kể – giọng chậm, trầm, như gió thổi qua đá:
---
> “Ngày xưa, trước khi có làng, có người.
> Có cô gái tên *Mly*, con gái của Già làng đầu tiên. Mly hiền lành, biết nói chuyện với cây, chạm đâu cây cũng nở hoa. Nhưng người làng đói, rừng lại khô. Họ cầu Yang, Yang bảo:
>
> > ‘Rừng đói máu người. Ai dâng máu, rừng sẽ sống.’
>
> Không ai dám. Chỉ Mly bước ra, cười:
>
> > ‘Nếu máu con làm rừng sống, con xin cho.’
>
> Cô tự cắt tay, nhỏ máu xuống gốc cây to nhất. Đất rung, cây hút máu cô như uống nước. Mly ngã, hóa thành tro. Cây đó sống lại, mọc cao đến trời.
> Từ đó, mưa về, rừng xanh, thú quay lại. Người làng lập miếu thờ, gọi cô là *Mẹ Rừng*.
>
> Nhưng trăm năm sau, người làng quên ơn, chặt cây Mly làm chiêng. Chiêng kêu tiếng lạ, vang như khóc.
> Rồi ai gõ chiêng ấy đều chết.
> Xác họ mọc rễ, chôn sâu. Rừng lấy lại những gì bị lấy.”
---
Giọng kể của Già A Lễ chậm dần, đôi mắt ông xa xăm như nhìn thấy lại chuyện xưa.
Dũng nghe, trong lòng dâng lên cảm giác rờn rợn. *Rừng có trí nhớ… và nó đang nhớ chúng ta.*
Lan khẽ nói: “Vậy người được chọn là…”
Già quay đi. “Là người rừng chọn. Không ai tránh được.”
Ngay lúc ấy, gió nổi lên, mạnh đến nỗi cây gãy răng rắc. Cột đá rung chuyển, mặt đất dưới chân nứt toác, một vệt dài lan tới tận chỗ họ đứng. Từ khe nứt, mùi hôi thối xộc lên — mùi của thịt mục.
Lan hét lên. Dũng kéo cô lùi lại.
Trong khe nứt, họ thấy thứ gì đó – bàn tay, đen thui, gầy như cành củi, bấu chặt mép đất. Rồi một khuôn mặt trồi lên, trắng bệch, đôi mắt trống rỗng, không tròng. Phúc.
“Không thể nào!” Dũng thét.
Phúc mở miệng, nhưng không phát ra tiếng. Từ họng anh, trào ra bùn đen, chảy thành dòng. Già A Lễ bước lên, rút dao, khắc lên đất một vòng tròn, niệm chú. Gió gào thét dữ dội, cột đá rung lên, phát sáng mờ ảo.
Từ xa, tiếng chiêng vang lên – lần này không đơn độc, mà như hàng trăm chiếc chiêng cùng gõ:
> “Boong… boong… boong…”
Dũng và Lan bịt tai, nhưng vẫn nghe. Tiếng chiêng như xuyên vào não, như giọng người gọi:
> “Một người phải ở lại.”
> “Một người phải trả máu.”
Già A Lễ quỳ xuống, thở dốc: “Rừng đã tỉnh. Nó chọn rồi.”
Lan run rẩy: “Chọn ai?”
Ông nhìn Dũng, ánh mắt buồn như biết trước điều phải đến.
“Ông mang máu lạ, người rừng muốn nếm.”
Dũng lùi lại, mặt tái đi. “Không! Tôi không tin! Tôi đến đây vì khoa học, không phải để làm tế vật!”
Già khẽ nói, giọng như gió tan trong sương:
“Rừng không quan tâm ông tin hay không. Nó chỉ ăn khi đói.”
Ngay sau đó, cột đá bật sáng rực, khắc chữ cổ hiện lên, máu tươi rỉ ra từ khe đá, chảy thành hình một bàn tay. Đất dưới chân Dũng rung lên, như có thứ gì kéo ông xuống. Lan hét lớn, lao đến kéo ông, nhưng bàn tay đen từ lòng đất trồi lên, bấu lấy chân Dũng.
Dũng vùng vẫy, miệng hét: “Lan! Chạy đi!”
Già A Lễ ném con dao bạc cho ông. “Cắt vào máu rừng! Đừng để nó kéo xuống!”
Dũng chém loạn xạ, lưỡi dao cắt vào rễ cây đang quấn quanh chân. Từng tia nhựa đỏ phun ra như máu, kêu xèo xèo khi chạm đất. Tiếng chiêng ngừng bặt. Rừng im phăng phắc.
Một lát sau, đất khép lại. Dũng ngã gục, toàn thân ướt nhẹp. Lan quỳ xuống bên ông, bật khóc. Già A Lễ đến gần, khẽ đặt tay lên vai cô:
“Rừng no rồi. Nhưng chỉ tạm thôi.”
Ông nhìn lên cột đá, nơi khắc một dòng chữ mới – bằng tiếng Xơ Đăng cổ, vừa hiện ra từ máu:
> “Kẻ đổ máu rừng sẽ nghe tiếng rừng gọi.”
Dũng mở mắt, đôi đồng tử ông ánh lên tia đỏ nhạt, sâu thẳm như đất. Ông thì thào, giọng khác lạ:
“Rừng… đang nói với tôi.”
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro