23
Bà Trúc ôm Hùng, đầu óc quay cuồng sau đêm kinh hoàng. Mọi dấu vết bùn nhầy, âm thanh rít thì thào, hơi thở lạnh lẽo vẫn còn in rõ trong tâm trí. Bà biết, nếu không xử lý, bóng quỷ sẽ không buông tha con trai bà.
Sáng sớm, bà dẫn Hùng lủi thủi đi tìm thầy cúng gần làng. Đến nhà thầy, bà bấm chuông, run rẩy, giọng khản đặc:
— "Thầy ơi... con, con cần nhờ thầy giúp..."
Cửa mở ra, thầy cầm chiếc quạt giấy nhìn hai mẹ con một lúc lâu, ánh mắt không chút cảm xúc.
— "Mấy chuyện này... tôi không can thiệp đâu. Đi đi."
Bà Trúc sững sờ, tim như nghẹn lại. Không còn lựa chọn, bà định quay về thì bỗng nghe tiếng gọi từ phía hàng xóm:
— "Bà Trúc, sao bà lôi Hùng đi khổ quá vậy? Lại đây, tôi biết thầy hay."
Bà quay lại, thấy bà hàng xóm già đang chỉ tay về phía một ngôi nhà gỗ quý sang trọng, mái ngói xám, khói nhang bay lơ lửng trong gió sớm. Hàng xóm thì thầm:
— "Thầy khó tính nhưng linh thiên lắm. Bà có chuyện gì cần tìm thầy thì lại cho thầy xem đi."
Bà Trúc nắm chặt tay Hùng, lòng dâng lên một chút hy vọng. Giờ đây, bóng đêm kinh hoàng chưa hề giảm, nhưng bà biết, có một cơ hội, dù mỏng manh, để cứu con khỏi sự hiện hữu của quỷ.
Bà Trúc vừa bước vào sân, một bóng người đứng đó, lưng thẳng, dáng vẻ lạnh lùng đến mức làm gió sớm cũng như tĩnh lại. Trân Ni. Vừa thấy hai mẹ con, ánh mắt cô lóe lên một chút hiểu biết, rồi lướt qua Hùng, mùi bùn nhầy quỷ vẫn còn đọng trên cậu bé khiến Trân Ni nhíu mày.
— "Đi theo tôi."
Bà Trúc run rẩy, nắm tay Hùng, nhưng không dám cãi. Từng bước theo Trân Ni vào trong nhà, không gian dường như thay đổi. Mùi nhang và một thứ gì đó lẫn lộn giữa bùn và hơi thở nhè nhẹ của quỷ khiến tim bà Trúc thắt lại.
Trân Ni nhìn Hùng:
— "Con quỷ không chỉ đeo bám. Nó bám vào da thịt rồi. Ngồi yên, đừng sợ. Tôi sẽ xử lý."
Thằng nhỏ khóc nấc, run rẩy, còn bà Trúc nhìn Trân Ni vừa sợ vừa tin. Cô ấn ngón cái lên giữa trán Hùng, lẩm nhẩm vài câu chú, âm thanh vang vọng trong căn phòng, tạo ra một luồng khí lạnh như băng, nhưng cũng kéo mọi bùn nhầy quỷ dồn về một phía.
Một lúc lâu, Trân Ni dừng lại, mắt nhắm, thở nhẹ. Không gian tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng thở dồn dập của Hùng và mùi hương nhang trộn lẫn bùn đất.
— "Ngày mai, khi mặt trời mọcùng, đầu óc quay cuồng sau đêm kinh hoàng. Mọi dấu vết bùn nhầy, âm thanh rít thì thào, hơi thở lạnh lẽo vẫn còn in rõ trong tâm trí. Bà biết, nếu không xử lý, bóng quỷ sẽ không buông tha con trai bà.
Sáng sớm, bà dẫn Hùng lủi thủi đi tìm thầy cúng gần làng. Đến nhà thầy, bà bấm chuông, run rẩy, giọng khản đặc:
— "Thầy ơi... con, con cần nhờ thầy giúp..."
Cửa mở ra, thầy cầm chiếc quạt giấy nhìn hai mẹ con một lúc lâu, ánh mắt không chút cảm xúc.
— "Mấy chuyện này... tôi không can thiệp đâu. Đi đi."
Bà Trúc sững sờ, tim như nghẹn lại. Không còn lựa chọn, bà định quay về thì bỗng nghe tiếng gọi từ phía hàng xóm:
— "Bà Trúc, sao bà lôi Hùng đi khổ quá vậy? Lại đây, tôi biết thầy hay."
Bà quay lại, thấy bà hàng xóm già đang chỉ tay về phía một ngôi nhà gỗ quý sang trọng, mái ngói xám, khói nhang bay lơ lửng trong gió sớm. Hàng xóm thì thầm:
— "Thầy khó tính nhưng linh thiên lắm. Bà có chuyện gì cần tìm thầy thì lại cho thầy xem đi."
Bà Trúc nắm chặt tay Hùng, lòng dâng lên một chút hy vọng. Giờ đây, bóng đêm kinh hoàng chưa hề giảm, nhưng bà biết, có một cơ hội, dù mỏng manh, để cứu con khỏi sự hiện hữu của quỷ.
Bà Trúc vừa bước vào sân, một bóng người đứng đó, lưng thẳng, dáng vẻ lạnh lùng đến mức làm gió sớm cũng như tĩnh lại. Trân Ni. Vừa thấy hai mẹ con, ánh mắt cô lóe lên một chút hiểu biết, rồi lướt qua Hùng, mùi bùn nhầy quỷ vẫn còn đọng trên cậu bé khiến Trân Ni nhíu mày.
— "Đi theo tôi."
Bà Trúc run rẩy, nắm tay Hùng, nhưng không dám cãi. Từng bước theo Trân Ni vào trong nhà, không gian dường như thay đổi. Mùi nhang và một thứ gì đó lẫn lộn giữa bùn và hơi thở nhè nhẹ của quỷ khiến tim bà Trúc thắt lại.
Trân Ni nhìn Hùng:
— "Con quỷ không chỉ hù dọa. Nó đã bám vào da thịt rồi. Ngồi yên, đừng sợ. Tôi sẽ xử lý."
Thằng nhỏ khóc nấc, run rẩy, còn bà Trúc nhìn Trân Ni vừa sợ vừa tin. Cô ấn ngón cái lên giữa trán Hùng, lẩm nhẩm vài câu chú, âm thanh vang vọng trong căn phòng, tạo ra một luồng khí lạnh như băng, nhưng cũng kéo mọi bùn nhầy quỷ dồn về một phía.
Một lúc lâu, Trân Ni dừng lại, mắt nhắm, thở nhẹ. Không gian tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng thở dồn dập của Hùng và mùi hương nhang trộn lẫn bùn đất.
— "Ngày mai, khi mặt trời mọc, sẽ là lúc nó yếu nhất. Tôi phải theo dõi suốt đêm."
Bà Trúc nhìn Trân Ni, vừa sợ, vừa cảm kích. Hùng, dù vẫn run, nhưng trong đôi mắt còn ánh lên niềm tin lạ thường. Hai mẹ con và Trân Ni, bỗng trở thành một thế giới riêng giữa bóng tối kinh hoàng, nơi quỷ dữ chưa thể tự do, nhưng vẫn rình rập, chực chờ cơ hội.
Đêm thứ hai buông xuống, gió từ ngoài đồng lùa vào hắt lên mái nhà ọp ẹp. Bà Trúc khóa cửa cẩn thận, nhắc Hùng nằm sát vào nhau, ánh mắt lẫn sợ hãi và hy vọng. Nhưng không gian vẫn nặng nề, có cảm giác như bóng tối nặng trĩu, chực chờ chui vào từng khe hở.
Trân Ni đứng giữa nhà, mắt nhắm, đôi tay thon dài, trắng trẻo nhưng đầy quyền năng. Cô bắt đầu lẩm nhẩm chú, âm thanh vang vọng trong không gian như sương mù quấn quanh mọi thứ. Từng hơi thở của quỷ bắt đầu hiện ra, ướt ướt bùn bùn, âm thầm len lỏi vào cơ thể Hùng, khiến cậu bé rùng mình.
Đột nhiên, một cái nhát lạnh lướt qua vai bà Trúc, như bàn tay vô hình đè xuống. Thằng bé rùng mình, khóc khẽ. Trân Ni mở mắt, giọng trầm xuống:
— "Đừng cử động, để tôi xử lý."
Cô bước ra ngoài, tay bắt ấn, âm thanh như gió hú, hòa lẫn với tiếng rít khàn khàn từ bóng quỷ. Mùi bùn sình nồng lên, mùi đất ướt hòa với hơi thở thối rữa. Hùng cảm nhận rõ từng lần thở, như có ai đó đang nằm bên cạnh, ươn ướt, áp sát, và sờ nhẹ vào lưng cậu.
Bà Trúc nắm tay Hùng, run rẩy nhìn Trân Ni:
— "Thầy... thầy có chắc không?"
Trân Ni nhíu mày, nghiêm giọng:
— "Nó sẽ không thoát."
Cả ba im lặng. Từng giờ trôi qua, tiếng quỷ rít vờn quanh mái nhà, gõ nhẹ vào cửa, nhưng không ai dám động đậy. Trân Ni nhắm mắt, tập trung tuyệt đối, từng mùi bùn nhầy, từng hơi thở ươn ướt của quỷ, dần bị cô ép lùi ra khỏi cơ thể Hùng.
Đến gần sáng, quỷ rút đi, không gian trở lại tĩnh lặng. Hùng mệt lả, nhưng đôi mắt đã bớt sợ hãi. Bà Trúc nhìn Trân Ni, biết rằng đêm nay, con quỷ đã bị chặn đứng, nhưng vẫn còn đó, âm thầm rình rập.
Trân Ni khẽ nói:
— "Ngày mai, nó sẽ trở lại. Phải đấu một đêm nữa."
Bà Trúc gật đầu, lòng vừa lo vừa hy vọng. Hùng thiu thiu ngủ, còn Trân Ni đứng lặng giữa căn phòng, mắt nhìn ra bóng tối ngoài trời, nơi mà những con quỷ chưa bao giờ ngủ...
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro