24

Đêm buông xuống, bầu trời đen như mực, gió thổi rít qua mái nhà ọp ẹp. Bà Trúc và Hùng im lặng, nghe từng tiếng động nhỏ từ ngoài đồng vọng vào. Trân Ni đứng giữa nhà, mắt nhắm, tay vẽ những đường chú, âm thanh vang lên như tiếng gió thổi qua những cành cây khô, quỷ đã bắt đầu hiện hình.


Bóng tối dần co lại, từ khe cửa, từ kẽ mái, một hơi thở ướt ướt, bùn bùn lướt qua nền nhà. Hùng run rẩy, cảm giác có ai đang áp sát vào lưng cậu, hít thở ướt sủng. Bà Trúc ôm chặt con, mắt mở to, cơ thể căng cứng.


Trân Ni mở mắt, giọng lạnh như băng:


— "Nó đang dò xét, chuẩn bị tấn công. Giữ im lặng, đừng cử động."


Cô bước ra cửa, từng bước đi đều nhịp, chân khẽ chạm sàn, nhưng quỷ vẫn cảm nhận được. Tiếng cọt kẹt như vang vọng trong căn nhà, hòa lẫn với tiếng thở khò khè của quỷ. Từ ngoài, những bóng đen khua vào tường, di chuyển chậm nhưng chắc, dồn về phía bà Trúc và Hùng.


Một cơn gió lạnh lùa vào, mang theo mùi bùn sình nồng nặc, quấn lấy cả căn phòng. Hùng rùng mình, thấy như có ai đó đang nằm bên cạnh, hơi thở khẽ phả lên mặt cậu, ướt và nhầy. Trân Ni giơ tay, vẽ một vòng tròn trên nền nhà, từng sợi ánh sáng mờ ảo nhấp nháy, ép quỷ phải lùi lại từng bước.


Quỷ cố chạm vào Hùng, nhưng mỗi lần chạm, Trân Ni lại gằn lời chú, như dây xích vô hình kéo nó ra xa. Tiếng rít khàn khàn, tiếng thở ướt ướt bùn bùn dồn dập, rồi dần nhạt đi.


Bà Trúc run rẩy:


— "Thầy... nó có quay lại không?"


Trân Ni thở dài, giọng nghiêm:


— "Ngày mai, nó sẽ thử lại với một mưu mẹo khác. Nhưng đêm nay, Hùng an toàn."


Hùng khẽ thở dài, mệt lả, nhưng đôi mắt đã bớt hoảng sợ. Bà Trúc ôm con, nước mắt lăn dài. Trân Ni đứng lặng giữa căn phòng, mắt nhìn ra bóng tối ngoài trời, nơi mà quỷ đang rình rập, chưa bao giờ ngủ.


Cả đêm, quỷ vẫn còn ngoài kia, âm thầm quan sát, nhắm đến những khe hở, chờ thời cơ lần sau.



-------------------------



Đêm đen như nhấn chìm mọi thứ trong bóng tối đặc quánh. Gió từ cánh đồng rít từng hồi, mang theo mùi bùn sình nồng nặc. Nhưng đêm nay Trân Ni chuẩn bị kỹ hơn. Cô chuẩn bị một vòng tròn chú thuật trên nền nhà, bên trong đặt các cành cây khô và tro bếp, tạo ra một rào chắn mờ ảo, phát sáng yếu ớt.


Hùng ngồi im trong vòng tròn, mắt nhắm, tai căng nghe mọi tiếng động. Bà Trúc đứng sát bên, tay ôm con, lưỡi run run niệm thầm những câu thần chú Trân Ni dạy. Không gian tĩnh lặng, nhưng ai cũng cảm nhận được từng nhịp thở ướt nhầy của quỷ bên ngoài, âm thanh bùn bùn lướt qua nền đất như đang dò xét.


Bỗng, một cơn gió lạnh ập vào, mở hé cánh cửa sập, mang theo hơi thở nồng nặc và cảm giác ướt sũng khắp căn phòng. Quỷ xuất hiện, nhưng không trực tiếp tấn công. Nó lướt từng bóng đen trên tường, hít thở gần Hùng, mỗi nhịp thở ướt và bùn bùn làm da gáy ứa lạnh.


Trân Ni không hề run, cô giơ tay, niệm chú, ánh sáng trong vòng tròn bùng lên, quỷ rít lên một âm thanh khàn khàn. Nó thử nhiều lần tiếp cận, nhưng vòng tròn, các cành cây và tro bếp tạo ra một rào cản vô hình, ép quỷ phải lùi ra ngoài.


Mỗi lần quỷ tiến gần, Trân Ni lại vung tay, dồn năng lượng chú thuật, âm thanh rít khàn vang lên như tiếng kim loại va vào nhau. Hùng cảm nhận hơi thở dồn dập nhưng không thể nào xuyên qua vòng tròn. Bà Trúc lặng lẽ cầu nguyện, tay run nhưng ánh mắt kiên định, không rời khỏi con.


Cơn đêm trôi qua từng giờ, quỷ liên tục thử thách, nhưng Trân Ni vẫn đứng vững, từng động tác chậm rãi mà chắc chắn, như người thao tác trên dây cương vô hình với quỷ. Khi bình minh ló dạng, quỷ rít lên lần cuối, rút lui vào bóng tối ngoài đồng, để lại mùi ẩm và bùn bùn khắp căn nhà.


Hùng mở mắt, mệt lả nhưng an toàn. Bà Trúc ôm con, nước mắt rơi dài trên má. Trân Ni thở đều, mắt vẫn nhìn ra ngoài, nơi quỷ đang rình rập, nhẫn nại chờ cơ hội khác.


Bà Trúc thì thầm:


— "Nếu không có thầy... con tôi..."


Trân Ni im lặng, chỉ nhắm mắt, cảm nhận sự tồn tại của quỷ, biết rằng đêm tiếp theo sẽ còn đáng sợ hơn.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro