25
Trân Ni đứng giữa sân nhà hai mẹ con, tay cầm bút lông nhúng mực đỏ, mặt nghiêm nghị. Gió đêm hú rít, từng cơn lạnh buốt thấm vào da, khiến mái tóc cô bay tung. Bà Trúc và Hùng trốn sau cửa, run rẩy. Trân Ni hít một hơi sâu, rồi bắt đầu vẽ bùa lên mặt đất, từng nét từng nét, mực đỏ loang ra như máu khô.
Cô đọc chú Mao Sơn, giọng trầm và đều, âm thanh vang lên như vọng vào tận xương tủy:
- "Âm dương phân minh.
Hồn ma trói chặt.
Tà linh tạm thời cầm chân.
Không được phép xâm phạm!"
Từng câu chú như mũi dao vô hình chém vào bóng tối, gió đêm lồng vào từng chữ, những bóng ma lẩn quất xung quanh run lên, rên rỉ và co rúm lại. Hùng khóc khẽ, nhưng Trân Ni không hề nhúc nhích, mắt vẫn nhìn vào không gian tăm tối như đang dò tìm từng linh hồn ẩn náu.
Bỗng từ bóng tối, một hơi thở ướt át, sình sịt và khẽ bốc mùi hôi lướt qua, như có ai đang áp sát vào Hùng. Trân Ni nhắm mắt, tụng niệm nhanh hơn, tay múa vòng bùa, ánh sáng đỏ từ bùa nhấp nháy như những ngọn lửa nhỏ giữa đêm đen.
Cơn gió quật mạnh, cánh cửa rung lên, nhưng Trân Ni vẫn bình thản, giọng ngày càng vang, cứng rắn và uy quyền. Từng lời tụng như sợi dây vô hình trói ma, bóng đen quanh nhà rùng rợn, lắc lư, rồi tách ra, có cảm giác bị ép vào từng góc sân, co rút như kẻ bị trói chặt.
Bà Trúc nắm tay Hùng, run rẩy nhìn Trân Ni. Cô thở hắt ra, mắt mở ra, môi mấp máy:
- "Mau rút đi. Trước khi bị ta đánh hồn siêu phách tán!"
Một tiếng rên rỉ khàn khàn vang lên từ gốc sân, bóng đen xé không gian rồi biến mất, để lại cảm giác lạnh sống lưng, ẩm ướt của ma quỷ. Trân Ni hạ tay, bùa vẫn đỏ rực, ánh sáng phản chiếu lên khuôn mặt nghiêm nghị, trong khi bà Trúc và Hùng cảm giác vừa thoát khỏi một cơn ác mộng sống.
Bóng tối phủ kín căn nhà nhỏ. Bà Trúc đã khóa chặt cửa, Hùng nép vào góc, mắt tròn xoe nhìn khắp nơi, thở gấp. Bên ngoài, gió hú qua khe cửa, rít lên như tiếng người kêu đau. Từng tiếng động nhỏ trong nhà đều bị khuếch đại, khiến không khí nặng nề đến nghẹt thở.
Trân Ni đứng giữa sân, tay cầm bút lông nhúng mực đỏ, mặt nghiêm trang, từng bước đi như muốn đè bẹp bóng tối. Cô vẽ những vòng bùa lên mặt đất, từng nét một như rạch vào không gian, phát ra ánh sáng đỏ lờ mờ.
Giọng cô vang lên, trầm, đều, nhưng từng chữ lại như móc sâu vào xương sống:
- "Âm dương phân minh,
Tà linh phải lui,
Hồn ma phải rời.
Cấp cấp như luật lệnh!"
Từ bóng tối, một hơi thở ướt át, sình sịt, bám theo Hùng. Thăng bé run rẩy, co người, nhưng Trân Ni không hề nhúc nhích. Cô tiếp tục tụng niệm, tay bắt ấn, ánh sáng đỏ từ bùa nhấp nháy, như ngọn lửa yếu chống lại màn đêm.
Bỗng, một bóng đen dài, thấp thoáng, vọt ra từ gốc sân, mắt đỏ rực, khẽ rên rỉ. Trân Ni mở mắt, nhìn thẳng, giọng cứng rắn:
- "Ngươi không được phép làm hại mạng sống nơi dương gian này!"
Bóng đen giật mình, lùi lại, nhưng không chịu biến mất. Nó xoắn mình, quằn quại, ánh mắt hận thù nhìn Trân Ni. Cô tập trung, tay múa vòng bùa mạnh hơn:
Gió thổi mạnh, cửa sập kêu rầm, bóng đen co rúm lại như bị nhấn vào một lực vô hình, rồi một tiếng rên khàn khàn vang lên từ gốc sân. Bóng dần tan biến, chỉ còn lại mùi ẩm, bùn và lạnh sống lưng.
Trân Ni thở nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh, như thể sẵn sàng đối đầu nếu bóng đen tái xuất. Bà Trúc và Hùng đứng nép vào, vẫn còn run rẩy, nhưng cảm giác đã an toàn hơn một chút.
Cả đêm, họ không dám nhắm mắt hẳn, nghe từng tiếng gió rít qua khe cửa, từng tiếng cọt kẹt của mái nhà, mà cảm giác bóng ma vẫn rình rập bên ngoài, sẵn sàng xông vào nếu Trân Ni sơ hở.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro