3

Chòi nhỏ phía sau mộ lớn, ẩm thấp và tanh nồng mùi máu cũ. Sọ người được bọc bằng khăn trắng, có dấu tay máu của Lệ Sa in ngay trán. Lệ Sa đốt nến đen, loại nến tẩm nhựa xác trùng, cháy khói tím.


- "Mai, tao tới rồi." 


Lệ Sa mở hũ sành. Bên trong là bụi ngải con, mọc từ giữa bụm tóc dính máu. Thân ngải nhầy, hơi đen, đầu ngọn đỏ như lửa. Cô lấy hai giọt máu từ ngón tay giữa nhỏ vào rễ.


Ngải rung lên khe khẽ. 


Rồi cô cắm cây ngải vào mắt trái của sọ.


- "Ăn nó, ăn ký ức. Giữ lấy Mai cho tao."


Lệ Sa tụng trong mười ba phút liên tục.


- "Một rễ sống, một xác không,

Tóc máu máu tóc, sống lại từng ngày.

Ngải ăn nhớ, nhớ từng giọt,

hồn đừng đi, hồn nằm yên.

Mai ơi, mày ở lại.

Tao không có gì ngoài mày."


Giọng Lệ Sa khô, không còn cảm xúc. Cô tụng tới lần thứ 5 thì tay rút gân lại, mắt mờ. 


Cô thấy.. ký ức của Mai.


Một đoạn chớp nhoáng. Mai chạy dưới mưa. Một người đàn ông lạ mặt rượt theo. Tiếng kêu, tiếng thét, cánh tay bị kéo, mặt bị đánh. 


Lệ Sa ngã bật ra sau, miệng phun máu.


_ "Chuyện gì vậy Mai.. ai giết mày..?"


Không ai trả lời. 


Chỉ có cái sọ bắt đầu nóng lên, mùi hương cháy khét len lỏi. Ngải bắt đầu bám rễ trong sọ. Mắt trái bị lấp bằng lá. Sự sống méo mó bắt đầu hình thành. 


Lệ Sa nằm xuống góc chòi, ôm cái sọ như kho báu.


- "Mày còn đó không, Mai?.. Chỉ cần mày còn, tao còn. Tao không cần thứ gì khác cả."


Gió nổi lên. Trên trán sọ, giọt máu khô biến mất.



------------------------



Không phải trời rét, mà là máu người dưới đất nguội. Trời chưa sáng. Tiếng chó tru kéo dài tận phía cuối xóm. Mùi tanh nồng lan ra từ căn chòi nhỏ sau khu nghĩa địa như một cái miệng tử thi đang thở. gió lạnh luồng qua khe vách, khiến tấm màn đen treo trước bàn thờ run rẩy từng hồi như sắp bật khóc. 


Lệ Sa không ngủ. Từ sau ngày thứ tư, cô chỉ ngồi dựa lưng vào cột, hai mắt mở trân như rắn canh tổ, bên cạnh là cái hũ đựng sọ người vừa moi não, vẫn còn vệt máu khô quánh ở thành hũ.


Nghi thức bắt đầu.


một cây nến đen pha tro cốt thai nhi. Một nắm tóc người chết đúng giờ sửu. Một tô huyết gà mái đẻ ba lứa, cắt cổ ngay tại mộ. Tấm vải trắng liệm sọ đã ngâm trong nước ngải Lào suốt bốn đêm. Lệ Sa tụng chín lần, mỗi lần dứt hơi.


- "Thiên linh linh, địa linh linh,

Xác này không yên, hồn này chưa tỉnh,

Máu người rửa não, tóc người trói hồn,

Gọi về đây, không siêu không thoát, 

Mở mắt lần nữa, sống mà không sống..

Nghe ta gọi, Mai trở về!"


Lệ Sa ngồi khoanh chân trước sọ, miệng tụng chậm từng tiếng, đều như nhát dao cắt vào tim mình. Mỗi lần gọi tên Mai, cô cắn chặt răng đến bật máu. Tô huyết gà được đổ nhẹ vào trong sọ, từng giọt một. Mỗi giọt rơi xuống vang 'tí tách', như tiếng máu chảy ngược từ cõi chết về cõi sống.


Lúc tụng đến lần thứ 9, nến đen chớp một cái rồi đứng lửa, ngọn lửa cao gấp đôi bình thường, xanh rì như xăng cháy. 


Căn chòi bỗng lạnh đột ngột. tấm vải trắng phủ sọ co giật nhẹ như có cái gì bên trong đang thở. Ngoài nghĩa địa, không còn tiếng chó tru. Im phăng phắc. Lạ lùng. Lệ Sa thì thầm một mình:


- "Mai.. mày có nghe không? Tao chờ mày về đủ bốn chín ngày. Một ngày không thiếu. Tao không để ai giành mất mất. Không Diêm Vương, không trời đất. Chỉ có tao gọi thì mày mới được đi. Hiểu chưa?"


Kết thúc ngày. Lệ Sa dùng chính máu mình, cô rạch lòng bàn tay vẽ lấy máu vẽ một dấu ấn lên trán sọ. Dấu này phải giữ đến ngày thứ bảy mới được xóa. Dưới ánh nến, vệt máu ấy sẫm như mực, không chảy xuống, cũng không khô.



------------------------



- "Đã gọi hồn về thì phải khiến nó nhớ được cảm giác đau."


Trời còn rạng. Màn sương đặc như sữa tràn khắp khu nghĩa địa, mùi tanh nồng của máu, mùi hôi của thịt phân hủy và khét của nến ngải hòa lại.. không khác gì mùi địa ngục.


Lệ Sa ngồi một mình trong căn chòi, bên cạnh vẫn là hũ sọ người nhưng nó đã có dấu hiệu bắt đầu động nhẹ sau buổi lễ hôm qua. 


Đêm qua, lần đầu tiên cô nghe tiếng cười con gái khe khẽ bên tai mình, rất tốt, rất gần, rất quen.


- "Hồn không đau thì không biết mình từng sống. Không nhớ sống, sao mà tái sinh?"


Ba cây kim bạc được nhúng nước nấu bằng xác chết. Một chén 'ngải lửa' giã giống (lá rừng độc, gây mê tạm thời cho vong). Một sợi tóc của Mai. Một cái lược gỗ dừa gãy răng tượng trưng cho đoản mệnh. Lệ Sa lẩm bẩm tụng:


- "Chân đau tay lạnh,

Máu rút xương tàn,

Thịt đã hóa tro,

Nhưng hồn chưa yên.

Trờ về đây, nhận lấy đau xưa,

Mai, mày là ai? Hãy nhớ lại."


Sa rút cây kim bạc đầu tiên, hơ qua lửa ngải cho đến khi đầu kim chuyển ánh tím. Rồi đâm thẳng vào đỉnh sọ, chính xác là huyệt bách hội, nơi hồn phách từng ra khỏi cơ thể. 


Sọ rung mạnh.


Không gió, không động đất, nhưng nó rung.


Kim thứ hai đâm vào huyệt thái dương bên trái. Máu đen ri rỉ ra từ hốc mắt khô của cái sọ như khóc ra giọt lệ hận thù. Sàn chòi rít lên, đinh rơi ra tự động. Mèo ngoài nghĩa địa kêu ba tiếng rồi câm như hến. Nến tắt một nhịp rồi cháy lại bằng lửa xanh lơ. Hốc mắt sọ đỏ rực như mắt rắn dưới lòng đất.


Lệ Sa khẽ gọi tên Mai lần nữa:


- "Nếu mày giận, cứ giận. Nhưng đừng im. Nếu mày đau, tao đau gấp ba lần. Mày chưa được quên tao. Dù thành vong, cũng không được quên."


Lệ Sa lấy lược gỗ dừa, cào từng đường lên sọ. Mỗi nhát cào là một tiếng 'cóc' vang vọng trong đầu, như ai đang hét lên bên tai mình.


Sọ phản ứng mạnh với kim, vong bắt đầu 'nhớ' lại đau đớn thể xác. Dấu hiệu hợp thể ban đầu thành công, hồn Mai đã gần với sọ hơn trước. Lệ Sa bị chảy máu cam, âm khí tràn ngược vào người. Sợi tóc của Mai bị đốt cháy tự động khi chạm vào ngải, vong của Mai đang từ chối quá khứ?

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro