9

Cũng đã vài ngày sau vụ mất tích. Đêm xuống, trăng mờ như bị ai vò tròn trong lớp khói mỏng. Gió rít xuyên qua hàng tre, tiếng chó sủa sang từng hồi lẻ loi. 


Khi mọi nhà đã khóa cửa, ngủ yên, thì ở một góc tối đầu làng lại vang lên tiếng bước chân nhỏ, chạy hối hả, rồi đột nhiên im bặt như bị chặn lại. Chỉ vài phút sau, không gian lại chìm vào tĩnh lặng, nhưng cái tĩnh lặng ấy dày đặc mùi tanh khó tả.


Sáng hôm sau.


Gian hàng cháo lòng của Thái Anh vẫn sáng đàng từ tinh mơ. Cô ung dung bắc nồi cháo nghi ngút khói, mùi thơm beo béo quyện với mùi hành phi thơm nức mũi. Từng khúc lòng trắng nõn, mềm bóng, được vớt ra từ thau nước sôi, xắt gọn gàng, thả vào tô. Nồi huyết thì đặc quánh, đỏ sậm, thái miếng vuông vừa miệng.


Khách vẫn ghé đông. Người người khen cháo ngọt, lòng tươi, huyết dai. Tiếng xuýt xoa:


- "Trời ơi, lòng gì mà tươi dữ vậy, ăn không có mùi hôi luôn!"


- "Cháo thơm ghê á, ăn xong ấm bụng cả ngày luôn quá."


Thái Anh chỉ mỉm cười, đôi mắt đen thẳm dưới làn tóc rũ, vừa chan cháo vừa xếp tô đều đặn. Không ai biết, đứa trẻ bị mất tích lần hai trong xóm đang nằm gọn trong từng tô cháo nóng hổi, trôi vào bụng từng người.


Tiếng cười nói, tiếng muỗng va vào thành tô vang lên khắp quán, át hẳn mọi tiếng gió ngoài hiên như thể cả xóm này chẳng hề hay biết mình đang ăn chính thịt và lòng của những đứa trẻ vừa biến mất.



------------------------



Nghĩa địa tối om, chỉ có ánh trăng bị mây đen che lấp từng cơn. Gió lùa qua những nắm mộ cũ, mang the mùi đất ẩm và hương nhang còn vương từ những lễ cúng ban ngày. Trong căn chòi của mình, Lệ Sa ngồi xếp bằng trước chiếc sọ đầu đã được ướp dầu mấy ngày nay.


Cô đặt cái sọ lên mâm đồng, bên cạnh là chén dầu đen sẫm óng ánh dưới ánh đèn dầu. Tay phải Lệ Sa nhúng đầu ngón tay vào dầu, nhẹ nhàng thoa đều trên trán và hai hốc mắt trống hoắc. Mỗi lần dầu chạm vào, từ trong sọ vọng ra tiếng rít khe khẽ, giống như hơi gió bị kẹt trong một chiếc chai nhỏ.


Miệng cô lẩm nhẩm bài chú, giọng trầm khàn, từng chữ như móc câu bấu vào hư không:


- "Hồn chưa siêu, vía chưa tan.

Trói ở đây, giữ ở đây.

Máu thịt tan, linh hồn còn.

Nghe ta gọi, nghe ta sai!"


Tiếng trống lắc vang đều nhịp, xen lẫn tiếng chuông đồng nhỏ 'leng keng' mỗi khi tay trái khẽ rung. Không khí trong căn chòi đặc quánh lại, hơi lạnh dần dần bò lên từ dưới nền đất, quấn quanh mắt cá chân.


Bên ngoài cửa sổ.


Thằng nhỏ bị Lệ Sa giết đêm đó, mặt tái bệch, mắt trợn trắng, đứng lặng ở góc sân, tay cầm theo chính cái đầu của nó được Lệ Sa 'tốt bụng' trả đêm qua. Nó chỉ nhìn vào chòi, không nói gì, đôi môi khép chặt như đang cố kìm tiếng nắc.


Nhưng đêm nay, bên cạnh nó lại có thêm một đứa nữa. Thằng nhỏ thứ hai, người đầy vết bầm, hai hốc mắt đen thẵm như bị khoét sâu. Nó không ôm đầu mình, nhưng cả bụng bị bổ toang, ruột gan lủng lẳng. Nó rên từng tiếng nghẹn:


- "Lạnh.. lắm.. trả lại.."


Cả hai đứng sát bên nhau ngoài cửa sổ, hơi sương lùa qua thân thể mờ ảo của chúng, làm cảnh tượng trở nên méo mó ghê rợn.


Bên trong Lệ Sa liếc ra một lần, khóe môi nhếch nhẹ:


- "Lại thêm một đứa.. nhưng mặc kệ, chuyện của tụi mày, không phải chuyện của tao."


Cô quay lại tiếp tục tụng chú, tiếng đọc càng lúc càng dồn dập, tay vẫn đều đều thoa dầu thiên linh, chôn từng giọt hốc mắt chiếc sọ như đang gieo mầm cho một thứ gì đó sắp sống dậy.


Hai thằng nhỏ vẫn đứng đó, không dám vào, chỉ để tiếng khóc rấm rứt và tiếng rên 'trả lại' vang vọng cả đêm..



Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro