Ep 6 √
Park Jimin tỉnh dậy trong một căn nhà cũ, gió lùa khe khẽ lạnh. Có mùi hoa cúc thoang thoảng ở chốp mũi, cả người đau ê ẩm, bây giờ cũng đã chiều tà. Quay đầu sang thì nhìn thấy Min Yoongi đang đứng nhìn.
"Jimin, cậu ngồi dậy ăn miếng cháo đi, là tôi mua." Min Yoongi đưa tô cháo thơm phức cho Park Jimin, cậu nhóc không đợi giây nào, vồ lấy ăn như chết đói tới nơi. Trông thật tội nghiệp.
"Từ từ thôi, coi chừng nóng."
Ăn được nửa tô thì nhóc dừng lại quay sang nhìn anh.
"Anh bao nhiêu tuổi?"
"Tôi hai mươi bốn."
"Tôi mười sáu, vậy gọi anh là hyung rồi."
"Tùy cậu."
"Sao anh tốt với tôi quá vậy?"
"Bởi vì cậu đang gặp nạn."
"Nhưng mà tôi là người xấu."
"Ừ thì xấu, nhưng mà ít nhất đối với tôi, cậu rất đáng thương."
"..."
Cậu nhóc ngưng lại một nhịp rồi khẩn khoản cầu xin.
"Tôi xin anh, cho tôi theo anh đi, tôi không còn chổ nào để đi nữa, cũng không dám quay về chợ đen, anh cho tôi theo anh đi, làm gì cũng được, tôi cũng không muốn làm người xấu nữa." Park Jimin ôm lấy cánh tay cậu, khóc giàn dụa.
"Ây, tôi...Tôi không có làm gì làm sao thu nhận cậu."
"Tôi xin anh, làm ơn, làm ơn giúp tôi với, tôi đến đường cùng rồi." Park Jimin lại ôm lấy eo anh chặt cứng mà năng nỉ.
"Cậu...Cậu buông tôi ra cái đã. Được, được rồi để tôi tính." Min Yoongi bỏ một mình Park Jimin tại giường, khoanh tay ra ngoài nhìn trời suy nghĩ.
Từ nhỏ, mỗi lần gặp chuyện cậu sẽ đều nhìn lên trời để tìm ra hướng giải quyết.
...
...
...
Ah! Có rồi!
Min Yoongi chấp tay sau mông bước tới chổ Park Jimin.
"Tạm thời, cậu cứ ở nhà cũ của tôi, dưỡng thương cho ổn cái đã. Tất cả chi tiêu và đồ ăn của cậu tôi sẽ lo cho tới khi cậu hồi phục. Sau đó, tôi sẽ tính tiếp."
"Cảm ơn anh nhiều lắm, Yoongi hyung, tôi sẽ cố gắng dưỡng mình."
"Tốt! Ăn xong thì em nghỉ ngơi đi, anh còn phải về nhà, ngày mai lại đến."
"Yoongi hyung! Về cẩn thận."
"Ừ."
Chừng chín giờ năm mươi chín tối, Min Yoongi về tới nhà. Không dám động, lê thân mình đầy vệt máu mà Park Jimin thấm qua, thêm vài vệt chiến tích nữa. Haizz... Kim Taehyung chắc ngủ rồi, anh mà thấy thì coi như tiêu đời.
Min Yoongi nhón gót, rón rén rón rén đi vào, nhà tối ôm, xem ra trời cũng giúp mình, đi nhanh hơn một chút qua phòng khách để tắm rửa, người dơ quá rồi.
"Đứng lại cho tôi."
Tiếng nói mang vẻ giận dữ vang lên sau lưng. Làm Min Yoongi giật bắn mình, cũng không dám quay mặt đối diện với anh. Chau mày ủ dột.
"Đi quậy ở đâu? Em có biết mấy giờ rồi không?"
"Tôi ra ngoài có chút chuyện. Bây giờ có lẽ là mười giờ tối rồi đi."
"Tại sao không quay mặt lại." Kim Taehyung ngồi trên sofa nhàn nhã nói.
"À...Tôi...à ờ... Thì...!"
"Quay mặt lại."
"..."
"Ngoan cố." "Bộp!"
Kim TaeHyung đập bàn cái đùng, đi đến chổ cậu, đôi bàn tay to lớn lạnh lạnh áp vào hai má, nâng khuôn mặt cúi gầm của cậu lên. Đồng tử của Kim TaeHyung co rụt lại một cái, biểu cảm vô cùng lo lắng, cùng một chút giận dữ.
"Trời đất!"
Kim Taehyung đưa tay chạm vào vết thương bầm trên mặt cậu, cậu cắn môi không nói cũng không rên.
"Em gây họa ở đâu?"
"..."
"Không nói?" Anh nhướng một bên chân mày.
"..."
"Được, đi ra ngoài phòng khách qùy gối thẳng lưng lên cho tôi. Còn không, tôi lập tức gọi cho mẹ Min." Kim Taehyung trỏ ngón tay lên cái thảm ở gần sofa.
"Mà khoan, đi tắm trước đi! Tắm xong ra đó qùy lên."
Coi kìa! Quần áo xộc xệch lấm lem bùn đất còn có cả máu, cái con mèo ươn bướng này... tức chết mà.
Nước lia qua thân thể, trời m*! Đau! Đau quá! Rát quá trời quá đất luôn!
Min Yoongi thay bộ pijama như thường lệ, nó màu lam lam rất mát mẻ, rộng rãi, và cũng rất dễ thương. Kéo cái ống quần lên, cậu khụy chân qùy gối, lưng phải thẳng.
Nói gì thì người có lỗi là cậu, không ngoan cũng là cậu, hơn nữa mẫu hậu mà nhìn thấy bộ dạng của cậu như bây giờ thì... ôi! Chúa ơi! Cái mông tôi!
Kim Taehyung từ nhà bếp đi ra trên tay là hai cái hột gà. Mặt bất biến ịn vào mặt Min Yoongi. Hơi nóng từ nó làm cậu khó chịu, huống hồ động tác của Kim Taehyung cũng không nhẹ xíu nào.
"Hức...Hức...Hức...Hức...!"
Min Yoongi, khóc.
Giọt nước mắt lạnh lẽo rơi trên khuôn mặt sạch sẽ bị vết thương làm cho xấu xí đi. Kim TaeHyung dừng động tác lăn hột gà, cũng bán ngồi bán qùy đối diện cậu. Xót chưa? Mèo nhỏ của anh! Làm gì ra nông nổi này.
"Tại sao khóc?"
"Anh làm tôi đau." Min Yoongi dùng đôi tay bấu chặt lấy vải quần ở hai đầu gối.
Kim Taehyung tiếp tục lăn, lần này nhẹ hơn một chút. Làm xong, anh bỏ cậu qùy một mình, bỏ lên phòng tắt đèn ngủ. Người gì mà ác! Làm thế thôi! Chứ nào ngủ. Anh xem yêu nghiệt kia bao giờ mới xin anh tha thứ. Phải trị mạnh tay con mèo lười này.
Hơn nữa đêm Min Yoongi gục lên gục xuống vì buồn ngủ, chân đã không còn cảm giác gì, ánh trăng ngoài cửa sổ rọi lên khuôn mặt ngây ngô có chút đáng thương của cậu.
Đột nhiên có người lay lay người cậu.
"Yoongi, đi ngủ thôi. Đứng lên!" Kim Taehyung nắm vai cậu lắc nhẹ. Đợi mãi trên phòng cũng không thấy mèo nhỏ xin tha thứ, đúng là ươn ngạnh đến sinh tật.
Min Yoongi lia đôi mắt khép mở của mình một cái, cười khinh.
"Chân tôi mà tàn phế là vì anh."
Nói rồi cậu ngã người ra sau, mai mà cánh tay rắn chắc của Kim Taehyung kịp đỡ lấy eo cậu. Cậu chịu hết nổi cơn buồn ngủ rồi.
"Yoongi, Yoongi, Min Yoongi."
Kim Taehyung cõng cậu lên lầu, đặt cậu ngủ kế bên anh, trên giường của anh và cả người anh ôm lấy cậu, ôm lấy báu vật của riêng anh. Ngay cả cậu, cũng không biết mình quan trọng với anh cở nào.
Gà chưa gáy sáng, Min Yoongi ngủ mớ. Tay cậu nắm chặt tay Kim Taehyung, siết rất chặt, mồ hôi từ đầu chảy xuống cổ, đôi mày nheo nheo giật giật, đó là biểu hiện của sự lo lắng bất an.
"Mau, chạy nhanh lên."
Kim Taehyung mở mắt ngồi dậy nhìn, Min Yoongi bị kinh hãi gì đó.
"Nhanh, mau chạy đi."
Cậu cứ lập đi lập lại câu nói.
"Yoongi... Yoongi a...em sao vậy?" Kim Taehyung nắm chặt tay cậu lại.
"AAAAAAAAA" Min Yoongi hét lên thoát khỏi giấc mơ, cậu bật dậy ôm chặt lấy Kim Taehyung, hơi thở gắp rút, tim đập rộn ràng, kinh khủng quá!
Kim Taehyung bất ngờ nhưng cũng không quên trấn an mèo nhỏ, xoa xoa tấm lưng của cậu.
"Không sao! Không sao rồi! Tôi ở đây!"
"..."
Min Yoongi dựa đầu vào vai anh, khóc, như một đứa trẻ bị bỏ rơi gặp phải ác mộng. Rất tội nghiệp! Đôi tay nhỏ nhắn, trắng nõn ôm siết lấy anh, không một khe hở, và bàn tay đó đang run rẩy.
"Bình tĩnh, bình tĩnh, không sao cả, có tôi rồi, không ai hại em cả."
"Cho tôi mượn vai anh, năm phút, chỉ năm phút thôi."
Phải thừa nhận, bờ vai của anh rất vững chãi, rất ấm áp, rất an toàn. Thế nhưng, bờ vai này có thực sự dành cho tôi không? Tôi cảm thấy sợ, giấc mơ lúc đó. Cái cảnh tôi bị bọn côn đồ đó hành hạ, chà đạp. Tôi sắp chết. Tôi không thể gặp lại anh, không còn ở bên cạnh anh được nữa. Dường như, tôi có cảm giác đánh mất thứ gì đó vô cùng quý giá, một thứ duy nhất trên đời này. Tôi rối lắm, tôi không biết cảm giác này là gì. Tôi....
"Em đã mộng thấy gì?" Kim Taehyung đẩy Min Yoongi ra, hai tay ôm vai cậu gặng hỏi.
Min Yoongi lắc đầu.
"Không nói cũng được. Còn bây giờ, nói cho tôi biết ai làm em ra nông nổi này?"
Min Yoongi cũng lại lắc đầu.
"Tôi sẽ chờ cho tới khi em tự nói ra."
Min Yoongi im lặng nhìn vào đôi mắt ôn nhu thập phần của anh.
"Đợi nắng lên, chúng ta đi mua đồ chuẩn bị cho tiệc sanh thần tối nay của con anh Shin."
Min Yoongi gật đầu.
"Muốn ngủ nữa không? Vẫn còn sớm."
Min Yoongi gật đầu.
Min Yoongi nằm xuống chui rúc vào lồng ngực an toàn của anh. Nhắm mắt lại, xin ông trời, tôi không muốn mơ thấy nó một lần nào nữa. Tôi biết sợ rồi.
Kim Taehyung ôm lấy gáy cậu, xoa xoa làn tóc tơ sau ót. Đúng là, chỉ có em mới làm tôi lo lắng tới độ đó. Cũng chỉ có em mới khiến tôi động tâm. Tôi sẽ đợi, đợi em nói cần tôi.
To be continued...
Reup 22.42_16/12/2021
Bệ Hạ
🐯: Tại sao em không chịu nói, có tin tôi chiên xù em hông?
🐱: Yàhhhh...
@gywk100
🐯: Có tôi ở đây.
@nicbonomi
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro