[Truyện chuyển ver chưa có sự cho phép của tác giả,có vấn đề gì sẽ gỡ ạ]Tên truyện:Tổ Trọng ÁnTác giả: Yên Thủy TinhThể loại: Đam Mỹ , Trinh ThámNguồn: xiaotakara.wordpress.comCouple gốc: Bạch Ngọc Đường x Triển Chiêu Chuyển ver:Nguyễn Quang Anh x Hoàng Đức Duy…
Truyện p336"Em biết không, em giống như những giọt nước kia, nếu em là biển thì anh sẽ là cát, anh không thể sống nếu thiếu em, em là tất cả của anh, anh yêu em".010219-020319…
Đồng nhân Lưu LyTên truyện: Ái Nhân (Người Yêu)Couple: Thanh Long x Đằng Xà - Rồng Rắn couple ngọt ngào nhấn chìm Thiên giới =)))Trung khuyển thê nô nghiện thụ công x nữ vương bướng bỉnh bố láo thụ~Công sủng thụ, cực sủng, sủng đến tận trời😌..."Tình này chẳng đứtSinh tử không đổiÁi tình tựa lưu ly..."…
- Ừ, ta cũng nghĩ y biết hết mà. - Vị Thái hậu ấy dịu giọng, nhìn qua bên ngoài của số, nơi cây gạo có mấy cành khô khốc đâm ngang. - Năm ấy khi phụ hoàng con mất, ta cũng là đang ngắm cây gạo ấy, năm ấy cũng là mùa đông. Phụ hoàng con đến đây sớm hơn ta mấy năm, rời đi cũng sớm hơn ta ngần ấy năm.Vị Thái hậu lặp lại nhừng lời ấy, đôi mắt như từ từ khép lại. Khắp cung Thái Ninh, tiếng khóc than cất lên, vị hoàng đế trẻ và công chúa Khải Đào sụp quỳ xuống. Đám cung tỳ, thái giám và thái y đừng chầu bên ngoài lần lượt quỳ lạy, màu tang thương phủ kín cả cung Thái Ninh.Ngày 28 tháng chạp năm Quang Ninh thứ 5, Nguyên Thục Trang Thái Hậu Trần Ngọc Lâm mất ở cung Thái Ninh, thọ 60 tuổi. Sau khi Thái hậu mất, quốc tang 7 ngày, di thể hạ táng cùng lăng với Nhân Trung Đức Thuận Ninh hoàng đế. Lễ tiết hệt như khi tiên đế mất.Dân gian đồn đại, cả đời Thái hậu, nghe nói là người Thuận Ninh hoàng đế yêu kính nhất, nhưng không hề nhận được một chữ nào là yêu, là kính từ tiên đế. Đến khi Khải Đình hoàng đế lên ngôi, cũng chẳng hề phong cho mẫu hậu mình một chữ là hiền, là đức. Thế mới nói, bạc bẽo nhất chính là tình cảm nhà đế vương, đến chết, vị Thái hậu ấy cũng chỉ là Nguyên Thục Trang Thái hậu, cái danh xưng là Thuận Ninh hoàng đế ban cho bà năm nào mà thôi.Ngày mồng 9 tháng giêng năm Quang Ninh thứ 6, cây gạo bên cung Thái Ninh bỗng nở hoa, đỏ rực cả một góc trời. Người ta đồn với nhau, tiên đế và Thái hậu đã hoá vào cây gạo. Ngày mồng 9 tháng hai năm Quang Ninh thứ sáu, qua một đêm, cây gạo ấy hoa và lá rụn…
Tiếp nối câu chuyện của phần Nghiệt Duyên bản gốc mình xin viết câu chuyện về tình cảm của họ. Mong mọi người đón nhận ạ. p/s Truyện này là mình viết và thêm vài người giúp đỡ ạ. Nếu mọi người có đăng lại xin để lại nguồn giúp mình ạ. Mình cảm ơn ạ🥰…
Truyện p336"Xin lỗi vì đã đẩy anh ra khỏi em . Cảm ơn anh vì đã đến bên em , em sẽ sống thật hạnh phúc vì em đã có anh bên cạnh . Em cũng yêu anh".200420-040820…
Nhân vật chính : Đường Kỳ Giai và Đông Phương Lục NhânCùng theo dõi để biết chuyện tình của cô thực tập sinh và anh chàng tổng giám đốc lạnh lùng nha.Truyện này do mình viết không coppy ạ. ThanksTÁC GIẢ : Liz…
Hoa Lưu Ly, đóa hoa anh tặng cho tôi ngày anh ra khỏi trại. Thật cảm kích...mà cũng thật đáng trách, anh phản bội tính ngưỡng của tôi. Tôi đã giết anh bằng chính thanh kiếm của mình như sự trừng phạt để rồi hối hận đến suốt cuộc đời..-lời tự sự của Sanzu-Warning: OOC, không .bám theo hoàn toàn mạch truyện gốc, truyện viết theo lời kể của nhân vật📌Truyện chỉ đăng trên Wattpad, nếu thấy ai đăng lại truyện tôi, hãy báo cáo…
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, ngược, trọng sinh. Nhân vật chính: Tĩnh Ảnh, Khắc Duật. Văn án:"Khắc Duật, anh có thể làm đôi mắt của em không? "Tĩnh Ảnh năm ấy ở trên lễ đường, khoác chiếc váy cưới tinh tế đẹp đẽ nhất, mỉm cười hỏi người đàn ông đó. Đáp lại cô, là âm giọng trầm ổn bình thản. "Tất nhiên có thể. "Tiếng vỗ tay, tiếng chúc phúc không ngừng vang lên. Chỉ là không ai biết, lúc nắm tay nhau bước ra khỏi lễ đường, chú rể một thân âu phục lịch lãm kia đã cúi người, ghé vào tai cô dâu xinh đẹp, thì thầm. Những lời ấy, triệt để khiến nụ cười trên môi cô dâu cứng đờ, tan biến đi. "Nhưng mà, không phải đôi mắt nào, cũng đem lại ánh sáng đâu. Đúng không, vợ? "P/s: Hy vọng các bạn không đem truyện của Điềm đi đâu đó quá xa xôi, đặc biệt là rời khỏi cái ổ nhỏ này.…