* Nhân vật chính: An nhiên * Tư Tĩnh * Nhân vật phụ: Mặc Phong, Ngạo Minh, Tống Diệu và Điền Vân Dạ Tuyết, Bảo Ngọc, Tiểu ThúyAn nhiên nhan sắc tầm thường, tính cách cổ quái dễ thân khó gần, làm người ngay thẳng, một lòng hướng thiện chỉ làm những điều mình cho là đúng. Cả cuộc đời không cầu người yêu một lòng một dạ đợi chờ tri âm.Tư Tĩnh không hội đủ tiêu chuẩn đẹp trai, nhà giàu, học giỏi. Tạm gọi dễ coi dễ nhìn, lạnh lùng nhưng so với bao người cũng cho là có chút can đảm.Vì sao anh đến một đất nước xa lạ không thể định trước ngày sẽ trở về cố hương.Mặc phong ta thương người con gái ấy, ta muốn che chở cho cô ấy , muốn cho cô một nơi trú chân bình yên thế nhưng hình dáng Tiểu nhiên dịu dàng, ấm áp nay đã tan theo hư ảo chỉ còn một người ta không thể nhận ra.Ngạo Minh: Lần đầu gặp cô ấy rơi nước mắt, muốn an ủi nhưng không biết nói gì. Lần nữa gặp lại là một hồi chuyện cười, lần nữa gặp lại nhờ nhìn người ấy mà cảm thấy được an ủi, đã xác định sẽ truy người làm vợ ta thế nhưng người lại biến mất không có dấu vết gì. Gặp thêm một lần nữa người thẳng thắn thật dễ thương thế nhưng cũng hiểu là không có cơ hội, phải đi thôi.Những con người nhờ nhân duyên mà từ những nơi xa xôi tại nơi này gặp được nhau. Cuối cùng là ai vì ai mà sẵn sàng trả giá...…
Tôi có 1 căn bệnh rất kì cục thế này , đó là mỗi lần đi ăn gọi coca nếu người phục vụ hỏi lại " bạn dùng pesi nhé , quán mình chỉ có pessi " . Thì kiểu gì tôi cũng chọn cho mình một loại nước khác , thậm chí là nước lọc.Để mà nói mùi vị của coca hay pessi không có gì khác biệt đủ lớn để toii phải suy nghĩ chọn cái này hay cái kia. Đơn giản với tôi coca là thứ gắn liền vơi tuổi thơ của tôi, với anh chàng tóc xoăn tít trong quảng cáo, là thứ mẹ luôn thưởng cho tôi mỗi khi tôi ngoan ngoãn, lâu ngày nó trở thành thói quen.Nên việc đổi từ 1 lon coca sang 1 lon pessi đối với tôi như đang PHẢN BỘI lại chính sựa lựa chon của mìnhKhi tôi nói điều này, đa phần mọi người nghĩ tôi thật nhảm nhí nhưng với tôi câu chuyện ngắn ngủi ấy như phản ánh cái tính bảo thủ, cố chấp của mình trong mọi trường hợpCó nhiều người nói nó không tốt, uống nhiều có thể gây hại cho sức khỏe nhưng tôi vẫn cố chấp chẳng quan tâm ai nói gì về nó. Coca giống như mẫu người yêu lí tưởng của tôi vậy, chẳng ai có thể thay đổi suy nghĩ đó."Không biết những hi sinh đó liệu có đáng không?. Có nên từ bỏ hay tiếp tục đi con đường này không? Em cũng không biết tại sao em lại yêu anh. Cảm giác không biết luôn làm ta đau ngay từ lúc bắt đầu "…
Văn án:Thế tử Bắc Trấn Hàn Lâm Phong, ở chốn kinh thành đã là một trò cười của đám vương hầu, lại cưới một nữ nhi bị mù của một thương gia làm chính thê, từ đó cam chịu, hành vi càng thêm phóng túng.Bệ hạ chỉ vào Hàn Lâm Phong đang mơ mơ màng màng trên yến tiệc, nói: "Xưa có An Lạc công chúa vui đến quên cả trời đất, nay có kẻ này là gỗ mục không thể chạm khắc được."Một đám mê muội Thế tử ở kinh thành đồng tình lên án mạnh mẽ: Đáng hận thay cho Thế tử gia phong lưu phóng khoáng mà lại bị một nữ tử mù tính toán, thành tựu như vậy mà nhân duyên lại không tương xứng!Đám phụ tá Thế tử nhao nhao rơi lệ: Tiểu chủ công! Ngài vì cơ đồ mà nằm gai nếm mật, thế nhưng lại còn phải chịu đựng khuất nhục cỡ này! Là chúng thần vô năng, không thể phân ưu cùng tiểu chủ!Manh nữ Tô Lạc Vân: Ừm... Xin mọi người đừng nên kích động, ta và Thế tử cũng chỉ là mua bán qua lại theo nhu cầu, đợi đến ngày ngài ấy đại triển hoành đồ*, ta sẽ tự giác nhận hưu thư rời đi.…
- Tên truyện: Có Biết Tôi Là Ai Không ??!- Tên khác: Này ! Có Nhớ Tôi Không ??!- Tác giả: Mong Ne (Neyu)- Thể loại: Truyện dài- Tình trạng: Đang sáng tácVào mùa xuân nọ, có hai sinh linh bé nhỏ cất tiếng khóc chào đời. Trùng hợp thay, Diệp Mộc Yên và Triệu Khôi sinh cùng một ngày, ở cùng một phòng sanh, nhà cũng chỉ cách nhau một hàng rào bằng những bông hoa tigon xinh đẹp.......- Sao nay ngoan vậy ? - Hắn nháy nháy con mắt.- Tao có làm gì đâu ? - Nó tỏ vẻ khó hiểu.- Chủ đi đâu, pet theo đó. haha ! - Hắn cười tao, chạy thật nhanh nhưng ngẩng cao đầu tỏ vẻ hãnh diện....- Nín đi, lát chở đi chơi!Hắn cốc đầu "yêu" nó một cái. Chưa đầy 2 phút sau, nó nín hẳn.- Ngoan. - Hắn dịu dàng vẹo má nó...."Chỉ cần mày hạnh phúc thôi"...."Chỉ 3 năm thôi, 3 năm thôi, mày nhất định phải đợi tao, nhất định tao sẽ quay về, nhất định là như thế..."..."Đã bao lâu rồi ? Sao mày vẫn chưa về ?"---------------------------------------------------------…
Tác giả: Yu Xiao Lanshan (语笑阑珊):"Tuy rằng là một người mẫu nam, Tô Ngôn không hề thích mọi người gọi cậu bằng những từ ngữ dành cho phụ nữ. Nhưng thực tế lại đau lòng, trái với những gì cậu mong đợi, chính cái vẻ ngoài xinh đẹp đã phản bội lại chính bản thân cậu.Đây đúng là bi kịch đau buồn nhất mọi thời đại!Lạy chúa, Tô Ngôn cuối cùng cũng cố gắng ngăn cản bản thân tức điên lên, "Tôi là một người rất men lì, ok!" "Cậu chắc không? Lại đây, để tôi kiểm tra xem bụng cậu có múi nào không nào." Tên giám đốc gian xảo vui vẻ đẩy cậu xuống giường sau đó tụt quần ngủ cậu xuống.Hai phút sau."Con mẹ nó! Chỗ đó không có múi đâu!" Người mẫu Su vật lộn trong nước mắt.Làm sao cậu có thể vượt qua chuỗi ngày đau khổ ấy?"
: Ngọt ngào, hề hước, 1v1, không ngược, không não, không bình thường và ... có thể không IQ ... UwU...: Exiled Rebels Scanlations《 mọi bản dịch đều thuộc sở hữu của team, phiền không reup hay bôi nhọ mọi các nhân hay lẫn truyện. Cảm ơn vì đã theo dõi 》#SauRiengTeam…
Thể loại: Duyên gái, thuần Việt, SEBối cảnh: khu vực Nam Bộ Việt Nam trước năm 1975 "Một mùa thu trước, mỗi hoàng hônNhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn,Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc,Tôi chờ người đến với yêu đương.Người ấy thường hay ngắm lạnh lùngDải đường xa vút bóng chiều phong,Và phương trời thẳm mờ sương, cát,Tay vít dây hoa trắng chạnh lòng.(...)Từ đấy, thu rồi, thu lại thu,Lòng tôi còn giá đến bao giờChồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ...Người ấy, cho nên vẫn hững hờ.Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đờiÁi ân lạt lẽo của chồng tôi,Mà từng thu chết, từng thu chết,Vẫn giấu trong tim bóng "một người"." Hai sắc hoa Tigon - T.T.Kh- Vân Khánh hay còn được gọi là cô tư Khánh là con gái thứ hai của má tám Lành, cháu gái của bá hộ Thắng giàu nức tiếng ở xứ Trà Vinh. Cổ là giáo viên văn mới được bổ nhiệm về dạy ở trường trung học Tân Đông này được hơn tháng rưỡi. - Thảo Phương tức là chị út Phương, nhà chỉ ở bên kia xóm chùa. Chỉ về trường Tân Đông đây dạy môn Vật lý được hai năm lẻ ba tháng rồi nhưng mà kín tiếng dữ lắm, ít có giao thiệp với ai. Nghe phong thanh thì biết chị út sanh ở tuốt miệt Gò Công. Vì được nhận công tác ở trường Tân Đông nên mới cùng mẹ chuyển về ở tại Sa Đéc. Hình như chị út hổng có ba, nghĩ mà thương hết sức...nhưng thôi kệ người ta, hơi sức đâu mà quan tâm chi cho hoài công! 🌼🌼🌼Tình tiết trong truyện chỉ là hư cấu về bối cảnh, thời gian phù hợp với mạch truyện nên không nhằm công kích bất kỳ ai hay điều gì và…
Thẩm Gia Ninh a phụ tuổi trẻ khi cũng là cái huyền thoại nhân vật, hắn niên thiếu khí thịnh, một lòng nghĩ tạo ra mỗi người ngang hàng xã hội, bị đả kích sau thành có tài nhưng không gặp thời emo thanh niên.Hiện thời quy ẩn hai mươi tái, tuổi còn trẻ lại một bộ thanh lãnh (trong trẻo nhưng lạnh lùng) vô tư tam hoàng tử điện hạ lại đến bái ông ta làm thầy, yêu hắn nhập thế.Đây là một cái một nhà bốn người vào thành sau, đang sờ đi cút đánh trúng, tìm được đều tự định vị, xác định mục tiêu của chính mình, cuối cùng ở sĩ nông công thương tứ hạnh trung các chiếm nhất tịch, cũng hỗn thành đại lão chuyện xưa.Khẩu ngại thể chính trực cùng đơn thuần bạch nghèo mỹ hỏa hoa, cường quyền cùng không sợ cường quyền va chạm.Song khiết, yên tâm dùng ănThẩm Gia Ninh * Văn Tử ĐoanNội dung nhãn: Cung đình hầu tước ngọt văn thích văn trưởng thànhTìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Thẩm Gia Ninh, Văn Tử Đoan ┃ phối hợp diễn: Thẩm Tùy, Trình Thiếu Thương, Lăng Bất Nghi, Thẩm Kính Vân, Thẩm Trọng Cẩm ┃ cái khác: Việt phi, đợi chútMột câu giới thiệu vắn tắt: Không sợ cường quyền Gia Ninh * cường quyền bản nhân Tử ĐoanLập ý: Khi chúng ta trở nên cường đại, là có thể trợ giúp càng nhiều nhân.…
Nếu thế giới không có anh xuất hiện, em vẫn là em, vẫn dũng cảm tiến về phía trước, mỉm cười bao dung và yêu thương vạn vật. Nếu thế giới không có anh xuất hiện, em ở giữa đám đông nhưng lại không thể hòa nhập. Giống như con ngựa nhỏ lạc đàn cô độc chạy trên thảo nguyên rộng lớn, bất cứ lúc nào cũng có thể trở thành con mồi của kẻ khác, vĩnh viễn không tìm thấy nhà*** Tôi lặng lẽ nhìn những hạt mưa rơi trên cửa kính lái xe, phía trước khi mà cần gạt nước chưa quét qua, ánh đèn đường phố thật giống như những ngôi sao lấp lánh. Trong vô thức tôi quay đầu nhìn Quân Lâm, anh đang chuyên tâm lái xe. Người con trai có chiếc mũi cao thẳng, đôi mày sắc xảo, đôi mắt đen láy với hàng lông mi vừa dài vừa cong, Tôi thường trêu anh "sao con trai như anh lông mi lông mày lại đẹp như thế chứ, nếu không phải đôi mắt em cũng đẹp thì có phải em ghen tị chết đi không?". Dáng vẻ ấy động lòng người, đó là người con trai của tôi, người con trai mà tôi yêu...…
TÁC GIẢ: Thanh Y Hạnh LâmTÌNH TRẠNG: Hoàn thànhDISCLAIMER: Tui edit lại cho dễ đọc + dễ lưu offline, đúng khoảng 50% thui nhen tại tui hong viết tiếng Hoa á. Chưa có sự đồng ý của tác giả Không dùng cho mục đích thương mạiTAG: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Song khiết, Xuyên thư, Niên thượng, Chủ thụ, Cung đình hầu tước, Nhẹ nhàng, Thiên chi kiêu tử, Trâu già gặm cỏ non, 1v1, Đế vương, Mỹ công, Cá mặn, Mỹ thụPAIRING:【Niên hạ phóng đãng Vương gia × Bệnh đa nghi, tàn nhẫn, độc ác Đế vương công (niên thượng)】Cơ Vị Tưu xuyên thư, trở thành Hoàng tử thứ chín của một nước nọ.Năm cậu vừa tròn sáu tuổi, đại ca Cơ Tố thẳng tay thanh trừng tất cả các hoàng tử đối địch, chiếm lấy ngôi vương. Giữa giang sơn mênh mông, hoàng thất chỉ còn lại hai vị hoàng tử-một cậu mười tám tuổi, một cậu sáu tuổi. Phụ hoàng bệnh tật triền miên nên Cơ Tố - thân là Thái tử - đã nắm quyền nhiếp chính trong tay. Cơ Vị Tưu len lén nhìn vị hoàng huynh mặt lạnh như tiền kia, cứ cảm giác sau gáy mình lạnh toát...Ôi...Bây giờ cậu phải làm sao đây? Nhưng nghĩ theo một hướng khác, cậu thân là hoàng tử, có đại ca là Trữ quân tương lai đã nắm chắc ngôi vị chí tôn. Chỉ cần câu không dòm ngó ngai vàng, không đối nghịch với hoàng huynh, vậy thì cả đời tha hồ mà hưởng vinh hoa phú quý, ăn sung mặc sướng, tiêu dao khoái hoạt. Thiên hạ rộng lớn, còn ai số hưởng hơn cậu nữa?!…
🙏🏻Đây là phần Review, truyện mình chưa biết có bao nhiêu chương nhưng có thể đảm bảo cẩu huyết và 1 cái kết He hay Se ?? 🙏🏻 "Một Lần Lầm Lỡ"👉🏻Tôi thích Vương Cao, nhưng anh ấy không thích tôi...Vương Cao thích San Lệ , nhưng cô ấy không thích anh ấy...2 người họ thân nhau từ hồi thanh mai trúc mã, có lẽ anh đã dành rất nhiều tình cảm cho cô ấy. Khi đi học về anh luôn đợi cô ấy, cho dù có về cuối cùng đi chăng nữa. Đôi khi tôi tức điên lên được... Anh ấy không biết rằng tôi luôn theo dõi họ 😞😞Anh ấy cũng luôn sách cặp sách cho cô bạn thân ấy nữa mặc dù cặp cô ấy chỉ có vài 3 quyển sách, trong khi cặp tôi rất nặng và trên tay phải cầm thêm đống sách tham khảo nhưng anh không quan tâm.Tôi đã tỏ tình với anh không dưới 4 lần, nhưng đáp lại lại là sự hờ hững đến ngạt thở, có lần anh nói : "Tôi không thích cô", có lần : " Cô thật phiền phức".... Tôi không muốn nhớ những lời nói đấy nữa bởi nhớ lại khiến tôi thấy như nhát dao đâm sâu vào trái tim mình. Và, tôi đã khóc, khóc rất nhiều sau những lần đó nhưng hôm sau tôi vẫn tươi tỉnh chào anh, vẫn mặt dày theo họ. Dẫu có thời gian tôi muốn từ bỏ nhưng con tim đâu biết điểm dừng, cứ đắm say, cứ điên cuồng 1 cách khờ khạo...Đó đã là quãng thời gian của thời thanh xuân đẹp, nhưng chưa trọn vẹn, Tú Mạch Tịnh mỉm cười. Lúc này, cô đang đứng ở sân bay sang Mỹ. Có một số việc cần phải từ bỏ ví dụ như yêu anh, ví dụ như mối quan hệ giữa đứa con trong bụng và anh...…
Ngươi đã bao giờ yêu một người sâu đậm và hận một người rất nhiều chưa? Nàng, người con gái dưới tán hoa anh đào kia, đã khiến ta đem lòng yêu nàng từ phút gặp gỡ đầu. Ta yêu nàng, yêu rất nhiều, yêu đến chết đi sống lại, thế sao ta lại quên nàng, quên đi tình yêu của ta với nàng. Ta đã làm nàng đau, là lỗi ta, nhưng xin nàng, đừng hận ta. Chàng, người nam tử chạy vội trong mưa, hàng ngày bên ta, kể cho ta nghe về những thứ phàm trần. Ta đã đem lòng yêu chàng, yêu qua bao nhiêu kiếp luân hồi, ta vẫn yêu, vẫn yêu chàng. Sao chàng lại quên ta, sao ta lại không thể hận chàng, rất muốn đem nỗi hận ấy lấp đi tình yêu ta dành cho chàng, nhưng ta làm không được. Rời xa nơi cố hương, trúc bỏ thân phận kia, lạc lõng tìm hình bóng cố nhân xưa, nhưng thứ ta tìm được là ánh mắt xa lạ từ chàng. Tại sao vậy? Tại sao chàng lại quên ta, quên đi tình yêu ta ? " Đợi ta ! " " Đợi, ta không đợi được nữa rồi! " " Nàng phải đợi ta , gốc hoa anh đào năm ấy, ta sẽ về " Dưới tán hoa anh đào kia, những cánh hoa cứ rơi mãi không ngừng, rơi mãi vì một người đáng yêu cũng đáng hận. Ta không chờ được nữa, đành hẹn kiếp tương phùng. - " Khoảnh khắc gặpgỡ người đẹp như hoa đào nở rộ Ta và người một lần đổi thay sâu nặng nghìn đời Ánh mắt dịu dàng người trao ta năm đó Là kiếp nạn hay mối lương duyên Mảnh trăng tròn dệt nên hồi ức tương tư Mang theo nỗi nhớ truyền kiếp vạn năm Tương phùng rồi chia xa Chỉ đành hẹn kiếp sau " -/mọi ng đọc góp ý kiến cho mình nha/…
"Câu chuyện bắt đầu tại một ngôi làng xa xôi nọ, vào một đêm trăng tròn khi mọi người đã chìm sâu trong giấc ngủ... Những con Ma Sói xảo quyệt thức dậy và thực hiện cuộc săn mồi hàng đêm, ai sẽ là nạn nhân xấu số trong đêm nay? Khi bình minh ló rạng, Ma Sói sẽ ngụy trang thành những người dân vô tội và trà trộn vào đám đông. Vì vậy, họ đã đặt ra các "điều luật" hà khắc để tìm ra chúng. Kể từ đó, một cuộc tranh luận gay cấn nổ ra với các nghi vấn, dấu hiệu tình nghi, các phe phái được hình thành. Ai nói thật và ai nói dối? Điều đó không quan trọng, chỉ biết rằng khi kim đồng hồ chỉ đến 12 giờ, cuộc phán xét sẽ xảy ra. Người bị chọn nhiều nhất, cũng là người bị tình nghi nhất sẽ phải lên giàn treo và đối mặt với án tử hình! Ngày tàn đêm đến, đêm tàn ngày lên... Liệu người dân vô tội có chiến thắng được kẻ thù ẩn giấu, hay bầy Ma Sói hung ác sẽ tiêu diệt tất cả?" Bạn có từng nghĩ trò chơi Ma Sói sẽ như thế nào nếu như trở thành một câu chuyện sống động? Điều gì sẽ xảy ra trong một ngôi làng bị chi phối bởi các "điều luật"? Các nhân vật sẽ nghĩ gì, và hành động như thế nào? Ma Sói vào ban đêm sẽ tìm kiếm ai là nạn nhân?... Lần đầu tiên trò chơi ẩn vai nổi tiếng nhất lịch sử được chuyển thể thành một tiểu thuyết chưa-từng-xuất-hiện! Hãy phiêu lưu vào thế giới của những bí ẩn, của các khám phá bất ngờ và tìm ra câu hỏi "Ai là Ma Sói?"…
Truyện : Pháp Y Phu Nhân Lạnh LùngTác giả : Nguyệt Sơ Giảo GiảoThể loại : Hiện đại, Sủng, hôn nhân tổng giám đốcNguồn + Convert: TTV + GachuaonlTình trạng : Còn tiếpEditor : Nguyễn Hân DiVĂN ÁNAnh là tổng giám đốc nổi tiếng phong lưu hào hoa, mỹ nữ vây quanh nhiều không đếm xuể.Cô là nữ pháp y kinh tài tuyệt diễm, lại xinh đẹp vô ngần. Cô chạy đi chạy lại giữa hài cốt và nhà, cân bằng thỏa đáng.Nhưng chẳng ai liên hệ được rằng hai người đó lại là vợ chồng. Hai người họ làm đám cưới gia tộc. Cô là người lạnh lùng không muốn để người khác chạm vào bản thân mình nhưng chính tính cách ấy đã khiến anh muốn đến gần cô."Đông Thu Luyện, em là vợ của anh, chúng ta đã có con với nhau, em cho anh chạm vào sẽ chết sao!" Mỗ nam nào đó không chịu được nữa nói!"Anh quên rồi sao, chúng ta chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, đứa con không phải là dùng biện pháp thụ tinh nhân tạo hay sao? Anh ngoại trừ cống hiến tinh trùng, thì còn có làm gì nữa sao?"Mỗ nam nào đó rốt cuộc cũng biết cái gì gọi là gieo gió gặt bão.…
Phương Ngụy sau một hồi tai nạn xe hơi liền xuyên. Hắn trọng sinh thành một cái mồ côi mẹ Tam hoàng tử tiểu đáng thương Âu Dương Ngụy. Âu Dương Ngụy đối với tranh giành Vương vị cung đấu gì gì đó hoàn toàn không có hứng thú. Hắn chỉ muốn làm một cái nhàn tản Vương gia, muốn ăn có ăn muốn uống có uống, rảnh rỗi lại du ngoạn sơn thủy lại khi nam bá nữ gì gì.Âu Dương Ngụy luôn chờ một ngày Hoàng Đế lão ba sẽ vừa cầm tay hắn vừa xúc động nói: "Ngụy Nhi, ngươi đi đi, nhớ sống cho tốt. Hoàng cung sắp không nuôi nổi ngươi rồi." Mỗi lần nghĩ đến tương lai tươi sáng hắn đối cơm trắng cũng sẽ ăn nhiều hai bát.Tưởng tượng là như vậy tốt đẹp, thực tế lại vô cùng tàn khốc. Năm hắn 15 tuổi, Hoàng đế lão ba chưa kịp dặn dò đã vội thăng thiên, để lại một đám cục diện rối ren chờ người thu phục.Qua một hồi cung biến, Âu Dương Ngụy đột nhiên trở thành duy nhất hoàng gia người thừa kế. Âu Dương Lạc thành Nhiếp Chính Vương, tạm thời thay hoàng đế quyết định mọi sự vụ.Đối với chuyện này Âu Dương Ngụy cùng Âu Dương Lạc mặt ngoài cùng tỏ vẻ: Ta sẽ cố hết sức không làm đại gia thất vọng.Âu Dương Ngụy lại trong lòng âm thầm cắn khăn, khóc đến lê hoa đái vũ: Anh anh anh! Nếu như gia hỏa kia chịu làm hoàng đế mọi chuyện liền dễ dàng rồi.Âu Dương Lạc trong lòng im lặng lau kiếm: Nếu như tiểu ngốc bức kia để người bớt lo hắn liền không phải chôn chân chỗ này. Liền cho hắn ba năm, nội trong ba năm nếu như còn không biết trường cái não, hừ! Thể loại: đam mỹ, xuyên không, trọng sinh, cổ đại, 1x1, ph…
Ta dưỡng nhân vật phản diện đều treo [ xuyên nhanh ]Tác giả: Mặc Thư BạchConver by Bến Tấn Giang kim bài đề cử cao tích phân VIP2018-02-22 kết thúc Không phải V chương và tiết tổng điểm đánh đếm: 1812180 tổng bình luận sách đếm: 29040 trước mặt bị bắt tàng đếm: 48178 dinh dưỡng dịch đếm: 67126 văn vẻ tích phân: 884,697,024 Văn án: Diệp Trần nhiệm vụ là sửa chữa nhân vật phản diện tam quan, do đó cứu vớt thế giới. Nàng vì nhân vật phản diện chảy qua huyết, nàng vì nhân vật phản diện chặn quá đao, nàng đem những thứ kia nhân vật phản diện dưỡng được trắng trẻo mập mạp tam quan đoan chính, Ai có thể nghĩ đến -- Nàng dưỡng nhân vật phản diện, đều! Treo! ! Hệ thống rút kinh nghiệm xương máu: "Không được, kí chủ, ngươi không thể lại đối nhân vật phản diện thật tốt quá, như vậy bọn họ sẽ yêu thượng ngươi, liêu hoàn bỏ chạy, kích thích quá lớn." Diệp Trần gật gật đầu. Tiếp theo cái thế giới... Hệ thống: "A a a kí chủ ngươi đang làm cái gì a! Dừng tay! ! Không cần đối bọn họ tốt như vậy ! !" Diệp Trần đem trên người đao nhổ xuống đến, nhìn trước mặt khiếp sợ nam nhân ôn hòa cười. Đồng thời trong lòng bạo phong dạng khóc thút thít đứng lên: "T T thực xin lỗi, nhan cẩu nhìn này khuôn mặt, khống chế không được ta chính mình." # nữ chủ không chịu để tâm trang thâm tình tra nữ, nam chủ làm thiên làm thực trung khuyển nam thần # # nam nữ đều mỹ, bàn tay vàng đại, cổ ngôn tác giả hiện ngôn thế giới có chút ngạc nhiên # # nam chủ là một người, hội theo thế giới ti…
Tác giả: Thính Phong Khởi Vân LạcThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , Tương ái tương sát , Thị giác nữ chủVăn án:Giang Nguyệt Bạch bóp cổ ta, hỏi rốt cuộc ta yêu ai?Ta đáp: Dù sao cũng không yêu ngươi.Lúc trước ta từng hỏi hắn: Nếu Tần Uyển ngươi yêu đứng trước mặt ngươi, ngươi sẽ chọn ta hay nàng?Hắn lạnh lùng cười rồi nói: Ngươi biết đáp án.À, ta nhìn sang vực sâu không thấy đáy, cười với hắn, thả người nhảy xuống.Ta vốn không muốn thế gả, Giang Nguyệt Bạch, tất cả đều như ngươi mong muốn.Sau đó ta ở Đàm Trung uống rượu hoa quế, nghe người ta nói Giang Nguyệt Bạch một đêm đầu bạc trắng, nổi điên tìm kiếm phương pháp khiến cho vong thê sống lại, ta cười nhạt.Trên đời này ta chỉ yêu hắn, yêu Giang Nguyệt Bạch, nhưng hắn lại không biết.Giang Nguyệt Bạch thân là hoàng tử, lại bị đưa sang địch quốc làm con tin từ nhỏ, sống không bằng cẩu.Thành phá, hắn mặc áo giáp, nắm giữ ấn soái.Quốc phá, hắn liền đánh trở về.Nhưng nữ nhân hắn yêu nhất lại không ở đây, hắn không cứu được nàng.Lần đầu tiên hắn hai mắt đỏ tươi quỳ gối trước Nam Kỳ Thần Cung.Buông bỏ tôn nghiêm của bậc đế vương, chỉ cầu quốc sư có thể khiến Tần Sở sống lại.Một câu tóm tắt: Ba chương đầu ngược dữ dội, phần còn lại là truy thê.Lập ý: Nghịch cảnh giao tranh, không ngừng vươn lên.…
Truyện nói về thời thanh xuân, rung động đầu đời của Lãnh Hàn và Hoàng Anh. Về những chuyện xảy ra khiến bọn họ càng thêm thân, nhưng...[Trích đoạn một]"Mình thấy hai người hợp nhau lắm đấy." Hoàng Anh mỉm cười nói với Lãnh Hàn và Tiểu Uyên. Sắc mặt của Lãnh Hàn chợt trầm xuống. Hoàng Anh nhìn vào đôi mắt của anh. Cô đôi khi thật sự không thể hiểu được anh đang nghĩ điều gì. Đôi mắt của anh sâu tựa không đáy. "Cậu nói thật sao Anh Anh?" Tiểu Uyên đáy mắt loé lên ánh sáng. "Nếu như cô đã nói như vây, chúng ta từ đây đừng có dính dáng tới nhau nữa." Lãnh Hàn đứng dậy bước đi bỏ lại một câu. Bóng lưng anh cô đơn lạnh lùng, tựa như một con sói cô độc trên hoang mạc không nơi nương tựa. Cô, Hoàng Anh, chưa bao giờ thấy anh như vậy. Cho rằng anh rất lạnh lùng đi, nhưng cũng chưa bao giờ khiến cô có cảm giác đáng sợ như vậy.Tiểu Uyên ngồi trên ghế, vờ như không hiểu, nhưng ánh mắt lại hiện lên một tia khinh thường.Hoàng Anh đã không ngờ tới một điều.[Trích đoạn hai]"Anh vẫn tiếp tục theo đuổi em cho dù em có xa lánh anh. Vì anh tin rằng, một ngày nào đó sự cố gắng của anh sẽ được đền đáp." Lãnh Hàn quay lưng nói với Hoàng Anh.Cre: @yangchu_9504…
Thể loại: đồng nhân Hoa Thiên Cốt, đam mỹCp: Hoa Mãn Lâu × Sát Thiên Mạch (ôn nhu, khiếm khuyết công (công bị mù) và tự kỷ tự luyến bản thân thụ)Văn ánSát Thiên Mạch: "Hoa Mãn Lâu, ta sẽ bảo vệ Tiểu Cốt, còn ngươi sẽ bảo vệ ta thế nào?"Hoa Mãn Lâu cười cười không nói gì.Sát Thiên Mạch: "Có thể thủ hộ lục giới đệ nhất mỹ nhân, đó là vinh hạnh của Hoa Mãn Lâu ngươi."Hoa Mãn Lâu vẫn cười không nói.Sát Thiên Mạch: "Hoa Mãn Lâu, ngươi rốt cuộc là có ý gì?"Hoa Mãn Lâu ôm lấy Sát Thiên Mạch: "Ta luôn luôn tự nguyện."Hoa Thiên Cốt đẩy cửa mà vào: "Sát tỷ tỷ, ca ca, sư phụ lại khi dễ ta! Ách. . . Các ngươi tiếp tục tiếp tục, muội ra bên ngoài chờ, hắc hắc."Nhìn đi, Hoa Thiên Cốt vốn rất yêu quý Sát Thiên Mạch, một người như vậy đúng ra phải có người đến thủ hộ mới đúng, nàng cảm thấy Hoa Mãn Lâu là thích hợp nhất, mà khi Hoa Mãn Lâu và Sát Thiên Mạch bên nhau Tiểu Cốt cũng sẽ rất hạnh phúc, không ngược, ngọt ngào!Đôi lời: hơ hơ ta làm cái này hoàn toàn vì tình yêu ta dành cho Sát Thiên Mạch (đệ nhất là Đông Phương Bất Bại). Không biết là có ai vì Sát Thiên Mạch quá đẹp mà đi ghiền Hoa Thiên Cốt không, có ta đó. Nói chung là không uổng công khi đọc bởi ít nhất trong truyện thì Sát Thiên Mạch không có bị hủy dung 😀.Cảnh báo: không nên ăn, uống bất kỳ cái gì khi đọc, nếu được thì xin hãy ngồi đất kẻo phun đồ ăn thức uống và té ghế trước ngôn từ của Sát tỷ.…
• TEYVAT NATIONAL ACADEMY ••Teyvat là một học việc quốc gia nổi tiếng danh giá nhất nhì trên đất nước Genshin impact này. Đứng đằng sau ánh hào quang đó là hội tụ những con báo cha bao nốt cả má đang lên kế hoặc chống lại hội học sinh và hội kỉ luật.•Aether và Lumine là học sinh của học viện này. Liệu tụi báo đời này có chống lại được hai con quái vật đang thao tóm Teyvat này không ta~~~•Cảnh báo: •Nhân vật có OOC cực kì nặng, có thể xem là một con AU của riêng tôiTrong đây chắc chắn có ship•Couple trong fic này (Top x Bot / Top x Bot x Top / Top x Bot, Bot):Aether x Xiao, AlbedoKaedehara Kazuha x Scaramouche (Wanderer) x Shikanoin HeizouChilde/Tartaglia x ZhongliYae Miko x Raiden EiLa Signora x Raiden ShogunGanyu x KeqingChongyun x XingqiuShenhe x YelanKujou Sara x Sangonomiya KokomiArataki Itto x Gorou Thoma x Kamisato AyatoFaruzan x LaylaCyno x TighnariKaveh x Al HaithamDiluc x KaeyaTomo x Teppei (tôi biết nó lạ rồi)Lumine x NoelleRosaria x BarbaraJean x Lisa ....còn nhưng hãy vào trong mô tả coi xem có hợp gu không, tôi không muốn có bất kì cái cmt tiêu cực nào đâuĐiều quan trọng phải nhắc lại lần thứ N:❌NGHIÊM CẤM ĐỤC THUYỀN❌OOC vô cùng là nặng, 100% lệch nguyên tác. Tính cách khác 101% khi so với bản gốc. Tục tĩu nặng vô cùngKhông liên quan gì đến thế giới của Genshin hay của MihoyoOtp đã được liệt kê ra gần hết trong hastag với trong phần giới thiệu. Đục = phốtWriter: Shino_Mochitsuki…