Cửa Đông - nơi anh đợi em, tia sáng của đời anh.Tác giả: Thần Thần---Ai đó: "Bạch Tranh, anh ưu tú như vậy, vì sao lại cưới Lạc Thuần?" Lạc Thuần: "..." tôi không xứng với anh ấy à? Bạch Tranh: "Vì cô ấy đến sớm hơn những người khác mười năm." Lạc Thuần: "Bạch Tranh, yêu anh chết mất!" Ai đó: ".." hỏi một chút lại bị ăn cẩu lương ngập mồm.…
Biết đến rồi ái ngưỡng,Trớ trêu thay lại quá xa vời.(𝐎𝐍𝐄𝐒𝐇𝐎𝐓)@hayashi_miyu - meguocthamdoc📌 Note:✏ Nghiêm cấm hành vi re-up, chuyển ver,... khi chưa có sự cho phép của tác giả. ✏ Truyện chỉ có ở account [Hayashi_Miyu] trên Wattpad, còn những nơi khác là TRÁI PHÉP.✏ Nguyên tác thuộc về Oda Eiichiro, riêng OC là thuộc về tôi.…
휘몰아치는 순간 내 세상에 멈춰선at the raging moment and you stop in my world넌 나의 only oneyou are my only one---han jisung này là một thằng đàn ông! ăn trưa một mình là chuyện nhỏ!---hjs x hhjkids au…
"Jung Kook, Jung Kook, em nói anh nghe..."- Không nghe. ======"Jung Kook, Jung Kook, em nói..."- Không nghe.======"Jung Kook, Jung..."- Không nghe. =====Author:Yi…
Đường của đời tôi, là con đường tôi đi, cũng là những ngọt ngào tôi nếm trải, nhưng buồn cười ở chỗ đường đun lên rồi thì vừa ngọt lại vừa đắng. Tôi thả một phần của mình vào đây, lưu giữ lại, nhớ đừng quên.…
người ấy giống như một cơn gió, đến lặng thầm, đi cũng lặng thầm.tác giả: 早川秋衣dịch: bẻobản dịch đã có sự cho phép của tác giả. vui lòng không re-up ở nơi khác.…
"Một ngày thu non sông chiến khu vềĐường vang tiếng hát cuốn dòng người..."Ngày Giải phóng Thủ đô, Nam với chiếc mũ nan đính sao vàng, bước từng bước chân vững chãi theo đoàn quân tiến về tiếp quản Hà Nội. Trên tay các anh chiến sĩ là những bó hoa tươi thắm.Dưới bóng cờ đỏ rợp trời, Trung cầm sẵn bó hoa trên tay, ngó theo đoàn quân tìm người chiến sĩ thân thiết, cũng là người anh hằng thích thầm. Đợi đến lúc tim bỗng "thịch" một cái, anh vội vã chạy đến, quàng tay ôm Nam thật chặt như để nói rằng "Cậu đã làm tốt, cảm ơn vì đã luôn đồng hành cùng tôi". Sau đó lại vội vã giúi bó hoa tươi vào tay cậu nhóc, rồi chạy mất.Cứ thế, anh lặng lẽ nhìn theo chiếc xe đưa Nam cùng đồng đội về tiếp quản Nhà tù Hoả Lò, chỉ ngay ngõ phố bên kia thôi. Bóng cậu cứ khuất dần, khuất dần...Chính ngày ấy đã thực sự mở ra một trang sử mới cho đất nước!---------------------------------------Một câu chuyện tình cảm nhẹ nhàng và chậm rãi trong thời chiến...…
𝓱𝓲𝓻𝓪𝓮𝓽𝓱[𝚗.] 𝚊 𝚑𝚘𝚖𝚎𝚜𝚒𝚌𝚔𝚗𝚎𝚜𝚜 𝚏𝚘𝚛 𝚊 𝚑𝚘𝚖𝚎 𝚝𝚑𝚊𝚝 𝚢𝚘𝚞 𝚌𝚊𝚗'𝚝 𝚛𝚎𝚝𝚞𝚛𝚗 𝚝𝚘, 𝚘𝚛 𝚝𝚑𝚊𝚝 𝚗𝚎𝚟𝚎𝚛 𝚠𝚊𝚜[danh từ] nỗi nhớ dành cho một mái ấm mà bạn không thể trở về hoặc chưa bao từng là mái ấm mà bạn hằng tưởng• Short fic• mei• Lee Jeno x Lee Donghyuck• lower case, angst, se (oe?), greek myth!au|một người đã đến đây sẽ không bao giờ có thể quay trở lại lần nữa. có lẽ đó là nơi bắt đầu của mọi bi kịch.|• Start date: 15.12.20• End date: 29.12.20• Cover by: a cup of café…
Đây chỉ đơn giản là tuyển tập những câu viết vu vơ của một đứa mơ mộng. Cái tật hay nhớ lại chuỵên cũ và nghĩ linh tinh khiến đứa con gái dở hơi này bật ra những dòng ấy. Bảo là tuyển tập quote thì không phải vì tự thấy những câu nói của bản thân không hay. Bảo là nhật kí thì càng không vì mỗi trang chỉ có vài dòng. Thôi thì xem như là lời thủ thỉ của đứa con gái mới lớn vậy. p/s: Na dễ lắm. Muốn đem đi đâu thì báo Na một tíêng là Na cho liền…