Lời tựa: Cuộc sống là muôn màu, qua con mắt người thơ mộng. Tôi muốn là một người thơ mộng, muốn Nhược Tâm* là một tác phẩm ghi lại những sắc màu trong cuộc sống xung quanh tôi. Để ký ức hóa thành ngôn ngữ, in dấu lại từng hành trình mà cuộc đời trải qua.Lưu Thu Huyền…
Tôi từng ảo tưởng bản thân mình khi đã tiếp xúc được gần cậu sẽ có thể ích kỉ kéo gần mối quan hệ này lại. Nhưng, rồi mơ cũng phải đến lúc tỉnh, sét đánh ngang tai khi cậu đã ngỏ lời tỏ tình người trong lòng mình...…
Tác giả : Misaki Mei (Tôi)Mình chỉ mới tập tành viết truyện nhưng sẽ cố gắng cho độc giả hài lòng , không vừa ý nào nói mình . Mong mọi người bỏ quaGiới Thiệu Sơ Lược : + Vương Hạo Nguyên : Một người có tính cách lạnh lùng , nghiêm khắc với bản thân , ngoại hình hoàn hảo , tài giỏi mọi thứ với gia sản cực kỳ to lớn vì thế mới có nhiều cô gái yêu anh (thực chất yêu tài sản) anh gét họ vì thế. Nhờ sự xuất hiện của Thiên Linh đã thay đổi con người anh...+ Lâm Thiên Linh : Mồ côi từ nhỏ , được nhận về từ Viện mồ côi , người luôn bên cạnh Hạo Nguyên từ nhỏ và hai người rất thân cho đến khi xuất hiện một người phụ nữ khác . Mọi thứ thay đổi như ác mộng , cô bị hắc hủi như đồ bỏ đi , không thể chịu được nữa Linh đã bỏ đi ... sau ba năm cô trở về với thân phận rất khác...Không biết kết cục họ sẽ như thế nào ? Có như tiêu đề họ sẽ bắt đầu lại hay tự hủy hoại nhau và ôm nỗi đau hay không ?…
"Cái tên vận vào người", người xưa thường nói thế. Thế nhưng với Dương Trang Đài, chị chẳng được cao sang, phú quý vận vào như cái tên chị phải mang. Cái tên của chị có lẽ cao quá, đẹp quá nên trời chẳng thương. Giống như chị, nàng của chị cũng phải khổ đau nhiều vì cái tên An Nhiên. An nhiên đâu chẳng rõ, chỉ rõ cái số nàng khổ từ bé, tới tận lúc nhắm mắt chẳng được yên. Giá mà cha mẹ chị biết câu "Đặt tên con xấu mới dễ nuôi", giá mà nàng chẳng va phải chị, chắc cũng không vướng vào mớ bòng bong tồi tàn này.___Dương Trang Đài x Trần An NhiênWarning: truyện có nhiều tình tiết đập vỡ cảm xúc của con người, SE.___Hà Nội, ngày, tháng, năm."Em, hẹn gặp lại, nhé?"…
Lần đầu tới làm việc ở một nơi xa lạ, lại đụng phải người kia.Để cô gặp người đàn ông mà đời này muốn trốn tránh nhất ── Bồ Hướng Hoa.Năm năm trôi qua, trên cơ bản anh đã quên sự tồn tại của cô,Ngay cả các chuyện đã trải qua, anh cũng quên sạch hết trơn!Nhưng tại sao anh lại tiếp tục dây dưa không thả?Anh nói là tại vì cô để cho anh có cảm thấy quen thuộc,Năm năm trước rõ ràng là anh quăng cô đi, giờ lại nói cái gì là muốn quay lại?Không, cô không muốn! Cô sợ, sợ anh tâm tình bất định và hiểu lầm.Trong lòng sợ hãi hơn khi anh phát hiện "Bí mật" mình che giấu nhiều năm.Chẳng qua là một khi người đàn ông cố chấp đã ra quyết định,Cô căn bản không chỗ có thể trốn, cuối cùng anh còn cầm "Bí mật" uy hiếp cô,Bởi vì chuyện này đã xảy ra một lần nên anh tuyệt đối không dễ dàng buông tay cô ra như vậy nữa. . . . . .—————-…