Vật phẩm thần kỳ cũng có linh tính. Vậy chúng sẽ làm gì khi không có đất diễn? Hãy cùng nhau khám phá xem cái đám dở dở ương ương thích đặt điều người khác này sẽ làm gì trong lúc rảnh rỗi nhé.Lưu ý: Fic vô tri, bối cảnh cũng xàm và OOC cực mạnh.…
Kỵ sĩ của ma nữ - Hắc Khiết MinhPHẦN X của hệ liệt: Ma ảnh mị linhSố chương: 93 ( Quyển thượng: 28 chương, quyển trung : 28 chương, quyển hạ: 37 chương )Cover: Bến - đã hoàn Editer: Lilac Design bìa : maeTcelfer ( # Gương)Couple: Bonn X KhảiBối cảnh: Nước Đức thời trung cổCHÚ Ý : -Đây là bản tự edit, không ăn cắp từ bất kỳ trang nào nên hy vọng mn không tự ý đem sang nơi khác . - Mình edit vì chưa thấy nhà nào edit, nếu có mà mk chưa biết thì mong mn có thể nhắc nhở, mk sẽ gỡ truyện xuống. Tình trạng edit: Đang lết…
đây là góc nhìn của 1 nhân vật phụ , yad hầu hết các bộ AllViet [Vietnam] thì nhân vật ít được đề cập đến thậm chí bị bỏ quên đó là ..phải rồi , là Việt Minh đấy ..cùng xem dưới cái góc nhìn xàm xí đú của Việt Minh là những chuyện phi lí gì nhé !Lưu ý : chuyện dựa trên 1 số bộ harem , All tôi đọc được . Không liên quan tới lịch sử //chuyện không có ý chê bai hay kì thị bất kì ship nào , chỉ là giải trí //[ Just kidding ][Có chửi bậy ]…
_" Ước mơ? Hi vọng? anh? "- Em cười chua chát" Tất cả đều vô nghĩa." _"Tôi không phải thằng nhóc hay em bé gì của em, tôi hơn em 7 tuổi đấy. Coi tôi là một người đàn ông đi! Nhào vào lòng tôi nếu em mệt. Ôm lấy tôi mà khóc vì thằng con trai khác nếu em muốn.."…
Đây là truyện xuyên không đầu tiên mình viết nếu có sai xót gì các bạn cứ né đá thẳng tay để mình rút kinh nghiệm nhé!Quá đáng! Ỷ thế các ngươi là nam chính mà ức hiếp ta à.Quá đáng! Ta là nữ phụ, nữ phụ đó sao mà cứ bám theo ta không tha.Quá đáng! Nữ chủ ngươi không lo quản lý hậu cung của ngươi.Quá đáng!...Quá đáng!...Ta nữ phụ_ Lạc Vỹ Cữu đã tránh xa đám nam, nữ chủ các người cớ sao không tha ta. Cứ đeo bám hoài vậy.…
thợ dệt hoặc || ocs không phải của tôi ||Một ngày nọ, tôi gặp snzu và làm bạn với anh ấy, sau đó khi họ đã thân thiết được một thời gian, tôi có rất nhiều cảm xúc sau ngày hôm đó anh ấy định rủ sanzu đi chơi nhưng cuối cùng lại nhìn thấy snzu đi cùng người khác và kicrazy ... à snzu yêu lại anh ấy nếu anh ấy phát hiện ra hoặc gọi xopcảnh báo :bloodk Ilyêu lạm dụngdeugbắt cócship : run ( top !) x snzu ( bot)không phải eng jst việt…
Ta đổi bút danh Tuyết Mị Duy Ảnh thành Hỏa Đế Duy Ảnh!Nàng là một tiểu thuyết gia chuyên viết truyện trên mạng, tên là Tuyết Nhã Thiên Nhi, là con gái của một nữ Viện Trưởng của Viện Nghiên Cứu Khoa Học ở Hàn Quốc. Cha nàng là Doanh nhân người Trung Quốc và đã mất từ lúc nàng tám tuổi, để lại mẹ nàng và nàng sống ở Hàn Quốc.Tuyết Nhã Thiên Nhi học đại học năm thứ tư, ở Trường Đại Học Quốc Gia Seoul, một ngôi Trường danh giá nhất Hàn Quốc. Nàng đã hai mươi ba tuổi nhưng vẫn chưa có một mảnh tình nào vắt vai, vì lý do__nàng có một gương mặt cực kỳ baby!Baby đến nỗi nhìn nàng chỉ như mười ba tuổi thôi. Thử hỏi một người hai mươi ba tuổi nhưng nhìn như mười ba tuổi, thì có tên con trai nào dám hẹn hò với nàng chứ? Họ rất sợ sẽ bị kiện vì tội danh, dụ dỗ trẻ vị thành niên nha! Đây chính là nỗi đau lớn nhất của nàng.Không hiểu sao khi nàng được mười ba tuổi, thì mặt nàng lại không có thay đổi theo tuổi tác nữa, nó vẫn cứ dừng ở độ tuổi mười ba, mặc dù chiều cao nàng vẫn phát triển bình thường đến 1m60 thì ngừng lại. Nàng còn có một dị năng khác người là, nàng có thể điều khiển được lửa.Nàng quả thật không phải người thường, bởi vì phía sau thân thế nàng còn có một bí mật thật thần kỳ và kinh hồn. Nàng vốn không phải người của thời đại này, mà là người của mấy ngàn năm trước.Trong lúc đi hưởng tuần trăng mật, ba mẹ nàng bị lạc đường và đi vào một cái động thần bí, họ phát hiện được có một đứa bé ba tuổi nằm trong một quan tài bằng đá, đứa bé đó chính là Tuyết Nhã Thi…
- Cậu có thích hoa giấy không?- Không- Tại sao? Chúng đẹp mà?- Mỏng manh quá, chúng sẽ cháy dưới ánh mặt trời.Từ đó trong quyển sổ của Du chất đầy những cánh hoa, mong manh như cánh ve, hồng rực như tuổi 17, trắng như tuổi 17. Nhưng chúng sẽ cháy, sẽ chẳng còn xinh đẹp nữa, tuổi 17 qua rồi, Mon cũng đi qua như ánh chiều hoàng hôn ấy, chẳng thể tìm lại ở bất cứ đâu. Trong tim có tình, trong đầu có hình bóng cậu, trong cuộc đời chúng ta mãi mãi chẳng thể có nhau.…